"Sư phụ, đệ tử muốn học trận pháp." Hề Thiển vội vàng bày tỏ thái độ, nàng vốn rất có hứng thú với trận pháp.
"Vậy thì tốt." Dạ Kình vui mừng, cuối cùng cũng tìm được một mầm non vừa có thiên phú tốt vừa chịu học.
"Chúc mừng sư phụ đã tìm được truyền nhân." Hàn Dạ Vũ cười hì hì bước lên phía trước.
"Cút cút cút! Thật không hiểu ngày trước sao ta lại nhận hai đứa bất tài vô dụng các ngươi làm đồ đệ nữa." Dạ Kình vờ lộ vẻ ghét bỏ.
Nhắc đến chuyện này là ông lại tức giận. Có hai người đệ tử tử tế, thế mà đứa thì học đan đạo, đứa thì đối với trận pháp một chữ bẻ đôi cũng không biết.
"Hề Thiển này! Con cứ để hai đứa tụi nó dẫn đi chọn một ngọn núi để ở, sau đó làm quen với môi trường xung quanh Tổ Phong. Ngày mai sau khi từ Lĩnh Ngộ tháp ra ngoài thì đến tìm vi sư."
"Vâng, thưa sư phụ."
"Đệ tử tuân mệnh, giờ liền dẫn tiểu sư muội đi chọn."
Ngay sau đó, Hàn Dạ Vũ lôi kéo Hề Thiển vội vã rời khỏi động phủ của Dạ Kình tôn giả.
"Tiểu sư muội, thật ra trên Tổ Phong của chúng ta chỉ có bốn người là sư phụ và chúng ta, cộng thêm vài tên tạp dịch đệ tử, hoàn cảnh vô cùng đơn giản." Hàn Dạ Vũ một câu đã giới thiệu xong tình hình của Tổ Phong.
"Kia là Thanh Viễn Phong của sư huynh, bên này là Dạ Vũ Phong của ta, muội có thể chọn một ngọn núi trong khu vực này."
Hề Thiển nhìn những ngọn núi còn lại, chọn một ngọn cách Dạ Vũ Phong của Hàn Dạ Vũ không xa không gần.
"Chính là ngọn này đi, sư tỷ, muội có cần đi đăng ký không?"
"Không cần, trực tiếp gọi một tạp dịch đệ tử đi làm là được." Hàn Dạ Vũ xua tay.
"Tiểu sư muội, ngọn núi của chính muội thì muội có thể tự đặt tên." Thánh Khâm lên tiếng.
"Á? Có thể tự đặt tên sao?" Hề Thiển kinh ngạc, hèn gì phong của sư tỷ lại gọi là Dạ Vũ Phong, chắc chắn là do tỷ ấy lười nghĩ tên.
"Dĩ nhiên là được, hay là để ta đặt cho muội một cái nhé, gọi là Hề Thiển Phong thì thế nào?" Hàn Dạ Vũ hưng phấn nói.
"Hở! Không cần đâu sư tỷ, muội nghĩ ra rồi, gọi là Minh Tâm Phong." Hề Thiển vội vàng từ chối, nàng thật sự cạn lời với trình độ đặt tên của sư tỷ.
Thánh Khâm cũng bất lực nhìn Hàn Dạ Vũ.
"Thế thì thôi vậy! Nghe chẳng hay bằng Hề Thiển Phong." Hàn Dạ Vũ khẽ lầm bầm.
"Đúng rồi sư tỷ, muội nghe lời sư phụ nói thì dường như tỷ và sư huynh đều không học trận pháp?" Hề Thiển vội vàng đổi chủ đề.
"Ừm, ta đối với trận pháp hoàn toàn mù tịt, còn sư huynh thì học luyện đan." Hàn Dạ Vũ quả nhiên bị di dời sự chú ý.
"Luyện đan? Sư huynh là hỏa linh căn sao?" Hề Thiển giật nảy mình, bái sư tổ trận pháp làm sư phụ, thế mà lại đi học luyện đan.
"Ta là phong linh căn." Thánh Khâm trả lời.
"Vậy chắc chắn sư huynh đã tốn không ít công sức mới thu phục được dị hỏa nhỉ?" Hề Thiển nghĩ đến việc sau này nếu bản thân gặp phải dị hỏa thì chưa có chút kinh nghiệm nào, nên muốn tìm hiểu thêm tình hình.
"Sư huynh làm gì có dị hỏa!" Hàn Dạ Vũ khó hiểu, tại sao Hề Thiển lại nghĩ sư huynh có dị hỏa.
"Không có?!" Hề Thiển kinh ngạc, có phải nàng đã nhầm lẫn chỗ nào rồi không!
"Vậy sư huynh luyện đan thế nào?"
"Có địa hỏa mà! Chỉ là tỷ lệ thành đan không cao bằng dị hỏa mà thôi." Hàn Dạ Vũ cảm thấy câu hỏi của Hề Thiển có chút kỳ lạ.
Hề Thiển: "..." Nàng không muốn nói gì nữa.
Từ trước đến nay, nàng luôn nghĩ rằng ngoại trừ người có hỏa linh căn, muốn luyện đan thì bắt buộc phải có dị hỏa.
Trong cuốn Vô Thượng Đan Thư của nàng cũng viết như vậy. Đột nhiên, đầu óc nàng lóe lên một tia sáng.
Đúng rồi, Vô Thượng Đan Thư là truyền thừa từ thời thượng cổ, từ thượng cổ đến nay đã trải qua biết bao biến thiên, ngay cả linh căn cũng khác với thuở ban đầu. Chắc hẳn là do có những tu sĩ muốn luyện đan nhưng lại khổ nỗi không có hỏa linh căn và dị hỏa, nên mới nghĩ ra cách dùng địa hỏa để thay thế!
Thánh Khâm và Hàn Dạ Vũ nhìn Hề Thiển đang ủ rũ cúi đầu, không hiểu nàng bị làm sao.
"Tiểu sư muội, muội sao thế?" Hàn Dạ Vũ ghé sát mặt vào Hề Thiển, vẻ mặt đầy quan tâm.
"Sư tỷ, muội không sao." Hề Thiển lấy lại tinh thần, đối diện với ánh mắt quan tâm của Hàn Dạ Vũ, thấy Thánh Khâm ở bên cạnh cũng nhìn mình bằng ánh mắt lo lắng, trong lòng nàng ấm áp, vội vàng mỉm cười trả lời.
Sau này nàng không thể chỉ biết đóng cửa tự học nữa, phải tìm hiểu nhiều hơn về những kiến thức thường thức này mới được.
Sau khi ba người đi dạo xong, Hàn Dạ Vũ và Thánh Khâm quay về tu luyện.
Hề Thiển đi nhận phần thưởng của mình rồi trở về trận pháp Tổ Phong. Sư tỷ nói với nàng rằng mỗi thân truyền đệ tử sẽ được phân phối hai tạp dịch đệ tử, nàng còn phải xem xét sắp xếp họ như thế nào cho ổn thỏa.