Nhìn thấy sự kiên định trong mắt nàng, ánh mắt Phong Cẩn Tu càng thêm sâu thẳm.
"Sao lại nhìn ta như vậy?" Hề Thiển hoàn hồn, vừa vặn đối diện với đôi đồng tử đen láy thâm trầm của Phong Cẩn Tu.
Nàng hơi khựng lại.
"Không có gì!" Phong Cẩn Tu thản nhiên dời tầm mắt.
"...Ta sắp phải trở về Thần Vũ Đại Lục rồi." Hề Thiển im lặng một chút, lên tiếng nói.
Từ khi nàng đến Thương Ngô Giới, Phong Cẩn Tu đã giúp đỡ nàng không ít.
Thời gian trở về cũng chưa định rõ.
Nói trước một tiếng, tránh đến lúc đó không kịp chào hỏi.
"...Ừm, ta biết." Phong Cẩn Tu hơi khựng người.
Chàng nắm chặt chén trà trong tay, vô thức siết mạnh.
"Ngươi... thôi bỏ đi." Hề Thiển vốn định hỏi vì sao chàng từ Lạc Vũ Đại Lục lại đến Thương Ngô Giới.
Nghĩ lại, quan hệ giữa họ chưa thân thiết đến mức đó.
Không nên hỏi.
Phong Cẩn Tu thấy nàng ngập ngừng, dù không hiểu ý nàng nhưng cũng không truy hỏi.
Thế nhưng——
Chàng lại nhớ đến một chuyện, vốn dĩ cũng định nói với nàng.
"Công dụng của 'Hỗn Thiên Lăng' trên đầu ngươi không chỉ là giúp hấp thụ và tinh luyện linh lực..."
Một câu nói của Phong Cẩn Tu khiến Hề Thiển ngẩn người.
"Ngươi nhìn ra được?" Hề Thiển kinh ngạc, nhưng thoáng chốc nghĩ đến thực lực của Phong Cẩn Tu, nàng liền thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
"Ừm, nhìn ra được!" Phong Cẩn Tu gật đầu, ánh mắt rơi trên đầu Hề Thiển.
Dải lụa trắng như tuyết lúc này lặng lẽ buông xuống, rủ bên vành tai nữ tử, càng tôn lên vẻ thanh tú, thoát tục của nàng.
"..."
"Đừng suy nghĩ nhiều, ta nhìn ra được là vì nó..." Trong mắt Phong Cẩn Tu nhuốm ý cười, chàng chỉ vào dải băng buộc tóc của chính mình.
"?" Đồng tử Hề Thiển co rút.
Nhìn dải băng trắng trên đầu Phong Cẩn Tu, nàng thấy hơi quen mắt...
"Tinh Thần Đái!" Tiểu Thiên và Tiểu Bảo đồng thanh hô lên.
"Cái gì?!"
"Ngươi biết rồi sao?" Phong Cẩn Tu khẽ nhướng đuôi mắt, nhìn ánh mắt của Hề Thiển, chàng biết nàng đã nhận ra.
"Nhưng mà... là 'Tinh Thần Đái' thật sao?" Hề Thiển mím môi.
"Không sai!" Thật sự đã biết rồi.
"Ngươi..." Sao lại có được nó? Hề Thiển cảm thấy hơi khó xử.
Hỗn Thiên Lăng và Tinh Thần Đái...
"Đây vốn là của ta." Phong Cẩn Tu biết nàng đang hỏi gì.
"Cái gì?"
"Ta nói, nó vốn dĩ là của ta." Phong Cẩn Tu thấy ánh mắt nghi hoặc của nàng, nụ cười trong mắt càng sâu thêm.
"Sao có thể chứ?" Hề Thiển phản xạ có điều kiện.
Cả Hỗn Thiên Lăng và Tinh Thần Đái đều là tiên khí, chưa từng có ai biết người luyện chế ra chúng là ai.
Nhưng hai món đồ này đã nổi danh từ lâu, nhất là Hỗn Thiên Lăng.
Mặc dù chưa từng nghe nói ai sở hữu nó.
Nhưng từng có tông chủ Huyền Thiên Tông mượn dùng một thời gian, chỉ trong mười năm ngắn ngủi đã từ Xuất Khiếu sơ kỳ thăng lên trung kỳ.
Đây là điều mà người khác dù có trăm năm cũng khó lòng làm được.
Vì thế lúc này nghe Phong Cẩn Tu nói vốn dĩ là của chàng, có thể thấy Hề Thiển kinh ngạc đến mức nào.
"Ý ngươi là chủ nhân của Tinh Thần Đái luôn là ngươi?"
"Không phải, cả hai món đều là của ta..."
"Do ta luyện chế..."
"...!!!"
"Tỷ tỷ..."
"Đừng để ý đến ta, ta muốn yên tĩnh một chút..." Hề Thiển đỡ trán.
Phong Cẩn Tu nhìn biểu cảm khó nói nên lời của nàng, đột nhiên cảm thấy buồn cười.
Khóe môi chàng cong lên.
"...Vậy nên, ngươi đã sớm nhìn ra rồi." Hề Thiển ỉu xìu nói.
"Ừm."
"Sớm đến mức nào?" Đừng bảo là như nàng nghĩ đấy nhé!
"Chính là như ngươi nghĩ đấy!"
"..."
---❊ ❖ ❊---
"Vậy nên lúc trước ngươi chặn đường ta, thực ra là muốn lấy lại Hỗn Thiên Lăng..." Hề Thiển chỉnh lại thần sắc.
Dù trong lòng vẫn còn ngơ ngác.
Nhưng đồ đã vào tay, nàng sẽ không trả lại, vì thế ánh mắt nhìn Phong Cẩn Tu có chút cảnh giác.
Tuy kín đáo nhưng vẫn bị Phong Cẩn Tu phát hiện.
Phong Cẩn Tu hơi khựng lại.
"Ừm, lúc đó ta đúng là muốn lấy lại."
Nhìn ra rồi sao? Lúc trước ở Lạc Vũ Đại Lục, Phong Cẩn Tu đi tham dự yến tiệc trong cung, hoàng đế còn thấy lạ.
Nhưng khi đó chàng là vì muốn gặp một người.
Người đó...