Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7178 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 196
cái chết của trần dung?.

❊ ❊ ❊

Trong lúc mọi người đồng thời quay đầu, người nọ hô to gọi nhỏ: “Dòng dõi Vương Tạ quả nhiên phong lưu vô cùng.” Vừa nghe thấy người này nhắc tới dòng dõi Vương Tạ, mọi người tề đều nhìn về phía hắn.

Bị vây ở chính giữa, người nọ đắc ý kêu lên: “Các ngươi đoán bọn họ phong lưu thế nào đây? Ha ha. Tạ thị A Bích cùng lang quân Vương Cổ kia còn lôi sáu mĩ thiếu niên lên giường vui đùa, bị người ta đúng lúc bắt gặp.”

Lời này vừa thốt ra, mọi người nhao nhao nghị luận. Đây vốn là thế đạo phong lưu hoang đường, quý tộc cũng thế, hoàng thất cũng thế, làm chuyện phong lưu trước mặt công chúng là chuyện tầm thường. Nhưng mà thế gia Vương Tạ lại không giống như thế, hại đại thế gia này, mỗi một đệ tử đều có tập thơ truyền lưu hậu thế, bọn họ tham gia tụ hội, đều thể hiện tài năng, để thế nhân chiêm ngưỡng cầm kỳ thư họa. Mà bọn họ có khí khái thanh nhã, cộng thêm tài hoa khiến người ta chú ý.

Cho nên, trong quý tộc khác không thiếu chuyện phong lưu, nhưng với hai nhà này lại là chuyện hiếm lạ. Huống chi, việc hôn ước giữa Tạ thị A Bích cùng Vương Hoằng và Vương Cổ lại là điểm nóng trong đàm luận của mọi người.

Trong tiếng ồ ào, mọi người đều cười vang. Một người kêu lên: “Lại có chuyện kỳ diệu như vậy sao? Trách không được Vương Thất lang không cần nàng ta.”

Tiếng kêu của người này nhắc nhở mọi người. Tiếng nghị luận càng vang vọng: “Đúng vậy đúng vậy.”

“Tạ thị A Bích cùng Vương Cổ thật đúng là một đôi phong lưu khoái hoạt.”

“Ha ha, hơn phân nửa Vương Thất lang đã biết Tạ thị A Bích là người phong lưu vì thế mới thành toàn cho nàng ta cùng Vương Cổ.”

Trong tiếng kêu liên tiếp, mấy người truyền bá tin tức không hẹn mà cùng phong tỏa thông tin mỹ thiếu niên mà Tạ thị A Bích cùng Vương Cổ cùng nhau phong lưu khoái hoạt vốn là những người hoàng đế ban cho Trần Dung.

…… Sau khi cứu Trần Dung ra khỏi tay Mộ Dung Khác, thanh danh của Vương Hoằng được lan truyền trong dân gian với tốc độ mà các quý tộc khó có thể tưởng tượng nổi. Nhóm dân chúng sẽ không như hủ nho mà chê trách Vương Hoằng trọng sắc đẹp mà khinh đại nghĩa. Cho dù trong lòng có chút phê bình kín đáo, nhưng đối với bọn họ mà nói, tin tức quan trọng nhất là, Vương Hoằng có thể đánh bại quân thần cường đại nhất trong người Hồ, vậy thì chàng có thể cứu trị thiên hạ này.

Vì thế, theo bản năng, bọn họ muốn bảo hộ Vương Hoằng cùng Trần Dung mà chàng yêu thương.

Đúng lúc này, một người hét lớn: “Không chỉ thế đâu, nghe nói Cửu công chúa kia cũng bị người ta bắt gặp đang hoan lạc cùng với ba thiếu niên, vô cùng phong lưu khoái hoạt.”

Lúc này đây tiếng người nói ồn ào, giọng của hắn tuy lớn, nhưng rất nhanh câu nói đã bị chìm nghỉm…… Công chúa ngủ cùng với mấy nam nhân, đâu phải là điều gì kỳ lạ? Trong trăm năm nay, trong đám công chúa, có ai mà chưa từng làm việc này?

Trong tiếng cười, tiếng ồn ào, mọi người còn đang đàm luận về việc phong lưu của Tạ Bích cùng Vương Cổ, càng lan truyền càng thái quá.

Trần Dung lắng nghe một hồi, dần dần nở nụ cười: Theo lời đồn đãi này, hình tượng của Vương Hoằng hoàn toàn trở nên chính trực. Ngẫu nhiên có mấy người nói ra lai lịch của sáu mĩ thiếu niên kia cũng rất nhanh sẽ bị chìm nghỉm. Xem ra, nhóm thứ dân hoàn toàn nghiêng về phía Vương Hoằng, tất cả đều đang giễu cợt gièm pha Tạ Bích cùng Vương Cổ.

Nàng mang theo hộ vệ đứng trong đám đông một canh giờ, lắng nghe lời đồn đãi từ từ lan truyền. Được một lúc, nàng quay đầu nói: “Chúng ta trở về đi.”

“Vâng.”

Ba người đi về phủ đệ của Vương Hoằng. Vừa mới đi đến ngõ nhỏ để trở về phủ, một tiếng gọi đột nhiên truyền đến: “Trần thị A Dung.”

Tiếng gọi này vô cùng quen thuộc.

Trần Dung quay đầu lại.

Chỉ thấy ở một góc tối có một chiếc xe ngựa đỗ ở đó. Giờ phút này, một nữ tử đang vén rèm bước xuống xe ngựa, đi về phía nàng.

Khuôn mặt của nữ tử này tú nhã, nhưng tóc lại hơi rối, thường phục cũng bị xé rách một ít. Đối với các quý tộc chú trọng dung nhan mà nói, nàng ta hiện tại rất lôi thôi.

Nữ tử này chính là Cửu công chúa.

Vừa thấy nàng ta, theo bản năng Trần Dung nhìn về phía sau, thấy bên xe ngựa chỉ có một hộ vệ đứng đó, nàng mới thở dài một hơi. Giống như Trần Dung, hai hộ vệ đi theo cũng thở dài nhẹ nhõm.

Cửu công chúa đi tới trước mặt Trần Dung.

Nàng ta ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Trần Dung. Ánh mắt này thật sự nghiêm túc hơn nhiều so với mỗi một lần gặp trước.

Nhìn thẳng Trần Dung, Cửu công chúa nghiêm mặt hỏi: “Là chàng làm, đúng hay không?”

Trần Dung ngẩn ra.

Cửu công chúa nhìn thẳng hai mắt nàng, còn nói thêm: “Ta biết chàng làm ra loại sự tình này, ngươi không cần phải giấu diếm.”

Trần Dung chớp mắt, hỏi với vẻ nghi hoặc khó hiểu: “Công chúa đang nói cái gì vậy?”

Cửu công chúa cười buồn bã, khàn giọng nói: “Là chàng. Chàng không thích ta mà chỉ thích ngươi. Việc hôn nhân của ta, với chàng mà nói không đáng để nhắc tới, đối với người giết con của Đại huynh ngươi, khiến cho ngươi thương tâm, chàng lại rất để tâm. Có phải hay không?”

Trần Dung nghe đến đó, gương mặt trở nên lạnh lùng, im lặng.

Môi Cửu công chúa tái nhợt, nàng ta tiếp lời với giọng khàn khàn: “Chàng ném mấy người kia lên tháp của ta cũng đành thôi, vì sao còn đốt mê hương? Trong sạch của ta bị mấy người đó…… Chàng không thích ta cũng cần gì hại ta như thế?”

Trần Dung vẫn lạnh lùng nghiêm mặt, nàng thản nhiên nói: “Công chúa coi mạng người như cỏ rác, nay chỉ bị thất thân thì tính là cái gì?”

“Tính là cái gì? Ngươi dám so sánh với ta với đám dân đen sao?” Cửu công chúa ngửa đầu cười, nước mắt trào ra: “Ta vì chàng thủ thân đến giờ…… Sao chàng có thể đối xử với ta như thế? Trần thị A Dung, sao chàng có thể đối xử với ta như vậy?”

Trần Dung vẫn lạnh lùng, nàng nhìn Cửu công chúa chăm chú, căm hận thầm nghĩ: Khiến ngươi thất thân là vẫn còn nhẹ rồi. Nếu có khả năng, ta rất muốn phế bỏ ngươi, cho ngươi hiểu nỗi đau của dân đen thế nào.

Trần Dung lạnh lùng, khiến Cửu công chúa đang kích động dần dần bình tĩnh trở lại.

Nàng ta vươn tay đặt trên ngực hồi lâu, khi ngẩng đầu lên, trong ánh mắt không thấy giọt lệ, chỉ có hận thù. Nàng ta oán hận trừng mắt nhìn Trần Dung, buồn bã, thì thào nói: “Chàng vô tình như thế, vậy đừng trách ta tàn nhẫn. Vương Hoằng Vương Thất lang, ta muốn khiến cả đời này chàng đều phải sống trong thống khổ.”

Tiếng của Cửu công chúa rất thấp, Trần Dung chỉ thấy đôi môi nàng ta mấp máy, chỉ nghe thấy vài âm tiết. Cụ thể nói cái gì thì nàng không rõ.

Sau khi nói xong, Cửu công chúa trừng mắt nhìn Trần Dung, trong ánh mắt lộ vẻ hung ác, đột nhiên, Cửu công chúa giơ tay phải lên, một thanh đoản kiếm lạnh lẽo lộ ra từ chỗ tay áo.

Trong ngõ nhỏ âm u, hàn quang tức thì đâm vào hai mắt Trần Dung.

Trần Dung cả kinh, theo phản xạ nàng lui ra sau. Vừa mới lùi một bước, Cửu công chúa lại xông về phía trước. Nàng ta lao tới rất nhanh rất mạnh mẽ, hơn nữa, động tác thuần thục, hiển nhiên đã luyện tập qua vô số lần.

Cửu công chúa xông về phía Trần Dung, tới gần bên người nàng. Cùng lúc đó, tay phải nàng ta đưa ra, chủy thủ trong tay vẽ một đường hình cung.

Hàn quang như tia chớp, cực nhanh cực mạnh cực chuẩn xác.

Cú đâm này, hai hộ vệ đứng phía sau đồng thời kêu to ra tiếng, bọn họ điên cuồng lao tới, dùng thân thể ngăn cản bàn tay của Cửu công chúa.

Nhưng mà, không còn kịp, hết thảy đã không còn kịp nữa rồi.

Giờ phút này mỗi một động tác của Cửu công chúa đâu chỉ là luyện tập qua trăm ngàn lần? Hơn nữa cú đâm này do mang theo hận thù mà toàn lực tấn công. Bởi vậy, dù Trần Dung liên tục lui về phía sau, nhưng Cửu công chúa rõ từng phản ứng của nàng như nắm trong lòng bàn tay cũng tiến lên ép sát..

Mỗi khi chủy thủ vung xuống, hàn quang chém qua một vạt xiêm y của Trần Dung. Mỗi khi tiếng gió xẹt qua, lại có một vật nhẹ nhàng bay xuống, hoặc là tóc, hoặc là mảnh vải.

Trần Dung lảo đảo lui ba bước, đổ mồ hôi lạnh: Chủy thủ mà Cửu công chúa cầm trong tay vô cùng sắc bén, đúng là thần binh hiếm có.

Ngay khi Trần Dung vội vàng lui về phía sau, mồ hôi lạnh đổ như mưa, hai mắt híp lại, Cửu công chúa bỗng nhiên như du long vọt đến phía bên phải nàng. Sau đó, chủy thủ trong tay đâm tới nhanh như tia chớp hướng về phía ngực của Trần Dung.

Trong lúc ý niệm vừa lướt qua trong đầu, hàn ý lạnh thấu xương đã sát gần da thịt Trần Dung.

Đúng lúc này, trong một ngõ nhỏ khác, đột nhiên có một hòn đá nhỏ bay tới.

Hòn đá kia rất nhỏ, lực đạo cũng không lớn, nó đập vào thanh chủy thủ kia, cũng chỉ làm cho thanh chủy thủ kia nghiêng đi một chút. Sau đó, “phập” một tiếng, chủy thủ đâm vào phía ngực bên phải của Trần Dung.

Máu trào ra như suối.

Hành động của Cửu công chúa rất nhanh chóng, nàng ta vừa ra tay thì quyết đoán lui vài bước, mắt lạnh nhìn Trần Dung cúi đầu nhìn miệng vết thương, muốn rút ra lại không dám. Nàng ta lạnh lùng nói: “Không cần do dự, ngươi cứ việc rút đi, dù sao ta đã bôi kịch độc lên lưỡi đao này rồi.”

Hai hộ vệ vừa mới bổ nhào đến bên cạnh Trần Dung thì nghe thấy một câu này. Tức thì, sắc mặt hai người trắng bệch như tuyết.

Trên đao này có bôi kịch độc?

Sắc mặt Trần Dung trắng nhợt, thân người nàng lung lay dường như sắp đổ gục.

Cửu công chúa đắc ý nhìn nàng, nhìn hộ vệ phía sau nàng, lên tiếng cười, nói: “Thế nào? Tuyệt vọng đúng không? Trần thị A Dung, ngươi nhìn xem bốn phía đi. A, ta đã quên nói cho ngươi biết, loại độc này gọi là Vô Ưu Tán. Người trúng độc có thể giống như người bình thường sống thêm được một tháng.”

Nàng ta dựa sát vào Trần Dung, khẽ cười nói: “Ta muốn để cho Vương Hoằng nhìn thấy ngươi từ từ chết đi.”

Dứt lời, nàng ta đứng thẳng, khinh miệt nhìn hai hộ vệ phía sau nàng, đối diện với ánh mắt thống hận, phẫn nộ của bọn họ, nàng ta thản nhiên cười, lắc lắc eo nhỏ nói: “Sao vậy? Muốn giết ta? Muốn cắn chết ta sao? Đến đây. Đừng sợ, ta cũng chỉ là một công chúa, giết ta, cùng lắm thì cả nhà các ngươi bị chôn cùng, cũng không liên lụy tới tru di cửu tộc.”

Lời vừa thốt ra, hai hộ vệ đồng thời thở dốc. Bọn họ nghiến răng nghiến lợi, nhưng đúng như Cửu công chúa đã nói, căn bản không dám tiến lên.

Mà lúc này, Trần Dung khẽ cử động.

Trong lúc máu trào ra như suối, nàng gian nan bước về phía Cửu công chúa.

Ngẩng cao gương mặt thanh diễm tinh xảo, càng ngày càng tái nhợt, Trần Dung tươi cười.

Nhìn nàng đến gần, trên mặt Cửu công chúa cũng mang theo ý cười. Có điều nụ cười của nàng ta là đắc ý, sung sướng. Nhìn Trần Dung lảo đảo, nàng ta thậm chí còn bước lên phía trước một bước.

Cửu công chúa đi đến trước mặt Trần Dung, dựa sát vào nàng, nhẹ nhàng thổi một hơi lên mặt nàng, khẽ cười nói: “Trần thị A Dung, không phải ngươi rất hận, rất hối hận, rất vô lực đúng không? Nói cho ngươi biết, giết chết người gọi là Quang Lộc đại phu như ngươi, cùng lắm ta chỉ bị hoàng huynh cấm đoán nửa tháng thôi…… Đúng rồi, năm sau khi viếng mồ mả cho ngươi, ta sẽ nói cho ngươi biết, tình lang Vương Hoằng của ngươi rốt cuộc yêu ngươi được mấy tháng. Ha ha, hiện tại ngươi có muốn đoán hay không? Ta đoán nhiều nhất nửa năm, chàng sẽ đi tìm niềm vui mới.”

Vừa nói tới đây, Cửu công chúa lại im bặt. Cùng lúc khi nàng ta cúi đầu xuống, còn có ba tiếng kêu sợ hãi vang lên.

Cửu công chúa cúi đầu, nhìn thấy phần chuôi chủy thủ cắm ở trước ngực mình. Chủy thủ này, ngay một giây trước đó còn đâm vào da thịt của Trần Dung. Nhưng hiện tại, nó bị Trần Dung rút ra, lấy tốc độ nhanh như tia chớp đâm vào ngực nàng ta. Nó đâm vào rất sâu, mặc dù không đâm mạnh, nhưng nó đâm quá sâu, chỉ để lộ ra phần chuôi.

Lúc này, đến phiên Trần Dung nở nụ cười.

Nàng cười yếu ớt, trên mặt tái nhợt tươi tắn như hoa. Tay phải nhẹ nhàng vừa động, sau khi Cửu công chúa phun ra một ngụm máu, Trần Dung ngẩng đầu, thổi một hơi lên mặt nàng ta, thấp giọng nói: “Hay là công chúa đã quên điều tra? Trần thị A Dung ta vốn đã từng giết người rồi …… Người thật ngây thơ, sao ngươi có thể để một địch nhân như vậy đến gần mình chứ?”

Nhìn thấy Cửu công chúa há miệng, máu trong miệng vẫn không ngừng trào ra, Trần Dung cười rất vui vẻ: “Công chúa nghĩ rằng, cho dù người giết ta, ta cũng không làm khó mà để người rời đi sao? Thực xin lỗi, hiện tại khiến người phải thất vọng rồi…… Ta muốn tự tay báo thù.”

Nàng nói tới đây, Cửu công chúa há miệng, phun ra một ngụm máu tươi.

Nhìn ánh mắt Cửu công chúa dần dần trở nên tan rã, Trần Dung quát với giọng yếu ớt: “Gọi người, gọi người đến xem…… Đừng để hậu họa lại cho Thất lang.”

Hai hộ vệ rất nhanh hiểu được ý của Trần Dung. Bọn họ rưng rưng nhìn Trần Dung, cất cao giọng, đồng thời kêu lên: “Giết người, người đâu, giết người rồi –”

Tiếng kêu truyền ra xa xa, giờ phút này trên đường phố vẫn đang rất náo nhiệt. Trong khoảng thời gian ngắn, vô số bước chân chạy về phía bên này.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần.

Rõ ràng là tiếng bước chân vang dội, khiến mặt đất chấn động, khi Trần Dung nghe thấy lại càng ngày càng xa xôi.

Xem ra, máu trào ra quá nhiều. Trần Dung chậm rãi, vô lực ôm miệng vết thương: Ta không thể ngã, hiện tại, ta không thể ngã gục.

Giống như trải qua một thế kỷ, sau khi cảm giác bốn phía trở nên nóng nực, Trần Dung ngẹn cổ họng, mở to ánh mắt tan rã nhìn chằm chằm Cửu công chúa đang nhờ hộ vệ giúp đỡ đứng thẳng. Nàng cười, nói với giọng suy yếu: “Cửu công chúa điện hạ…”

Xưng hô vừa thốt ra, tiếng kinh hô vang lên bốn phía.

Trần Dung không nghe thấy, nàng hé miệng, cười vui vẻ, lạnh lùng: “Vừa rồi người đâm ta một đao, hiện tại, ta dùng chính đao đó đâm người một cái……” Nói tới đây, giọng nói Trần dung trở nên suy yếu, vô lực. Mọi sức lực của nàng nhanh chóng biến mất chỉ trong một khắc này.

Dần dần, trong tiếng kêu sợ hãi của mọi người, Trần Dung ngả về phía sau. Nàng rơi vào một ôm ấp ấm áp.

Mở to hai mắt tan rã, Trần Dung nhìn gương mặt mơ hồ, vươn tay đầy máu nhẹ nhàng vuốt ve. Môi nàng mấp máy, thì thào nói: “Thất lang, Thất lang…… Người là do ta giết, không liên quan đến chàng. Chàng đừng báo thù, đừng rước họa vào thân.”

Lời vừa dứt, tay nàng đặt trên gương mặt kia buông thõng xuống.

Nam tử nâng đỡ nàng để lộ gương mặt tuấn mỹ đã dính chút máu. Người này chính là Tạ Hạc Đình. Vừa rồi khi Trần Dung ngã xuống, theo bản năng hắn lao ra từ đám người, ra tay trước hai hộ vệ mà đỡ nàng.

Cúi đầu nhìn Trần Dung sắc mặt như giấy vàng, hai mắt nhắm nghiền, Tạ Hạc Đình không hề chớp mắt nhìn nàng, chậm rãi, hắn nhắm mắt lại, khóe mắt ứa ra một giọt lệ, giọng nói khàn khàn, không hề lạnh lùng như băng nữa: “Vương Thất lang, ngươi đúng rồi, so với phụ nhân này, địa vị tộc trưởng của Vương thị kia thật sự là khối thịt thối.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »