Phương Tri Hành trầm ngâm một lát, khẽ run người.
Chỉ trong chớp mắt, những vết máu còn sót lại trong hư không lập tức tụ lại, nhập vào cơ thể hắn.
Những mảnh ký ức vụn vặt, đến từ nhiều người khác nhau, liên tiếp hiện lên trong đầu Phương Tri Hành.
Hắn thoáng thấy được vài hình ảnh mơ hồ.
"Rốt cuộc các ngươi là ai?"
Một gã Hạ Tiên của Hà Phi Tông, trọng thương ngã gục, kinh hoàng thét lên.
Trong tầm mắt chập chờn, hiện ra một thân ảnh mờ ảo, dường như che mặt, xung quanh thân thể sương mù lượn lờ.
Rõ ràng, đối thủ đã che giấu dung mạo, không để lộ bất kỳ thông tin nào về thân phận.
Hình ảnh biến đổi!
Phương Tri Hành thấy được một mảnh ký ức khác.
May mắn thay, người này là một sát thủ!
Hình ảnh vụt qua nhanh chóng, chỉ thấy một đạo kiếm quang chợt lóe, chém trúng thân thể tên sát thủ, máu tươi văng tung tóe.
"Không hổ là tông chủ một phái, trúng 'Ô Huyết Kiếp Số' vẫn còn có thể một chiêu trọng thương ta."
Sát thủ ôm ngực, kinh hãi nói.
Hình ảnh dừng lại đột ngột.
Sau đó, không còn hình ảnh nào khác, những mảnh ký ức của những người còn lại quá mơ hồ, không thể rút ra thông tin hữu ích.
"Ô Huyết Kiếp Số..."
Phương Tri Hành như có điều suy nghĩ, nhìn những người khác, hỏi: "Các ngươi có phát hiện ra manh mối gì không?"
Trâu Vân Tường và những người khác nhìn nhau, vẻ mặt nóng nảy, rõ ràng là không thu hoạch được gì.
Thấy vậy, Phương Tri Hành bình tĩnh nói: "Sự việc đã đến nước này, sốt ruột cũng vô ích. Trâu công tử, ta muốn trở về Bạch Quang Tiên Cung, còn ngươi?"
Trâu Vân Tường đáp: "Ta sẽ trở về Hà Phi Tông xem sao, có lẽ cha ta đã trở về từ cõi chết.”
Phương Tri Hành gật đầu, chắp tay từ biệt.
Hắn đáp xuống mặt đất Oanh Phi Tinh, lên đài truyền tống liên hành tinh, truyền tống đến Cốc Hải Tinh, rồi bay về phía không gian, tiến về một trạm dịch tinh tế.
Bay mãi, bay mãi...
Phương Tri Hành đột nhiên dừng lại, quay người, lạnh nhạt nói: "Hai vị, vì sao lại theo dõi ta?"
Trong vũ trụ đen tối, hai bóng người mờ ảo chậm rãi hiện ra, đứng cạnh nhau, đều khoác áo choàng đen, sương mnù lượn lờ quanh thân.
"Ngươi là Phương Tri Hành, đúng không?" Bóng người bên trái trầm giọng hỏi.
Phương Tri Hành nhướng mày.
Mặc dù danh tiếng của hắn vang xa nhờ Bạch Quang Cung chủ ra sức tuyên truyền, nhưng dung mạo của hắn chưa từng được công khai.
Ví dụ như Đỗ Oản, từ đầu đến cuối không hề để ý đến Phương Tri Hành, cũng bởi vì nàng ta căn bản không biết mặt hắn.
Phương Tri Hành sờ cằm, tặc lưỡi nói: "Các ngươi trước ám sát Trâu Tại Thanh, rồi lại nhắm đến ta, Vậy xem ra ta cũng là một trong những mục tiêu ám sát của các ngươi?”
Bóng người cười lạnh: "Ngươi quả thực là mục tiêu tiếp theo của chúng ta. Chúng ta vốn còn đang lo lắng, không biết làm thế nào để dụ ngươi ra khỏi Tiên Cung, không ngờ ngươi tự mình chạy ra ngoài, còn chạy đến tận Oanh Phi Tinh."
Phương Tri Hành im lặng một lúc, chậc chậc nói: "Một số tội phạm giết người thích quay lại hiện trường gây án, không ngờ hôm nay lại để ta gặp phải hai kẻ kỳ lạ."
Hai bóng người nhìn nhau, sát ý nồng đậm không hề che giấu phát ra.
Ngay lập tức!
Phương Tri Hành bỗng nhiên biến mất tại chỗ.
Hai bóng người hoa mắt, thân thể cứng đờ.
Khi bọn hắn vừa định làm gì đó, đột nhiên chú ý thấy cách đó không xa có hai thi thể không đầu, vẫn còn mặc áo choàng đen.
"Kia là..."
Hai người mở to mắt, rùng mình.
Phương Tri Hành giơ hai tay lên, mỗi tay nắm chặt một cái đầu đẫm máu.
"Chỉ là Hạ Tiên, các ngươi lấy đâu ra tự tin có thể giết được ta?" Phương Tri Hành khinh miệt cười lạnh.
Hơi dùng sức, hai cái đầu lập tức bị bóp nát.
Phương Tri Hành phẩy tay hủy thi diệt tích, thôn phệ hết máu của bọn chúng.
"Huyết Hắc Giáo?"
Từ trí nhớ của bọn chúng, hắn biết được hai người này vốn là tán tu cảnh Luân Hồi, không môn không phái.
Sau đó, bọn chúng gia nhập một giáo phái thần bí, nhận được "Thánh Huyết" do giáo phái ban thưởng, từ đó tu vi tăng mạnh.
Hai sát thủ này, từ cảnh Luân Hồi một đường đột phá đến cảnh Túc Mệnh, trước sau chỉ mất tám mươi năm.
Không chỉ vậy, trên người bọn chúng còn mang theo đại sát khí do giáo phái phát ra, "Huyết Hắc", chứa đựng kiếp số kinh khủng, đủ để uy hiếp cường giả Thượng Tiên.
Phương Tri Hành lấy hai túi trữ vật, xóa bỏ lạc ấn tinh thần bên trên, nhanh chóng mở túi ra.
Không lâu sau, hắn vỗ xuống hai túi trữ vật, chỉ thấy ánh sáng lóe lên, hai chiếc bình màu đen hiện ra.
Phương Tri Hành mở nắp bình, ngay lập tức, một mùi tanh nồng nặc xộc vào mũi, vẩn đục khó ngửi, khiến người ta buồn nôn.
Hắn nhìn vào trong bình, không khỏi biến sắc.
Trong bình chứa một loại dòng máu màu đen, ác độc và kỳ lạ, tản mát ra khí tức kiếp số vô cùng nguy hiểm.
"Thứ máu đen này, ít nhất cũng là cấp Địa Kiếp..."
Sắc mặt Phương Tri Hành thay đổi liên tục.
Trước đó hắn đã thấy một đoạn ký ức, Trâu Tại Thanh chính là trúng phải loại máu đen này.
"E rằng, hắn lành ít dữ nhiều rồi."
Phương Tri Hành không chần chừ nữa, triển khai Tự Do Huyết Dực, nhanh chóng bay đến trạm dịch tinh tế.
Sau khi liên tiếp truyền tống vài lần, hắn thuận lợi trở về Bạch Quang Tiên Cung, trực tiếp gặp mặt Cung chủ.
“Hiền đệ, đệ đã trở về.”
Bạch Quang Cung chủ đang họp, triệu tập mấy vị hộ pháp, cung phụng, còn có Tề Nhân Hải và các nghĩa tử khác.
Hỏa Huỳnh Tiên Tử cũng có mặt, nàng hỏi: "Thế nào, tình hình ở Oanh Phi Tinh ra sao?"
Phương Tri Hành đáp: "Khi ta và Trâu Vân Tường đến nơi, mọi chuyện đã kết thúc, Trâu Tại Thanh tông chủ không thấy người, không thấy xác."
Bạch Quang Cung chủ gật đầu: "Ta vừa nhận được tin từ Hà Phi Tông, Trâu Tại Thanh mất tích chưa về, sống chết chưa rõ."
Phương Tri Hành im lặng một lát, hỏi: "Với nhân vật quan trọng như Trâu Tại Thanh, hăn là phải lưu lại những thứ như hồn bia chứ, chỉ cần ông ta chết ở bên ngoài, hồn bia sẽ vỡ vụn, đúng không?”
Bạch Quang Cung chủ cười ha hả, đầy ẩn ý nói: "Vào thời điểm Trâu Tại Thanh bị tập kích, hồn bia của Hà Phi Tông đột nhiên bốc cháy dữ dội, tất cả hồn bia đều bị thiêu rụi."
Phương Tri Hành im lặng nói: "Nội ứng ngoại hợp thật tốt, xem ra Trâu Tại Thanh khó thoát khỏi kiếp nạn này."
Nghe vậy, Bạch Quang Cung chủ nhạy bén nhận ra điều gì đó, phấn chấn hỏi: "Hiền đệ, có phải đệ đã phát hiện ra manh mối gì?"
"Đại ca đã từng thấy loại máu đen này chưa?" Phương Tri Hành đưa tay ra, trao cho Bạch Quang Cung chủ và Hỏa Huỳnh Tiên Tử mỗi người một bình màu đen.
Hai cha con xem xét xong, đồng loạt mất khống chế, kinh ngạc nói: "Ô Huyết Kiếp Số độc địa như vậy, tuyệt đối không phải tự nhiên hình thành, nhất định là do ai đó luyện chế ra."
Hỏa Huỳnh Tiên Tử tức giận nói: "Muốn luyện chế kiếp số kinh khủng như vậy, e rằng phải giết chóc tiên nhân, dùng máu tiên nhân để luyện chế."
Phương Tri Hành đáp: "Trên đường trở về, ta đã gặp hai sát thủ, chúng đến từ Huyết Hắc Giáo, hai bình máu đen này chính là tìm được trên người chúng."
Bạch Quang Cung chủ nhíu mày, nhìn quanh đám người hỏi: "Các ngươi đã từng nghe nói về Huyết Hắc Giáo chưa?"
Mọi người nhìn nhau, đồng loạt lắc đầu.
Hỏa Huỳnh Tiên Tử hỏi Phương Trí Hành: "Đệ đã thẩm vấn hai sát thủ đó chưa?”
Phương Tri Hành gật đầu, trả lời: "Đáng tiếc chúng chỉ là nhân viên bên ngoài, không rõ về cơ mật cốt lõi của Huyết Hắc Giáo, thậm chí không biết giáo chủ là ai."
Bạch Quang Cung chủ cảm nhận được một tia uy hiếp, trầm giọng nói: "Tra, lập tức tra cho ta! Ta cho phép các ngươi vận dụng mọi lực lượng và thủ đoạn, nhất định phải tìm ra cái Huyết Hắc Giáo này cho ta!"