Đoạn sau đó, nàng oán trách nhìn Hề Thiển.
Hề Thiển giật giật khóe mày: "...Là cô cầu tôi đấy nhé."
Trên đường đi, Lê Quân Trúc cứ quấy rầy, khiến nàng phải ra tay vài lần, vừa nãy cũng mới kết thúc một trận "giao lưu" xong.
"Thế cô cũng không thể đánh vào mặt chứ?" Lê Quân Trúc ngậm đắng nuốt cay, trong lòng vô cùng ấm ức.
"Ồ, lần sau tôi sẽ chú ý!" Chú ý để chiêu nào cũng nhắm vào mặt mà đánh...
"Cô nói đấy nhé, lần sau không được như vậy nữa đâu đấy?"
"Ừm, tôi nói."
"...Tạm tin cô một lần." Dù trong lòng vẫn còn hoài nghi, nhưng Lê Quân Trúc chọn cách tin tưởng.
"Lề mề cái gì, có vào thành hay không? Không vào thì đứng sang một bên, đừng làm lỡ thời gian của chúng ta..." Dạo gần đây không biết vì sao số lượng người vào Nam Uyên Thành tăng lên rất nhiều, nên phải xếp hàng, người phía sau đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Hừ, cái tính nóng nảy này của cô nương đây..."
"Quân Trúc..." Hề Thiển thấy nàng xông lên liền đuổi theo.
Đối phương có tới hai tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong, nàng sợ Lê Quân Trúc sẽ chịu thiệt.
"Sao? Bổn công tử nói sai à?" Sau lưng Cận Phàm có hai tu sĩ Nguyên Anh, nên hắn không hề sợ hãi.
"Là ngươi?" Lê Quân Trúc nhướng mày, trong mắt lóe lên tia sáng khó hiểu.
Dù giọng nói rất nhỏ, nhưng đều là tu sĩ cả, tất nhiên đối phương nghe rất rõ.
"Ngươi quen bổn công tử sao?" Cận Phàm nghi hoặc, hắn không hề quen biết kẻ xấu xí này!
Thế nhưng... nhìn kỹ lại thì có vẻ hơi quen mắt...
"Hình như hơi quen mắt..."
"Cận đạo hữu tất nhiên là thấy quen rồi, đây chẳng phải là 'vị hôn thê cũ' của Nam Trì Hiên sao?" Một nhóm người đi từ phía sau tới, người lên tiếng là một nữ tử, cố tình nhấn mạnh chữ "cũ".
Ánh mắt ả nhìn Lê Quân Trúc tràn đầy vẻ khinh miệt và châm chọc...
Lời vừa dứt, cửa thành lập tức xôn xao!
"Vị hôn thê cũ của thiếu thành chủ?"
"Không thể nào, chẳng phải người ta nói Lê Quân Trúc là một đại mỹ nhân sao?"
"Đúng thế, sao lại là kẻ xấu xí này?"
"Thảo nào thiếu thành chủ không cần cô ta, đổi lại là ta, ta cũng không thèm..."
"Phải đó, Lê Quân Trúc so với Thập Thất tiên tử thì kém xa quá..."
"Ngươi nói vậy là không đúng, hai người họ làm gì có gì để so sánh, Thập Thất tiên tử từng là người đứng thứ hai trong bảng xếp hạng mỹ nhân của đại lục, dù cho Minh Hề Thiển, Ngọc Vãn Yên và Hoa Từ Kính có lên bảng thì nàng ta vẫn đứng thứ năm..."
"Ngươi lấy Lê Quân Trúc ra so với nàng ấy, chẳng phải là sỉ nhục người ta sao?"
"Ôi, là tại ta, ta nói sai rồi..."
"Đúng là không có gì để so sánh thật..."
"Câm miệng—" Hề Thiển mang vẻ mặt lạnh lẽo, giọng nói pha lẫn linh lực.
Trong chớp mắt, mọi người tại hiện trường đều im bặt.
"Ủa? Đây là ai? Sao lại còn đẹp hơn cả... Thập Thất tiên tử vậy?"
"...Hình như là vậy."
"Quân Trúc, ăn cái này đi!" Hề Thiển ném qua một viên đan dược hiệu quả tốt hơn.
"...Được." Lê Quân Trúc cảm thấy ấm lòng, thôi vậy, nàng cũng chẳng cần phải mang cái mặt sưng vù như đầu heo đi gặp người kia nữa.
"Ngươi là ai?!" Ánh mắt Quý La Y nhìn Hề Thiển ngoài sự bất mãn còn có cả đố kỵ...
Nàng ta không nhịn được đưa tay sờ lên má mình, càng thêm khó chịu...
Dù đã tẩy tủy vài lần, dung mạo của nàng ta vẫn chỉ dừng ở mức thanh tú...
Người khác khen nàng ta, nhiều nhất cũng chỉ là khen khí chất tốt mà thôi.
Nàng ta cực kỳ ghét những kẻ đẹp hơn mình.
"Còn ngươi là ai?" Hề Thiển nhếch môi cười lạnh.
Ánh mắt nàng lóe lên, sát khí ngưng tụ thành thực thể, xông thẳng về phía Quý La Y.
Chính nàng ta là kẻ đã khơi mào chuyện vừa rồi.
"Ngươi..." Sắc mặt Quý La Y thay đổi đột ngột, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng, không lên không xuống.
Khuôn mặt đỏ bừng.
"La Y? La Y, ngươi bị làm sao vậy?"
"Không... không sao..." Quý La Y rùng mình, chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.