Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7044 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 102
thất lang, xin chàng đâm một kiếm sau lưng thiếp!.

❊ ❊ ❊

Tóc xõa xuống trên trán Trần Dung, nàng ôm ngực, hít sâu một hơi.

Khẩu khí có chút chua sót.

Chậm rãi, Trần Dung ngẩng đầu lên.

Trong nắng sớm, nàng ngẩng đầu nhìn chàng, mắt to quyến rũ sáng ngời, nghiêm túc ngắm nhìn chàng.

Ánh mắt này đặc biệt nghiêm túc, đặc biệt xa xôi.

Đây là một loại cảm giác rất kỳ quái, khiến Vương Hoằng khẽ nghiêng đầu, để mặc tóc dài xẹt qua gương mặt tuấn mỹ trắng trẻo: “Sao vậy?”

Khuôn miệng nhỏ nhắn của Trần Dung khẽ hé, nửa ngày, lại một lần nữa ngậm lại, nàng nhìn chàng, cười rạng rỡ, có chút ngây thơ, cũng có chút nghiêm túc cất giọng nói: “Ông trời trêu đùa A Dung mà, cả đời này, sợ là sẽ không viên mãn rồi.”

Vương Hoằng ngẩng đầu, bất tri bất giác, tay phải chàng chống lên tháp, tao nhã ngồi thẳng thân hình.

Chàng nhìn Trần Dung chăm chú, chậm rãi nhếch môi cười, hai mắt nheo lại: “A Dung đây là có ý tứ gì?”

Trần Dung ngẩng mặt, si mê nhìn chàng. Đây là chân chính si mê, là đem một người ghi tạc trong lòng, chỉ là nhìn chàng, nàng đã cảm thấy thỏa mãn, chỉ là tới gần chàng, nàng không thể cưỡng lại mà si mê chàng.

Nàng dùng ánh mắt si mê nhìn Vương Hoằng, môi anh đào rung động, cười nói: “Không có ý gì cả.”

Vương Hoằng vẫn híp hai mắt nhìn nàng chăm chú.

Thông minh như chàng tất nhiên là hiểu được ý tứ của Trần Dung. Nàng rõ ràng là nói cho chàng biết, cho dù nàng thương chàng đến tận xương, cho dù nàng luyến chàng như si, lòng của nàng vẫn rất tỉnh táo, nàng thật sự biết rõ rằng nàng không xứng với chàng, nàng sẽ không chiếm được chàng…… Cả đời này của nàng, cũng sẽ không cùng chàng ở chung một chỗ, cho nên, cuộc đời của nàng sẽ không viên mãn.

Trên đời này sao lại có nữ lang như thế? Tuổi còn trẻ, tính tình nóng nảy dễ xúc động, nhưng nàng lại luôn có sự thong dong cùng lõi đời, thậm chí, tang thương của một trí giả!

Trong một thân thể kích tình tỏa ra bốn phía, sao có thể cân nhắc lạnh lẽo tĩnh lặng gần như tàn khốc như thế?

Vương Hoằng cười nhợt nhạt.

Chàng rũ hai mắt, áo trắng như tuyết, dựa vào vách xe bên trái. Ngay trong chớp mắt khi chàng nghiêng người kia, tóc đen như mực phủ lênv ạt áo trắng tinh.

Lúc này chàng đắm chìm trong nắng sớm, dưới gió mát, rõ ràng phía sau chính là vách núi đơn sơ không thể đơn sơ hơn, rõ ràng đang ngồi trong xe ngựa, nhưng chàng lại tao nhã cao quý, như ngồi giữa hoa viên.

Chàng rũ hai mắt, ngón tay thon dài trắng trẻo chậm rãi vuốt ve bầu rượu, cười nhợt nhạt, chậm rì rì cất giọng nói: “Ý của A Dung có phải muốn nói cho ta biết, một khi trở lại thành Nam Dương, nàng vẫn là nàng, ta cũng vẫn là ta hay không. Việc nơi đây, chỉ giống như một giấc mộng xuân mà thôi?”

Chàng nói rất chậm, giọng nói thanh nhuận êm tai chi cực, đôi mắt trong suốt cao xa, cũng tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng.

Không biết vì sao, nhìn Vương Hoằng như thế, tim Trần Dung co thắt lại.

Nàng cúi đầu xuống.

Lúc này, Vương Hoằng vươn tay phủ lên tay nàng.

Khi phủ lên bàn tay nhỏ bé của nàng, móng tay chàng khẽ co lại, ở lòng bàn tay nàng nhẹ nhàng gại gại.

Tức thì, một cơn tê dại truyền đến. Trong lòng Trần Dung vô cùng rối loạn.

Vương Hoằng lại cầm quả dại từ trong tay nàng ra.

Chàng cúi đầu vỗ về chơi đùa quả dại kia, khẽ cười nói: “Khanh khanh rất vô tình mà.”

Một loại ngữ khí cực kỳ tùy ý.

Trần Dung nhìn chàng, si ngốc mở to hai mắt, nàng cúi đầu xuống, thì thào giải thích: “Có thể sống ở trên đời này thực không dễ dàng. Nếu cứ vươn cầu tình cảm không thuộc về mình, sẽ là tan xương nát thịt.”

Vương Hoằng cười nhẹ, giọng nói của chàng có chút ảm đạm, có chút lạnh lẽo: “Một khi đã như vậy, khanh khanh cần gì dựa vào ta gần như thế?” Chàng hái xuống một quả dại, khiến trái cây hồng hồng bóng mượt lăn qua lộn lại trong lòng bàn tay. Vừa đùa nghịch, chàng vừa tựa tiếu phi tiếu mà nói: “Nếu để người khác nhìn thấy, chẳng phải sẽ nghĩ rằng ta và nàng đã làm ra việc cẩu thả gì rồi ư?”

Chàng dùng từ “cẩu thả”. Từ này bình thường là dân gian dùng để hình dung cẩu nam nữ, thô tục không chịu nổi, vốn là một câu nhục mạ.

Vương Thất lang cao quý, không vương bụi trần như thế, vậy mà lại dùng từ này với nàng!

Mặt Trần Dung trắng bệch, nàng cúi đầu, thì thào nói: “Ở bên cạnh quân, cảm giác cực kỳ tuyệt vời…… Hôm nay mới biết, cái gì gọi là khó kìm lòng nổi.” Lời này của nàng đương nhiên là giả, kiếp trước, nàng đã biết trên đời này thế nào gọi là khó kìm lòng nổi, đã biết nàng là người như vậy, yêu không thể buông bỏ, thua không thể chấp nhận!

Lời của Trần Dung vừa dứt, Vương Hoằng đã chậm rãi ngẩng đầu nhìn nàng.

Ánh mắt chàng thập phần chuyên chú.

Nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp của nàng, gương mặt này, tuy rằng trải qua kinh hãi ngày hôm qua nhưng nay đã thay đổi rất nhanh, tuy rằng chỉ dùng nước trong rửa qua, nhưng vẫn lộ ra một vẻ diễm mỹ kinh người, hai gò má ửng hồng, mày mắt đưa tình.

Vương Hoằng vươn tay ra, khẽ nói: “Lại đây.”

Giọng nói trầm thấp, dụ hoặc.

Trần Dung ngây ngốc ngẩng đầu, si ngốc nhìn chàng, đến gần chàng.

Nàng đặt tay nhỏ bé của mình vào tay chàng.

Vương Hoằng thu lại lòng bàn tay.

Tay phải của chàng bao quanh bàn tay của nàng, chàng vươn tay trái, vòng ôm thắt lưng nàng.

Trần Dung không hề kháng cự, nàng thậm chí dựa vào người chàng, chỉ vừa dựa vào trong lòng chàng, nàng đã không nhịn được mà run rẩy.

Vương Hoằng ôm nàng.

Chàng vuốt ve mái tóc đen dài của nàng, thấp giọng hỏi: “Tối hôm qua đáng sợ không?”

Đến khi chàng hỏi như thế, Trần Dung mới nhớ ra còn có rất nhiều nghi vấn. Nàng nằm ở trong lòng chàng, nhắm lại hai mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ mang theo men say, thì thào nói: “Sợ, cực kỳ sợ, thiếp đã nghĩ rằng đây là kiếp số.”

“Kiếp số sao?”

Vương Hoằng trầm ngâm nói.

Lúc này, Trần Dung mềm mại nói: “Nó quả thật là kiếp số.”

Nàng và chàng đều hiểu được ý tứ của nàng.

Trần Dung nằm trong lòng chàng vẫn không nhúc nhích. Mặt của nàng dán tại phần xương quai xanh của chàng, hơi thở thơm hương, ấm áp thổi vào trên người chàng.

Ngửi thấy mùi hương cơ thể tươi mát của chàng, cảm giác được độ ấm trên thân thể nam nhân này, đột nhiên, Trần Dung thì thào gọi: “Thất lang.”

“Sao?”

“Chàng có mang theo người tới không? Gọi một người lại đây, bảo hắn giết thiếp.”

Vương Hoằng cúi đầu nhìn về phía nàng, ánh mắt chuyên chú.

Trần Dung vẫn nhắm hai mắt, khóe miệng mỉm cười, nhưng giọng nói thật sự rất bình tĩnh, vô cùng bình tĩnh: “Cứ như vậy, từ sau lưng đâm thiếp một kiếm, nhớ rõ phải đâm trúng tim, như vậy mới chết mau. Khi rút kiếm đừng rút quá nhanh, máu tươi sẽ bắn vào áo trắng của chàng, sẽ không tốt lắm.”

Nàng chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt mê ly mà ôn nhu nhìn chàng, giọng nói run run: “Thật mà, cầu xin chàng. Thất lang, thiếp sợ chỉ qua một lúc nữa thiếp lại hối hận.”

Vương Hoằng cũng cười, chàng cực ôn nhu nhìn nàng, hỏi: “Vì sao nói lời mê sảng này?”

Trần Dung cười, nàng rũ hai mắt, lại dựa vào trong lòng chàng, nàng còn vươn hai tay chủ động vòng ôm thắt lưng chàng. Cứ như vậy ôm chặt chàng, nàng nhẹ nhàng nói: “Có phải mê sảng hay không, với sự thông minh của Thất lang, sao chàng lại không biết? Thất lang, thiếp cảm thấy, có lẽ cả đời này, thiếp cũng không có thời khắc nào muốn sống như vậy, lại càng không có thời khắc nào cảm thấy viên mãn thế này. Nếu có thể chết đi ở lúc thật sự khoái hoạt viên mãn, còn đáng vui mừng hơn rất nhiều người trên thế gian.”

Vương Hoằng không trả lời.

Chàng tùy ý để nàng ôm chàng, ỉ ôi với chàng.

Qua rất lâu, chàng nhẹ nhàng cười hỏi: “Hiện tại thì sao? Còn muốn chết nữa không?”

Trần Dung dựa trong lòng chàng khẽ lắc đầu, giọng nói có ý khổ sở: “Không muốn, chết thật sự là việc gian nan nhất từ thiên cổ tới nay.”

Nàng không buông chàng ra.

Nàng vẫn ôm chặt chàng.

Nằm trong lòng chàng, ngửi mùi hương cơ thể của chàng, nàng nhẹ nhàng nói: “Thực không muốn trở về thành Nam Dương.” Nói tới đây, nàng vòng lên gáy chàng, si ngốc nhìn chàng, bướng bỉnh cười nói: “Thất lang, hôm nay chúng ta không trở về thành được không? Nếu chàng đói bụng, ta sẽ đi hái quả dại cho chàng, khát thì đã có nước suối, ngày mai chúng ta mới trở về được không?”

Vương Hoằng cười nhợt nhạt, chàng đưa mắt đánh giá Trần Dung, ánh mắt trong suốt: “Nếu A Dung đã khó buông tay như thế, vì sao còn cố ý đẩy ta ra?”

Lần này chàng nói vô cùng rõ ràng: “Nếu A Dung thật sự có tình, nàng và ta có thể tay năm tay.”

Trần Dung cũng cười, nàng gian nan ngồi dậy dậy từ trong lòng chàng, vừa lấy tay chải vuốt sợi tóc dài rối loạn, vừa chỉnh trang quần áo.

Sau đó, nàng đi ra bên ngoài trước, đi một bước, nàng ngoái đầu nhìn lại chàng rồi nở nụ cười tươi tắn như hoa quỳnh: “A Dung biết bản thân mình mà, người như thiếp tâm rất tham, đã đạt được thì lại muốn càng nhiều. Làm thiếp của Thất lang sẽ trăm phương nghìn kế leo lên quý thiếp, nói không chừng, còn có thể hãm hại thê tử của chàng. Một lần hại không thành, sẽ hại lần thứ hai, lần thứ hai không được, sẽ đến lần thứ ba. Chỉ cần A Dung không chết, sủng thiếp, thê tử của Thất lang, chàng cưới bao nhiêu thiếp hại bấy nhiêu, có bao nhiêu chết bấy nhiêu!”

Nàng cười rất rạng rỡ, như nắng ban trưa, nhưng lời nói kia lại thật sự tàn khốc lạnh lẽo, hơn nữa, là điều đương nhiên: “Cho nên, trừ phi Thất lang chỉ muốn cưới A Dung làm thê, chỉ sủng một mình A Dung. Nếu không, cả đời này của chàng, cả đời này của thiếp cũng sẽ không an bình.”

Nàng quay đầu, cất bước đi về phía trước, thắt lưng rất thẳng tắp, tựa như thanh trúc.

Dưới ánh mặt trời, bóng dáng của nàng vô cùng duyên dáng yêu kiều.

Vương Hoằng nghiêng đầu, tùy ý để tóc xõa che khuất hai tròng mắt, nhìn theo nàng cách chàng càng ngày càng xa.

Chỉ chốc lát, Trần Dung đi tới cửa khe núi, nàng hướng ra ngoài nhìn xung quanh, hỏi: “Thất lang, người của chàng đâu? Sao bọn họ không tới đây tìm chàng?”

Vương Hoằng nhảy xuống xe ngựa, chàng tao nhã tiêu sái đi đến phía sau nàng, cũng hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh, sau đó từ từ cười nói: “Ta sẽ giục ngựa, lên xe đi, chúng ta tự trở về Nam Dương.” Chàng không giải thích với Trần Dung về việc nhân thủ.

Trần Dung không nghĩ nhiều, nhưng nàng vừa nghe chàng sẽ đánh xe, còn nghe thấy chàng nguyện ý vì chính mình mà làm xa phu mà nhất thời mở to hai mắt.

Nàng quay phắt lại, ánh mắt phát sáng nhìn chàng, vui mừng kêu lên: “Chàng biết đánh xe sao?” Mắt to nheo lại, nàng khanh khách cười nhìn về phía xe ngựa.

Chỉ hai ba bước đã ngồi lên toa xe, Trần Dung vui mừng kêu lên: “A, Vương Thất lang đánh xe cho thiếp! Vương Thất lang làm xa phu cho Trần Dung thiếp đây!”

Giọng nói vừa thanh thúy lại vang vọng, cực kỳ khoái hoạt.

Vương Hoằng nghe thấy tiếng cười, tiếng kêu nháo của nàng, cười khổ một cái, đi về phía xe ngựa.

Khi roi ngựa của chàng giơ lên, con ngựa kia liền cất bước, hướng ra phía ngoài.

Xe ngựa ra khe núi, hướng tới quan đạo.

Đi được một lúc, Vương Hoằng không nghe thấy tiếng Trần Dung nói chuyện, chàng không khỏi quay đầu lại.

Chàng đối diện với ánh mắt si ngốc của nàng, nhưng mà lúc này trong si mê của nàng mang theo ngẩn ngơ, mang theo đắc ý, mang theo hiếu kỳ nói không nên lời.

Ánh mắt nàng trống rỗng nhìn chàng, thì thào, lặp đi lặp lại một câu: “Lang Gia Vương Thất đánh xe cho thiếp ư?”

Trong giọng nói lộ vẻ không dám tin! Hoàn toàn không dám tin.

Quả thật, chuyện này, mặc kệ nói cho ai nghe, chỉ sợ ai cũng không thể tin tưởng. Ở thời đại này, mặt mũi quý tộc hơn xa sinh mệnh! Có câu “Thượng phẩm thì không có hàn sĩ, hạ phẩm thì không có sĩ tộc.” Ở thời đại này, giai tầng cao thấp phân biệt rõ ràng, giống như một ngân hà trăm ngàn năm qua không có người nào vượt qua được.

Mà hiện tại, thiên chi kiêu tử của Lang Gia Vương gia lại nguyện ý làm xa phu cho tiểu thứ nữ hàn vi ti tiện như nàng. Cho dù là tạm thời bất đắc dĩ, nếu truyền ra ngoài cũng là một việc long trời lở đất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »