Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6952 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 187
tính toán.

❊ ❊ ❊

Trần Dung chỉ có thể cúi đầu không nói.

Lúc này, Vương Hoằng dịch người qua, ngón tay thon dài của chàng nhẹ nhàng đặt trên môi Trần Dung, nhìn nàng chăm chú, nói với giọng ôn nhu: “Nếu A Dung không muốn nói rõ thì cứ im lặng, không cần phải lấy cớ làm gì.”

Môi Trần Dung mấp máy, nàng muốn nói mình không lấy cớ, muốn nói nàng thật sự đã có một giấc mộng như thế, nhưng lời đến bên miệng vẫn nuốt xuống bụng.

Vương Hoằng thu hồi ánh mắt chăm chú trên người nàng, chàng ngửa đầu, mắt nhìn mây bay bên ngoài, cất giọng ngâm xướng: “Sinh như trang chu thường mộng điệp, ẩm mã hà sơn (Giấc mộng Trang Chu, lúc tỉnh lại không rõ mình là Trang Chu mơ thấy biến thành bướm hay là bướm mơ thấy trở thành Trang Chu)……” Chàng đọc đến đây, đột nhiên nghẹn lời, mắt nhìn mây bay dần dần trở nên ướt át.

Trần Dung nhìn thoáng qua, liền thu hồi ánh mắt.

Xe ngựa chạy đi trong sự trầm mặc.

Dọc theo đường đi, Vương Hoằng ra lệnh với từng người một, mỗi khi qua vài ngày sẽ có hộ vệ phong trần mệt mỏi của chàng tiến đến.

Cứ như thế, đội ngũ tăng lại giảm, giảm lại tăng, thời gian trôi qua từng ngày.

Đảo mắt, đã qua hơn một tháng.

Mấy ngày nay, Trần Dung vẫn có chút hoảng hốt, một mình ngồi ở trong xe ngựa thường lầm bầm lầu bầu, cũng không biết đang nói cái gì.

Một ngày này, Vương Hoằng từ xa nhìn thấy Trần Dung đứng dưới một gốc cây chương, xiêm y màu đỏ bay theo gió, càng làm nổi bật chiếc eo thon nhỏ.

Nhíu mày, chàng đi về phía nàng.

Đi tới, nhìn thấy Trần Dung cúi đầu, mũi chân di di vài cái trên đất, chàng khoanh tay tới gần, ôn nhu hỏi: “Nghĩ gì vậy?”

Giọng nói của Vương Hoằng hiển nhiên khiến Trần Dung bừng tỉnh. Nàng vội vàng quay đầu. Nhìn thấy là chàng, nàng miễn cưỡng cười.

Nụ cười này có chút hoảng hốt.

Vương Hoằng lẳng lặng nhìn nàng, từ từ hỏi: “Khanh khanh, nghĩ gì vậy?”

Giọng nói ôn nhu mà kiên định.

Môi Trần Dung mấp máy, nàng nghiêng đầu đi, tùy ý để gió mạnh thổi rối tóc: “Ta…” Ngừng một lát rồi nàng thì thào nói: “Ta…… Không nghĩ gì cả.”

“Không nghĩ gì ư?” Vương Hoằng nhướn mày, nhìn nàng hồ nghi đánh giá từ trên xuống dưới.

Đúng lúc này, một loạt tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến.

Chỉ thấy trên quan đạo phía trước, trong lớp cát bụi, bóng dáng mấy kỵ sĩ như ẩn như hiện.

Khi Vương Hoằng lẳng lặng nhìn lại, một phụ tá bước đến, tới sau lưng Vương Hoằng, giống như chàng nhìn đám kỵ sĩ vội vàng chạy tới, thấp giọng nói: “Hẳn là tin tức của thành Kiến Khang.”

Vương Hoằng không nói gì.

Trong nháy mắt, mười mấy kỵ sĩ đã cuốn theo cát vàng vọt tới trước mặt Vương Hoằng. Từ xa trông thấy, bọn họ liền xoay người xuống ngựa, quỳ rạp xuống đất, kêu lớn: “Lang quân.”

Trước hết một người thở hổn hển, rồi vội kêu lên: “Lang quân, ngày giáp ngọ, lang quân Vương Cổ sẽ cưới nữ lang Tạ thị, lang quân Vương Nhan cưới Cửu công chúa.”

Dừng một chút, người nọ ngẩng đầu nhìn Vương Hoằng, bụi đất phủ đầy trên gương mặt đầy vẻ âu lo: “Nay, trong thành Kiến Khang đầy lời đồn đãi…… Tạ Thượng Thư nói, Vương gia Thất lang phong lưu đa tình, trong lòng chỉ có đạo cô kia, nữ nhi nhà hắn không dám xứng đôi.” Cắn chặt răng, người nọ vừa đánh giá sắc mặt Vương Hoằng, vừa nói thật cẩn thận: “Trong tộc mọi người đã trải qua thương nghị, đáp ứng yêu cầu của Tạ Thượng Thư, để Vương Cổ cưới nữ lang nhà hắn. Vương Nhan cưới công chúa.”

Cho dù là nữ nhi Tạ gia hay là Cửu công chúa đều vẫn si mộ Vương Hoằng, đặc biệt là đích nữ của Tạ Thượng Thư kia, nhưng gia tộc điều động nội bộ làm thê thất của Vương Hoằng, trước khi chàng đến thành Nam Dương, hôn sự này đang được thảo luận.

Trong thiên hạ, nhục nhã lớn nhất của một người nam nhân chính là mối hận bị đoạt thê. Tuy rằng nữ lang Tạ thị kia cũng không phải là thê tử của Vương Hoằng, nhưng rõ ràng gia tộc đã thương lượng xong xuôi, chỉ chớp mắt đã gán nàng cho người khác, đó là trắng trợn vẽ lên mặt người khác.

Bởi vậy, lời của kỵ sĩ kia vừa dứt, mọi người đồng thời cúi đầu xuống, vẫn không nhúc nhích.

Vương Hoằng vẫn bình thản.

Miệng chàng bất giác mỉm cười, ôn nhu lắng nghe. Chờ kỵ sĩ kia nói cho hết lời, chàng nhẹ nhàng hỏi: “Còn có chuyện gì nữa không?”

Một kỵ sĩ khác tiến đến, hắn quỳ một gối xuống, trầm giọng bẩm: “Tộc trưởng hạ lệnh, ngài nói lang quân tuổi còn nhỏ còn cần tôi luyện thêm, hắc y sói vệ dưới danh nghĩa của lang quân tạm thời bị thu hồi về trong tộc. Còn nữa, gia nghiệp trước đó do người quản lý sẽ phân cho người của lang quân Vương Cổ quản lý. Còn nói thêm, mười vạn mẫu ruộng tốt, một ngàn cửa hàng dưới danh nghĩa của lang quân, 9 phần trong đó do gia tộc ban tặng bao năm qua cũng bị thu hồi.”

Càng nói đến đoạn sau, giọng nói của kỵ sĩ thấp xuống. Chỉ nói mấy câu ngắn ngủi, hắn đã ướt đẫm mồ hôi.

Trần Dung ở bên cạnh Vương Hoằng.

Từ khi kỵ sĩ thứ nhất bẩm báo, sắc mặt nàng đã không tốt, hiện tại nghe đến đó, mặt nàng đã trắng bệch như tuyết. Nghiêng đầu, nàng kinh ngạc nhìn Vương Hoằng.

Giống như Trần Dung, phụ tá, hộ vệ bên người Vương Hoằng, mỗi người đều biến sắc, bọn họ nhìn về phía Vương Hoằng.

Nhưng lang quân bọn họ, giờ này khắc này vẫn chắp hai tay sau lưng, ôn nhu mà cười. Bộ dạng mỉm cười tao nhã, tuấn dật siêu thoát không nói nên lời, ngay cả đôi mắt kia cũng là yên tĩnh cao xa, không thấy gợn sóng, giống như hai kỵ sĩ trước mắt bẩm báo chỉ là một việc nhỏ như thiếu một chiếc xe ngựa.

Phụ tá bên cạnh chàng tiến lên một bước, chắp tay trước chàng, xanh cả mặt nói: “Lang quân, phải làm sao bây giờ?”

Hắn vội vàng nhìn Vương Hoằng, kêu lên: “Hành động này của tộc trưởng, rõ ràng đã coi lang quân là một đệ tử bình thường rồi, vậy, phải làm sao bây giờ?”

Trong ánh mắt khẩn trương bất an của mọi người, khóe miệng Vương Hoằng nhẹ nhàng cong lên, khẽ mỉm cười.

Chàng quay đầu nhìn về phía Trần Dung.

Đối diện với gương mặt trắng bệch, đôi mắt đen láy của Trần Dung, chàng vươn tay, chậm rãi cầm tay nàng.

Cứ thế nắm tay nàng, Vương Hoằng xoay người đi về phía xe ngựa.

Khi chàng đã đi ra vài bước, mọi người mới phản ứng lại: Vậy mà lang quân không hề nói gì cả.

Phụ tá vội vàng tiến lên, đi đến phía sau chàng bất an hỏi: “Lang quân, lang quân, lang quân.”

Tiếng gọi của hắn gấp gáp, khi thấy Vương Hoằng chậm rãi ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt hàm chứa ý cười, hắn cứng đờ, một hồi lâu mới kêu lên: “Vì sao lang quân không ảo não?”

“Ảo não?” Giọng nói của Vương Hoằng nhẹ như gió thoảng, thản nhiên cười nói: “Vì sao lang quân ta phải ảo não?”

Lời này vừa thốt ra, mọi người đều giật mình.

Lúc này, một kỵ sĩ tiến đến, hắn hướng tới Vương Hoằng chặp hai tay vào nhau, trầm giọng nói: “Lang quân, người tộc nhân phái tới đang trên đường đến đây. Bọn họ…” Hắn cắn chặt răng, lớn tiếng nói: “Bọn họ tiến đến để thu hồi hắc y sói vệ”

Lời vừa dứt, hơn ngàn hộ vệ đi theo đồng thời quỳ một gối xuống, kêu lên: “Thuộc hạ phải làm như thế nào, thỉnh lang quân cho biết.”

Những hộ vệ này đi theo chàng vào sinh ra tử, giúp đỡ chàng đánh bại Mộ Dung Khác là một bộ phận của hắc y sói vệ tinh nhuệ nhất trong gia tộc Vương thị.

Giờ phút này, nhóm hộ vệ trung thành và tận tâm với chàng, cùng chàng cùng sinh cùng tử, nhất tề quỳ gối ở nơi đó nhìn chàng.

Trong sự im lặng, Vương Hoằng chậm rãi quay đầu.

Ánh mắt chàng ôn nhu yên tĩnh, thong thả đảo qua mọi người.

Gió thổi tung trường bào, mái tóc dài rủ sau lưng của chàng, thiếu niên thân dài ngọc lập, lúc này, đứng thẳng giống như thần tiên.

Chàng nhìn bọn họ, giọng cất cao, thanh nhuận mà ôn nhu nói: “Cần gì kinh hoảng?”

Chỉ có bốn chữ, đã có sức đem tới sự yên tĩnh. Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng nói nhỏ của chúng kỵ sĩ, tiếng ồn ào đồng thời im bặt.

Khóe miệng của Vương Hoằng cong lên: “Chư vị khổ luyện nhiều năm, mỗi người đều có bản lĩnh nổi tiếng…… Mà chẳng lẽ Vương Hoằng ta cùng chư vị ngày đêm vất vả, khổ luyện như thế, là vì ở trong thành Kiến Khang chọi gà giỡn chó, diễu võ giương oai ở trong chúng quý tộc sao?”

Xưa nay chàng không nói nhiều, hơn nữa nói chuyện cực ôn nhã. Một câu không khách khí vừa thốt ra, chúng hộ vệ nhất tề lộ ra sắc mặt nén giận.

Ống tay áo của Vương Hoằng phất về hướng bắc một cái, giọng nói thanh nhuận thản nhiên mang theo lạnh lùng: “Ngày khác khi có thể phóng ngựa rong ruổi, sẽ cùng chư quân ước hẹn.”

Lời vừa dứt, chúng hộ vệ đồng thời thẳng lưng, dắt cổ họng rống lớn: “Không dám quên lời thề.”

Tiếng rống giận dữ của hơn một ngàn người phá tan tận trời, truyền ra xa.

Đối mặt với nhóm hộ vệ nhiệt huyết sôi trào, Vương Hoằng cười cười, chàng nhìn về phía một hộ vệ quỳ gối trước mặt, cất giọng nói: “Phương Văn, quản thúc các huynh đệ cho tốt.”

Đây cũng là lời dặn dò.

Hộ vệ Phương Văn kia lớn tiếng đáp: “Vâng.”

Lời thốt ra, khi ngẩng đầu nhìn, Vương Hoằng đã nắm tay Trần Dung đi xa.

Phương Văn nhìn bóng dáng của Vương Hoằng, cắn chặt răng, nhịn không được kêu lên: “Lang quân không phản kháng sao? Với mưu trí của lang quân, trong thiên hạ có ai có thể là địch thủ? Vì sao lang quân không tranh đoạt địa vị, vì sao không mang theo ta rong ruổi khắp thiên hạ, để lại tiếng thơm muôn đời?”

Tiếng rống của hắn rất vang, câu nói đó được sơn dã hồi âm, truyền xa không thôi.

Trong ánh mắt chăm chú của hơn ngàn người, Vương Hoằng không quay đầu, chàng vẫn không hề quay đầu lại.

Chàng cứ thế nắm tay Trần Dung bước lên xe ngựa.

Qua một hồi lâu, xe ngựa mới bắt đầu khởi động.

Có lẽ là bởi vì thất vọng, có lẽ là bởi vì cô đơn, nhóm hộ vệ đứng cách rất xa.

Đang đi, Vương Hoằng khẽ nói: “Đến đây một chút.”

Một người tới gần, giọng nói khàn khàn ám trầm lặng lẽ vang lên: “Lang quân.”

Vương Hoằng nhẹ giọng nói: “Điều tra một chút, trong hắc y sói vệ, Phương Văn thân cận với người nào nhất, ta muốn biết danh sách những người qua lại với hắn.”

“Vâng.”

Vương Hoằng suy nghĩ một hồi, lại dặn dò: “Bí mật truyền lệnh, chú ý mọi hành động của Vương Cổ. Nhớ kỹ, ta muốn biết mỗi một việc hắn làm năm trước khi ta ở thành Mạc Dương.”

“Vâng.”

“Khi nào thì người tới thu hồi hắc y sói vệ? Vương Cổ có đến hay không?”

“Ước chừng buổi trưa ngày mai có thể gặp lang quân. Lang quân Vương Cổ không ở đó.”

Vương Hoằng trầm ngâm một hồi, nhẹ giọng nói: “Đã biết. Trong tộc lần này có hội nghị bàn luận đại sự, các ngươi có lưu ý ghi chép lại không?”

“Có.”

Người nọ lên tiếng, nói: “Có lẽ đến buổi trưa ngày mai sẽ đưa đến tay lang quân.”

Vương Hoằng gật đầu, nói: “Đã biết, lui ra đi.”

“Vâng.”

Người nọ vừa lui ra, Vương Hoằng liền quay đầu nhìn về phía Trần Dung.

Chàng đối mặt là Trần Dung mang vẻ mặt yên tĩnh, nghiêng đầu tựa vào vai chàng.

Vươn tay vuốt mái tóc của nàng, Vương Hoằng khẽ hỏi: “Nghĩ gì vậy?”

Một hồi lâu, giọng nói của Trần Dung mới vang lên: “Ta nghĩ rằng, A Dung làm cho lang quân gánh chịu nhiều phiền não như thế, ngay cả không có cuộc sống về sau, cũng là đáng giá.”

Lời của nàng vừa dứt, Vương Hoằng bật cười, nói: “Vừa mới vui vẻ với A Dung, A Dung muốn ta đâm cho nàng một kiếm, nói rằng như thế mới đáng giá. Rồi lần đó ta bị bệnh, gắn bó cùng nàng bên hồ, nàng cũng nói, có một ngày kia cũng đáng giá rồi…… Phụ nhân này, đúng là quá tham lam.”

Chàng cũng không chờ Trần Dung phản bác, ngẩng đầu ra lệnh: “Đi nhanh một chút.”

“Vâng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »