Thân thể ô uế, sức mạnh suy yếu nghiêm trọng.
Máu thịt bị ăn mòn, thương tích chồng chất.
Tống Bỉnh Thương như bị trọng kích, ngồi phịch xuống đất, trơ mắt nhìn máu thịt trên người tan rữa, lộ ra cả xương trắng hếu.
"Ô Huyết, đây là Ô Huyết!"
Tống Bỉnh Thương kinh hãi tột độ, đau đớn ngẩng đầu nhìn Nhiếp Xử Huyền, không thể tin được.
"Ngươi gia nhập Ô Huyết giáo!"
"Ngươi phản bội cung chủ!"
Nhiếp Xử Huyền mày rậm mắt to, xưa nay trung thành tuyệt đối, đến mức Bạch Quang cung chủ còn khen hắn "Trời sinh tính thuần lương".
Vạn vạn không ngờ…
Giờ phút này, Nhiếp Xử Huyền mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng nói: "Hừ, ngươi đường đường là Thượng Tiên, bị nghĩa phụ ta gieo 'Tâm Kiếp chú', phải làm nô bộc, răm rắp nghe lời, đừng có nói chuyện trung thành trước mặt ta."
Lúc này, Tống Binh Thương đã không thể động đậy, toàn thân máu thịt tan rữa hơn nửa, thân thể tê liệt, cười thảm: "Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?”
Nhiếp Giang Long cười ha hả: "Chiếm lấy Hạ Tiên cung, đổi trời thay đất!"
Tống Bỉnh Thương nghiến răng: "Chiếm Hạ Tiên cung thì sao, chỉ cần cung chủ trở về..."
Chưa dứt lời, Nhiếp Giang Long vung một quyền, nện thẳng vào mặt Tống Bỉnh Thương.
Bịch!
Tống Binh Thương bay ra ngoài, như bao tải rách nát đâm sầm vào vách tường, máu loang lổ trên tường trắng, ngất xiu tại chỗ.
Nhiếp Giang Long tiêu sái phất tay áo, vẻ mặt kích động, cười lớn: "Đại cục đã định, Bạch Quang Tiên Cung là của chúng ta!"
Nhiếp Xử Huyền tiến đến trước mặt Tống Bình Thương, lục soát trên người hắn một chiếc lệnh bài.
Lệnh bài này là chìa khóa thao túng pháp trận phòng ngự Tiên cung.
Ai nắm giữ lệnh bài này, người đó nắm quyền sử dụng tối cao đối với pháp trận phòng ngự Tiên cung.
Nhiếp Xử Huyền nắm chặt lệnh bài, lập tức truyền vào một đạo chỉ lệnh.
Lệnh bài bỗng nhiên sáng rực, tỏa hào quang chói lọi.
Sau một khắc, ầm ầm…
Pháp trận phòng ngự bao phủ toàn bộ Tiên cung, một trận quang mang lấp lánh, từng cánh cửa lần lượt mở ra.
Trong chốc lát, tất cả đại môn của Tiên cung đều rộng mở, ra vào tự do!
“Ưa, cửa sao lại mở?”
"Pháp trận phòng ngự sao lại bị gỡ bỏ?"
Một đám thủ vệ ngơ ngác, không hiểu chuyện gì.
Đây là chuyện chưa từng có.
Phải biết, pháp trận phòng ngự không chỉ dùng để phòng ngừa địch tập, mà còn có một công dụng quan trọng hơn, đó là phòng ngừa thiên thạch rơi xuống hoặc va chạm, gây hư hại công trình kiến trúc.
Vút vút vútf
Gần như đồng thời, tiếng xé gió vang lên dữ dội.
Từng đạo quang mang mờ ảo từ đằng xa lao nhanh tới, nhanh như chớp giật, trực chỉ từng cổng chính Tiên cung.
"Đó là cái gì?"
Bọn thủ vệ cảnh giác.
Nhưng chưa kịp nhìn rõ người đến là ai, đối phương đã xông tới, ngang nhiên xuất thủ, phóng ra sức mạnh đáng sợ, đánh ngã bọn họ xuống đất, sống chết chưa rỡ.
"Ha ha ha, không có pháp trận phòng ngự, đám thủ vệ này đơn giản là không chịu nổi một kích."
Từng bóng áo đen áo choàng phiêu nhiên đáp xuống trước cổng chính, tùy ý tàn sát những thủ vệ kia, như bẻ cành khô, không ai có thể địch nổi.
"Địch tập! Địch tập!"
"Mau báo động!"
Một tên thủ vệ trẻ tuổi miệng phun máu tươi, cố gắng thông báo cho người bên trong Tiên cung.
Nhưng mặc cho hắn liên tục kéo chuông báo động, pháp trận phòng ngự vẫn không hề phản ứng.
"Muốn chết!"
Bóng áo đen áo choàng bước đến, như hổ đói sổ lồng, tàn nhẫn vô tình, một cước đạp gãy xương sống tên thủ vệ trẻ tuổi, máu bắn tung tóe.
Không lâu sau…
Tử Lăng Phi Nga lóe mình, chui vào phòng Phương Tri Hành, gấp giọng: "Có chuyện lớn rồi, có người đang tấn công Tiên cung."
Sắc mặt Phương Tri Hành biến đổi, lập tức đứng dậy bước ra ngoài.
Tử Lăng Phi Nga đậu trên vai hắn, nói tiếp: "Còn có một chuyện, pháp trận phòng hộ đã bị đóng, địch nhân vào như chỗ không người, rất dễ dàng xông vào."
Phương Tri Hành nín thở, ngẩng đầu nhìn trời, cau mày: "Có nội gián!"
Tử Lăng Phi Nga phân tích: "Quyền chưởng khống pháp trận phòng hộ nằm trong tay Tống Bỉnh Thương, chẳng lẽ hắn chính là..."
Phương Tri Hành lắc đầu: "Không thể nào là hắn, mười vị hộ pháp sinh tử đều do cung chủ định đoạt, bọn họ không ai dám phản bội. `
Tử Lăng Phi Nga ngẫm lại cũng đúng, trầm ngâm: "Xem ra Tống Bỉnh Thương đã gặp chuyện không may."
Phương Tri Hành rất tán thành, suy nghĩ một chút, trong lòng nhanh chóng quyết định, phân phó: "Tiểu Tử, thông tin bên trong Tiên cung bị cắt đứt, mọi người còn chưa biết có địch tập, ngươi đi thông báo cho Hỏa Huỳnh tiên tử và những người khác."
Tử Lăng Phi Nga đáp: "Được, ta đi ngay."
Nàng lập tức vỗ cánh bay đi.
Phương Tri Hành cúi đầu nhìn Tế Cẩu, khẽ nhếch môi, sát khí đằng đằng: "Chủ lực của địch nhân ở ngay cổng chính, chúng ta đến đó tiêu diệt chúng trước, rồi bắt nội gián."
"Tốt!"
Tế Cẩu đã sớm nóng lòng, nhe răng: "Lần này, để ta xung phong."
Dứt lời, không đợi Phương Tri Hành đồng ý, Tế Cẩu trực tiếp chui xuống đất, thi triển thổ độn, nhanh như chớp giật.
Phương Tri Hành cười ha hả, sau lưng mọc ra Tự Do Huyết Dực, bỗng hóa thành một đạo huyết quang bỏ chạy.
Chớp mắt sau, hắn đến cổng chính, quan sát xuống dưới, nhìn rõ mọi việc.
Có một đám người khoác áo đen áo choàng, đang vây đánh mấy tên thủ vệ, cục diện hoàn toàn nghiêng về một bên.
Mấy tên thủ vệ đáng thương bị dồn vào góc tường, không lối thoát, chỉ có thể liều chết đánh cược một phen.
Nơi áo đen áo choàng đi qua, xác nằm la liệt, tất cả đều là bọn thủ vệ cụt tay cụt chân, máu chảy lênh láng.
Cảnh tượng vô cùng thê thảm.
"Ô, chỉ có một Thượng Tiên à?”
Ánh mắt Phương Tri Hành quét qua, chợt phát hiện trong địch nhân, phần lớn là Hạ Tiên, không đáng để hắn bận tâm.
Nhưng Ô Huyết giáo chắc chắn không chỉ có một vị Thượng Tiên, nếu không bọn chúng căn bản không dám tấn công Tiên cung, đơn giản là coi trời bằng vung.
Cho nên, những Thượng Tiên cao tầng của Ô Huyết giáo, hoặc là xâm nhập Tiên cung từ các cổng khác, hoặc là đã sớm được nội gián đưa vào.
"Gâu!"
Ngay lúc Phương Tri Hành suy tư, Tế Cẩu từ lòng đất chui lên.
"Địch nhân đâu?"
Tế Cẩu ngẩng đầu, nghênh ngang, nhìn ngang ngó dọc.
Chợt, nó để mắt đến đám áo đen áo choàng kia, nhìn qua đã biết không phải người tốt.
"Mệnh Vận Chi Trảo!"
Theo Tế Cẩu vung chân trước, vô số trảo ảnh ngưng tụ, mỗi đạo trảo ảnh đều ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp.
"Hả?" Một tên áo đen áo choàng bỗng nhiên xoay người, trong nháy mắt kinh hãi.
Toàn bộ tầm mắt của hắn bị những trảo ảnh đáng sợ lấp đầy!
Phốc phốc phù!
Áo đen áo choàng bay ra ngoài, trên người xuất hiện những vết thương sâu hoắm, máu tươi phun tung tóe.
Ngoài hắn ra, còn có mấy tên áo đen áo choàng khác, lưng quay về phía Tế Cấu, không kịp chuẩn bị nên trúng chiêu, bị thương còn nặng hơn.
Hiện trường bụi mù cuồn cuộn, lập tức lâm vào hỗn loạn.
"Tiên Khuyển?!"
Đám áo đen áo choàng tán loạn, như lâm đại địch, vội vã móc ra những chiếc bình màu đen.
"Cẩn thận Ô Huyết!" Phương Tri Hành truyền âm nhắc nhở.
Ngay lập tức, một tên áo đen áo choàng vung tay ném chiếc bình màu đen đi.
Tế Cẩu kêu lên một tiếng, mắt chó liếc xuống mặt đất.
Ầm!
Một bức tường đất dày đặc đột ngột mọc lên từ mặt đất, ngăn cách hai bên.
Chiếc bình màu đen nện vào tường đất, vỡ tan, một lượng lớn Ô Huyết màu đen phun ra ngoài.
Xuy xuy xuy.
Tường đất nhanh chóng tan ra, bị ăn mòn thành một cái lỗ lớn, chảy xuống chân Tế Cẩu.
Tế Cẩu giật mình, vội vã lùi lại, tặc lưỡi: "Ô Huyết lợi hại thật, chó gia ta dù sao cũng là Tiên thú cấp mười một, có thể uy hiếp được ta sao?"