"Nương thân!"
"Tỷ tỷ!" "Tiểu Thiển!"
"Phụt—" Hề Thiển muốn nói mình không sao, nhưng vừa mở miệng đã phun ra một ngụm máu tươi.
Đôi mắt tròn xoe của Tiểu Bạch thoáng hiện vẻ lo lắng, nó vội vàng lấy ra một viên cửu phẩm đan dược đút cho Hề Thiển uống.
Một lúc lâu sau, Hề Thiển chậm rãi thở hắt ra, "Khụ khụ..."
"Tỷ tỷ, người thế nào rồi?" Giọng Huyễn Nhi có chút uể oải.
Nàng cũng bị ảnh hưởng bởi vụ nổ.
"Ta không sao rồi, khụ khụ... muội đi nghỉ ngơi đi." Linh thạch và linh tinh cao cấp của nàng đều để chỗ Huyễn Nhi cả rồi.
Cho nên nàng cũng không lấy thêm cho muội ấy.
Nhìn nơi bị Hạ Cù tự bạo ảnh hưởng, khắp nơi tan hoang đổ nát.
Những người mang từ Nam Uyên thành đến đều bị nổ thành mảnh vụn.
Hạ Thập Thất cũng không ngoại lệ!
Cho đến chết nàng ta cũng không biết, mình lại bị chính vụ tự bạo của ca ca mình liên lụy, mất đi tính mạng.
---❊ ❖ ❊---
Khu vực giáp ranh giữa Bắc Vực và Trung Vực!
Trong một thung lũng sâu ẩn giấu đầy bí hiểm, sương mù dày đặc bao phủ, yêu thú cao giai tụ tập thành bầy.
Dưới lớp sương mù dày đặc, trong một tòa đại điện đen kịt, một nam tử mặc y phục đen đột ngột mở bừng mắt.
Không gian tĩnh mịch chết chóc.
"Thế mà bị phát hiện, cũng có chút bản lĩnh." Giọng nam tử trầm thấp, mang theo hơi thở của tử khí.
"Người đâu!"
Vút! Một bóng đen rơi xuống, cung kính đứng trước mặt nam tử.
"Gọi Không nhi đến gặp ta!"
"Tuân lệnh!"
Bóng đen lóe lên rồi biến mất không dấu vết!
---❊ ❖ ❊---
Năm ngày sau.
Hề Thiển tỉnh dậy sau khi nhập định, thương thế đã hồi phục tám phần.
Thấy nàng không sao, Tiểu Bạch và mấy người kia cũng yên tâm.
"Kẻ đặt phong ấn trong thức hải của Hạ Cù, mạnh hơn chúng ta tưởng tượng..." Trong mắt Hề Thiển tràn đầy vẻ nghiêm trọng.
"Sau này chúng ta phải cẩn thận hơn!" Tiểu Thiên cũng không ngờ Hạ Cù lại đột ngột tự bạo.
Chỉ có thể nói, phong ấn đó nghiêm trọng hơn hắn nghĩ.
Chỉ cần chạm vào bất cứ thứ gì liên quan đến nó.
Hạ Cù sẽ vì bảo vệ bí mật mà tự bạo.
"Quả thực phải cẩn thận!" Hề Thiển trong lòng có chút hoảng sợ.
Nếu không nhờ Tiểu Bảo và mấy người kia, hôm nay dù nàng không mất mạng ở đó thì cũng chẳng được tốt lành gì, ít nhất là cụt tay tàn phế, hoặc là mất mạng tại chỗ.
Xem ra phải sớm ngưng anh!
Hề Thiển siết chặt lòng bàn tay, trong mắt lóe lên hàn quang.
Kẻ địch... mạnh hơn tưởng tượng!
Cũng không biết, người đó tại sao lại muốn thần hồn của nàng.
Tu La Điện... nàng nhất định phải làm cho rõ.
Đột nhiên, Hề Thiển nhận được truyền tin phù của Thánh Khâm, mở ra xem.
Chỉ có một câu.
"Đang đợi con ở Linh Hư Tông, mau về!"
Chắc là sư phụ đã về, muốn bàn về cứ điểm của Tán Tu Liên Minh kia.
Về tông môn thương nghị... xem ra việc này phải cùng các tông môn khác giải quyết rồi.
Phong Trì đang bế quan, Hề Thiển cũng không gọi hắn, mà tự mình lên đường.
Đợi qua biên giới Nam Vực, rồi hãy để Tiểu Bạch đưa nàng về.
---❊ ❖ ❊---
Khi chỉ còn ba ngày đường là đến biên giới Nam Vực, Hề Thiển tình cờ gặp Cận Diễn cùng bốn người bọn họ tại một dãy núi nhỏ.
Nhưng không chỉ có bốn người họ, mà còn có ba nữ tử nữa.
Trong đó một người... là Hoa Từ Kính.
Nếu không phải nhìn thấy nàng ta, Hề Thiển đã muốn đi đường vòng rồi.
"Thật khéo, không ngờ lại gặp Minh Tâm tiên tử ở đây." Người lên tiếng trước nhất là Tây Nguyệt Linh Oanh với thái độ bất cần đời.
"Ừ." Hề Thiển đạm nhạt gật đầu.
Không quen biết họ nên nàng không biết nói gì.
"Cô..." Tây Nguyệt Linh Oanh có chút xấu hổ.
"Hề Thiển? Sao cô lại đến Nam Vực?" Mắt Hoa Từ Kính sáng lên, bước vài bước đến cạnh Hề Thiển.
Ánh mắt nhìn Hề Thiển lấp lánh tia sáng.
"Có việc cần làm, còn cô đây là..." Nàng có chút nghi hoặc, không hiểu sao Hoa Từ Kính lại đi cùng mấy người này.
"Trong tông môn có chút... ta ra ngoài lịch luyện."
"Thì ra là vậy..." Hề Thiển cũng không hỏi thêm.
Nhìn sắc mặt Hoa Từ Kính, nàng đã đoán được đại khái, trước kia cũng biết địa vị Thánh nữ của nàng ta không được vững chắc.