Ủa?! Nói đi cũng phải nói lại, nàng không phải có Thần Hồn Mộc sao? Sao lại vô dụng với thứ này.
Còn cả Lôi linh căn của nàng nữa, chẳng phải là khắc tinh của mọi thứ tà ác nhơ bẩn hay sao?
Trong lòng Hề Thiển càng thêm cảnh giác.
Nàng hoàn toàn không cho quầng sáng màu tím cơ hội phản công, lao vào cắn xé một trận tơi bời!
"Ta sai rồi! Ta sai rồi! Tiểu gia biết sai rồi! Đau quá, tha cho ta đi!" Quầng sáng màu tím cầu xin tha thứ!
Đáng sợ quá, nó sợ đau nhất, oa oa oa oa! Nó sắp tan biến luôn rồi!
"Đoạt xá ta mà ta còn có thể tha cho ngươi? Không phải ngươi chết thì là ta vong." Hề Thiển quyết không dám lơi lỏng.
Quầng sáng màu tím nhìn bản thể của mình lại bị cắn mất một miếng, khóc không ra nước mắt. Sao nó lại chọc phải một khắc tinh ngang bướng, dầu muối không thấm thế này cơ chứ.
"Thả tiểu gia ra, tiểu gia nhận ngươi làm chủ." Cảm nhận được bản thân ngày càng suy yếu, quầng sáng màu tím dâng ra một luồng chủ hồn.
Hề Thiển lập tức cuốn lấy chủ hồn, bay đến nơi cách xa quầng sáng màu tím.
"Hừ! Nói đi! Ngươi rốt cuộc là cái thứ gì?"
Quầng sáng màu tím yếu ớt lên tiếng: "Tiểu gia... Không, ta là kiếm linh của Thần Phạt Chi Kiếm!"
Quầng sáng màu tím biết thời thế liền nuốt từ "tiểu gia" vào trong bụng.
"Thần Phạt Chi Kiếm?! Chỉ bằng ngươi? Gạt người cũng phải tìm cớ nào tốt một chút chứ!" Thần Phạt Chi Kiếm là bội kiếm của chiến thần — Lôi Diễn Thần Quân, nhìn cái đức hạnh này của quầng sáng màu tím, nàng có tin mới là lạ.
"Thật mà! Ta không gạt người!" Thấy Hề Thiển không tin, quầng sáng màu tím quýnh quáng lên!
"Ngươi không tin thì sau khi kết khế ước sẽ biết ngay!" Nếu không phải hết cách, nó cũng đâu muốn đoạt xá chứ! Sau khi chủ nhân ngã xuống, hồn lực của nó tiêu hao quá nhanh, sắp tan biến đến nơi rồi.
Hề Thiển không dám tùy tiện ký khế ước, Thần Phạt Chi Kiếm trong truyền thuyết lại là một khúc gỗ đen, đổi lại là ai thì người đó cũng không tin!
Thấy Hề Thiển vẫn giữ vẻ mặt dầu muối không thấm.
Quầng sáng màu tím vô cùng sốt ruột.
"Chủ hồn của tiểu gia đều đã ở chỗ ngươi rồi, ngươi còn nghi ngờ cái gì nữa?"
Hề Thiển lườm nó một cái: "Đổi lại là ngươi thì ngươi có tin không? Ngươi vừa rồi còn muốn đoạt xá ta đấy."
"Ta đó là vạn bất đắc dĩ mà! Ta sắp tan biến rồi!" Quầng sáng màu tím nhỏ giọng tranh biện!
"Thế thì ngươi cũng không được đoạt xá! Ngươi là thần kiếm, chứ có phải ma kiếm đâu!" Nhìn quầng sáng màu tím, Hề Thiển trong lòng đã tin nó là kiếm linh của Thần Phạt Chi Kiếm.
Nếu không thì giải thích thế nào việc nó không sợ Thần Hồn Mộc, và Lôi linh căn cũng vô hiệu với nó!
Chủ nhân của Thần Phạt Chi Kiếm — Lôi Diễn Thần Quân chính là biến dị Lôi linh căn, nó mà sợ thì mới là chuyện lạ!
"Nhưng ta không muốn tan biến mà!" Quầng sáng màu tím yếu ớt mở miệng.
Lôi Diễn Thần Quân chưởng quản hình phạt của Thần giới, lại là chiến thần của Thần giới, cho nên bội kiếm của ngài ít nhiều cũng mang theo một chút tà tính. Sau khi Lôi Diễn Thần Quân ngã xuống, nó có thể đoạt xá người khác mà không bị ngăn cản cũng là vì lẽ đó!
"Sao ngươi lại biến thành một khúc gỗ đen thế này?" Hề Thiển vẫn còn một mối lo ngại cuối cùng, chẳng lẽ sau này nàng đi ra ngoài đánh nhau với người ta, lại phải vác một khúc gỗ đen? Cảnh tượng đó...
Hề Thiển vội vàng gạt phăng hình ảnh đó ra khỏi đầu.
"Đó là ngụy trang, thế mà cũng không nhìn ra?" Quầng sáng màu tím lại bắt đầu đắc ý!
Thế thì tốt! Hề Thiển không thèm chấp sự đắc ý của nó, trực tiếp vẽ ra một trận pháp khế ước, thu phục chủ hồn của nó!
Sau khi hoàn thành, Hề Thiển trả lại chủ hồn cho nó.
Ngay sau đó, thông tin về Thần Phạt Chi Kiếm hiện lên trong đầu nàng.
Thần Phạt Chi Kiếm với tư cách là bội kiếm của Lôi Diễn Thần Quân, tự nhiên là thần khí Thần giai, nó có thể phát huy linh lực của biến dị Lôi linh căn lên gấp hai lần trở lên, vết thương do nó gây ra cực kỳ khó chữa lành, nó còn có một điểm nghịch thiên hơn nữa, đó là có thể khống chế Cửu Thiên Thần Lôi!!
Nhưng Hề Thiển cảm thấy đây là một cái hố!! Bởi vì sau khi ký khế ước với nàng, phẩm giai của Thần Phạt Chi Kiếm đã rớt xuống Huyền giai trung phẩm!
Đúng là...
Tuy nhiên, nó có thể thăng giai theo sự tăng tiến tu vi của nàng, như vậy đối với nàng cũng tốt! Tránh cho nàng nảy sinh tâm lý ỷ lại quá mức vào ngoại vật.
Đại đạo tu tiên này! Tự mình bước đi mới có thú vị không phải sao!
Sau khi sắp xếp lại thông tin, Hề Thiển lui ra ngoài, đột nhiên khóe miệng nàng giật giật.
Quầng sáng màu tím tự nhiên như ở nhà, ghé sát vào Thần Hồn Mộc, tham lam hút lấy hồn lực: "Ngươi đúng là không coi ai ra gì nhỉ!"
Hề Thiển bực mình chọc chọc vào nó!