Hề Thiển lưu tâm quan sát, hơn một trăm đệ tử của Tiêu Dao Cung đều chưa nhúc nhích!
Thế nên nàng cũng không động!
Một khắc sau, dưới sự ra hiệu của Nguyên Anh Chân Quân, đệ tử Tiêu Dao Cung mới bắt đầu tiến vào!
Lúc này Hề Thiển mới rảo bước đi tới!
Đám người Cố Lạc Tiêu đều bám sát theo sau Hề Thiển.
Vừa đặt chân qua đại môn, trước mắt nàng liền tối sầm lại. Chưa kịp phản ứng gì, Hề Thiển đã mất đi ý thức.
Ai vậy? Ồn ào quá!
Thiếu nữ trên chiếc giường chạm khắc hoa mỹ khẽ nhíu chặt đôi mày, dường như ngủ không được yên giấc!
"Đừng ồn nữa!" Thiếu nữ khẽ quát một tiếng, tức thì ngồi bật dậy trên giường, bất mãn nhìn mấy người đang nháo nhào trước mắt.
"Hu hu! Tiểu thư, người rốt cuộc cũng tỉnh rồi, tốt quá rồi, nô tỳ đi báo cho lão gia ngay đây!" Tiểu nha hoàn búi tóc hai bên nhìn thấy tiểu thư nhà mình tỉnh lại, luống cuống tay chân bò đến trước giường, ra sức gượng đứng dậy.
Chuyện này là thế nào chứ!!
Hề Thiển nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt, sao nàng lại ở nơi này?!
Chẳng lẽ...?!
Đột nhiên, dòng suy nghĩ bị một giọng nói kiêu hoành cắt ngang: "Báo cho phụ thân? Đừng nằm mơ nữa, ngươi tưởng ông ta thèm gặp ngươi sao?"
Hề Thiển đạm mạc liếc nhìn thiếu nữ vừa lên tiếng. Đối phương mặc một bộ y phục gấm vóc màu vàng nhạt lộng lẫy, chừng mười lăm mười sáu tuổi, lúc này đang dùng ánh mắt chán ghét nhìn chằm chằm vào nàng, như thể đang nhìn một thứ gì đó bẩn thỉu!
Hừ!
"Không đâu! Tiểu thư, người đừng nghe Nhị tiểu thư nói bậy, lão gia sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu!" Tiểu nha hoàn sợ tiểu thư nghĩ ngợi lung tung, lập tức nắm lấy tay nàng ra sức an ủi.
"Tiện tì! Dám bảo bản tiểu thư nói bậy bạ!" Lời vừa dứt, Nhị tiểu thư kia lộ ra gương mặt dữ tợn, giáng một tát thật mạnh vào mặt tiểu nha hoàn. Thân hình gầy gò của nha hoàn lập tức bị cú tát đánh ngã nhào ra đất!
Hề Thiển không kịp ngăn cản, trơ mắt nhìn nha hoàn bị đánh.
Thật bắt nạt người quá đáng! Nàng lập tức xốc chăn bước xuống giường, tung một cước thẳng vào ngực Nhị tiểu thư.
"Bùng!" Nhị tiểu thư bị đá bay ra ngoài, đồng thời Hề Thiển cũng ngã nhào trở lại giường.
Nàng quên mất, lúc này nàng không có linh lực, thân thể lại suy nhược không chút sức lực.
"Được lắm! Minh Hề Thiển, đồ tạp chủng nhà ngươi, dám đá ta! Ngươi cứ đợi đấy, ta sẽ đi mách phụ thân và mẫu thân!"
"Đủ rồi! Cút ra ngoài!" Hề Thiển lạnh lùng quát!
Nhị tiểu thư nhìn Hề Thiển như biến thành một người khác, nuốt nước bọt một cái, vội vàng bò dậy chạy ra khỏi phòng! "Hừ! Đồ tiện chủng, dám đá bản tiểu thư, cứ đợi mà nếm mùi sống không bằng chết đi!"
"Tiểu thư, chúng ta đi tìm lão gia nói rõ đi! Nhị tiểu thư sẽ không chịu bỏ qua đâu." Tiểu nha hoàn đầy vẻ lo lắng.
"Ồ? Vậy sao?" Hề Thiển đầy thâm ý nhìn nàng ta!
"Diễn đủ chưa?"
"Tiểu thư, người đang nói gì thế? Nô tỳ không hiểu." Nha hoàn cúi đầu.
"Ta không rảnh hao hơi tổn sức với ngươi, diễn đủ rồi thì cút ra đây!" Giọng Hề Thiển lạnh băng.
"Ha ha ha! Nha đầu kia, sao ngươi phát hiện ra được vậy?"
Tức thì, cảnh tượng trước mắt Hề Thiển biến đổi. Nàng nào có nằm trên chiếc giường chạm khắc hoa mỹ nào, rõ ràng là đang ngồi trên một tảng đá!
"Mau nói đi! Nha đầu kia, sao ngươi phát hiện ra?" Một bóng người màu đỏ đột nhiên xuất hiện trước mắt Hề Thiển.
Hề Thiển nhìn khuôn mặt phóng to trước mắt, khóe mắt giật giật. Đúng là giống như quỷ vậy, làm nàng giật cả mình!
"Này này này! Dám bảo bản tôn là quỷ, ngươi đã gặp con quỷ nào xinh đẹp thế này chưa?" Bóng hồng y đầy vẻ bất mãn.
"Sao ngươi biết ta đang nghĩ gì?" Hề Thiển bắt đầu kinh hoảng, cảnh giác nhìn nữ tử áo đỏ trước mặt.
"Nhóc con! Muốn biết thì biết thôi!" Hồng y nữ tử hoàn toàn không để tâm đến sự cảnh giác của nàng.
"Nói xem nào! Sao ngươi nhìn thấu được ảo cảnh đó?" Nàng ta vô cùng tò mò, đây là cửu phẩm huyễn trận, một nha đầu Trúc Cơ trung kỳ sao có thể nhìn thấu được.
"Ngay từ đầu ta đã biết đó là ảo cảnh, chẳng qua muốn thuận theo diễn thử cho vui, sau đó thấy vô vị quá." Hề Thiển nói thật lòng. Đối phương chỉ cần một ánh mắt là nhìn thấu nàng, chẳng qua là đang trêu đùa nàng mà thôi, nàng không thể không nói thật.
"Ồ? Thế sao?"