Phương Tri Hành cũng tham gia vào hành động lần này.
Dù sao hắn là đệ tử chân truyền, lại là đồng đảng của Chúc Văn Cát.
Một đoàn người nhanh chóng đến Bàn Sơn phái, chia thành nhiều chiến đội, tản ra hình thành thế phong tỏa toàn diện.
Lúc này, trời còn chưa sáng.
"Nghiêm Chấn Tông, cút ra đây cho ta!"
Một tiếng gầm thét vang vọng, quanh quẩn khắp Bàn Sơn phái.
Trong đại điện, Nghiêm Chấn Tông đang ngồi xếp bằng bỗng mở mắt, cười lạnh: "Hừ, kiếp số quả nhiên đã đến!"
Hắn phất tay, ra lệnh: "Chư vị trưởng lão cứ theo kế hoạch mà làm."
"Rõ!"
Vài chục vị trưởng lão đã sớm tề tựu trong điện, sẵn sàng nghênh địch.
“Mở hộ sơn đại trận, chuẩn bị nghênh chiến!”
Theo từng mệnh lệnh được ban ra, Bàn Sơn phái nhanh chóng hành động.
Chỉ một lát sau, Nghiêm Chấn Tông bước ra ngoài cửa lớn, chắp tay cười lạnh: "Bành Duy Hưng, ngươi dẫn người xông vào Bàn Sơn phái ta, là có ý gì?"
Bành Duy Hưng quát lớn: "Ngươi còn dám hỏi? Đệ tử Bàn Sơn phái đánh trọng thương bốn vị chân truyền của Thính Triều Ổ, dám làm không dám chịu sao?"
"Đồ chó má!"
Nghiêm Chấn Tông giận dữ mắng: "Đừng có mà vu oan giá họa! Nếu việc này là do người Bàn Sơn phái làm, ta nhất định sẽ khen thưởng vị anh hùng đó, còn tuyên dương rầm rộ, chứ việc gì phải che đậy?”
"Hay cho một câu!"
Bành Duy Hưng cười lạnh liên tục: "Kẻ đánh người đang trốn trong Bàn Sơn phái các ngươi, có dám để ta vào lục soát không?"
"Cút mẹ mày đi!"
Nghiêm Chấn Tông chửi thẳng mặt: "Ngươi cho rằng ta sẽ cho phép ngươi xông vào Thính Triều Ổ tùy tiện lục soát người chắc?"
“Không dám cho ta lục soát, chính là có tật giật mình!”
Bành Duy Hưng phất tay áo, hạ lệnh: "Toàn bộ nghe lệnh, cưỡng công Bàn Sơn phái, lục soát người! Kẻ nào chống cự, giết không cần luận tội!"
Nghiêm Chấn Tông lập tức giận dữ hét: "Chư quân nghe lệnh, kẻ nào xâm phạm Bàn Sơn phái, giết không tha!"
Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng cực độ, giương cung bạt kiếm, hết sức nguy hiểm.
"Xông lên!"
Ngay sau đó, xung đột bùng nổ ngay trước cửa chính.
Bành Duy Hưng đích thân dẫn đầu một đám trưởng lão và đệ tử phá cửa xông vào.
Đồng thời, Nghiêm Chấn Tông chỉ huy đệ tử Bàn Sơn phái chống đỡ bằng pháp trận phòng ngự, lấy dật đãi lao.
Ầm ầm ầm...
Các loại công kích hoa lệ nối tiếp nhau, chỉ chốc lát đã khiến lửa cháy khắp nơi, khói bụi mịt mù, trời đất tối sầm.
Phương Tri Hành đưới sự dẫn dắt của Tôn trưởng lão, tiến đánh một cửa hông.
Tôn trưởng lão là cường giả Luân Hồi cảnh, bên cạnh còn có năm Niết Bàn cảnh, cộng thêm mười mấy cao thủ Đại Thừa.
Đội hình này có phần xa xỉ.
Những kẻ như Phương Tri Hành với tu vi Hoàn Hư cảnh, ngược lại có vẻ như đến cho đủ số.
Tiếng chiến đấu vang dội, ánh sáng chớp nhoáng, khung cảnh vô cùng hỗn loạn.
Không lâu sau, bọn họ xé toạc một lỗ lớn trên pháp trận phòng ngự.
Đám người nối đuôi nhau tiến vào, xâm nhập vào bên trong pháp trận, trực tiếp nghênh chiến đệ tử Bàn Sơn phái.
Hai bên lập tức triển khai hỗn chiến, chém giết thảm liệt.
Khói lửa bốc lên mù mịt, Phương Tri Hành nhìn quanh, đột nhiên thân hình lóe lên, lặng lẽ tiến sâu vào bên trong.
Pháp trận phòng ngự này giống như một mê cung cây cảnh, với vô số tường vây ngăn cách.
Nhưng những trở ngại này đối với Phương Tri Hành, người nắm giữ « Pháp Trận Chính Giải », chăng khác nào bài toán cấp hai, dễ dàng giải quyết.
Cứ như vậy, hắn một đường xông thẳng, phá giải và đột phá, nhanh chóng xuyên qua pháp trận, tiến vào nội bộ Bàn Sơn phái.
Trước mắt là những mái hiên san sát, hành lang khúc khuỷu, bố cục vô cùng phức tạp.
Người không quen thuộc Bàn Sơn phái, căn bản không thể nào biết đường.
Phương Tri Hành không hề để ý, nhanh chóng bắt lấy một đệ tử Bàn Sơn phái, dùng tốc độ nhanh nhất thi triển sưu hồn, liền nắm rõ tình hình.
"Tàng Thư Lâu ở bên trái, bảo khố ở bên phải.”
Phương Tri Hành nhếch mép cười.
Ngay lúc này, hệ thống bảng lóe sáng.
【1, Dự thiết tương lai của ngươi từ 3 lần trở lên, và thực hiện tất cả (1/3)】
Tối hôm qua, khi hắn xác nhận Thính Triều Ổ sẽ đến Bàn Sơn phái điều tra, liền dự thiết hai tương lai.
Một, ta muốn vào bên trong Bàn Sơn phái;
Hai, ta muốn đốt Tàng Thư Lâu của Bàn Sơn phái;
Ba, ta muốn vơ vét tất cả tiên ngọc trung phẩm trở lên trong bảo khố của Bàn Sơn phái.
Ba dự thiết tương lai này tương đương với việc giáng ba kiếp số xuống Bàn Sơn phái.
Các cao thủ Túc Mệnh cảnh trong thành đều cảm ứng được ba luồng sức mạnh số mệnh đang hướng về Bàn Sơn phái.
Nhưng không ai biết chúng phát ra từ đâu.
Dù sao, Bàn Sơn phái đã là cái gai trong mắt Thính Triều Ổ, có người nhân cơ hội này lén bỏ đá xuống giếng cũng là chuyện thường tình.
Người ta gọi đó là "Trống rách vạn người nện"!
Phương Tri Hành nhanh chóng chạy về phía Tàng Thư Lâu, lật tay lấy ra Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao.
Tiên khí giữa trời đất lập tức tụ lại.
“Nghịch Võ Hạn Thăng Long!”
Thương hải hoành lưu, mặt trời lên cao.
Từng vòng mặt trời dung luyện bay ra biển cả, trùng trùng điệp điệp, như mưa bom bão đạn trút xuống.
Ầm ầm...
Dung nhật bạo phát, biến khu vực xung quanh thành biển lửa kinh hoàng, điên cuồng thiêu đốt mọi thứ.
Tàng Thư Lâu trong nháy mắt bị phá hủy, biển lửa quét sạch, vạn kiếp bất phục.
"Không!"
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, một bóng người nhảy ra khỏi biển lửa.
Người này tóc trắng xóa, lôi thôi lếch thếch, rõ ràng là trưởng lão trấn thủ Tàng Thư Lâu, tu vi đạt đến Luân Hồi cảnh, trừng mắt nhìn Tàng Thư Lâu bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, lòng đau như cắt.
Vô số điển tịch cổ xưa, cùng những bí mật bất truyền của Bàn Sơn phái, đều bị một mồi lửa thiêu rụi!
“Đáng chết!"
Trong khoảnh khắc, trưởng lão tóc trắng hoàn toàn nổi giận, mắt muốn nứt ra.
"Là ngươi!"
Trưởng lão tóc trắng phát hiện Phương Tri Hành, lập tức lao đến, sát ý ngút trời.
"Đảo Bàn Thần Sơn!"
Hắn thi triển sát chiêu mạnh nhất, phóng xuất từng đạo luân hồi chi lực, cuốn theo uy lực hủy thiên diệt địa.
Phương Tri Hành mặt không đổi sắc, ánh mắt khinh miệt, tùy ý giơ tay lên.
"Ngữ Chi Trấn Ngục Kình!"
Một trảo ảnh màu xám đen bộc phát, chớp mắt đã đến, khắc sâu vào lồng ngực lão giả tóc trắng.
Luân hồi chi lực tan vỡ.
Dù người luân hồi bao nhiêu lần, cuối cùng cũng không thể thắng được Túc Mệnh.
Đó là lý do vì sao Túc Mệnh cảnh lại đứng trên Luân Hồi cảnh.
"Cái này...!"
Trưởng lão tóc trắng cảm thấy một luồng sức mạnh số mệnh kinh khủng giáng xuống, tàn phá hết thảy, xâm nhập cơ thể, viết lên chữ "Chết" to lớn trên cuốn sách vận mệnh của hắn.
Phương Tri Hành không thèm nhìn kết quả, quay người rời đi, bay về phía bảo khố.
Cần như cùng lúcl
Bành Duy Hưng và Nghiêm Chấn Tông đang giao chiến trên bầu trời, đồng thời cảm ứng được một dao động dị thường từ mặt đất.
Nghiêm Chấn Tông cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt kịch biến.
"Tàng Thư Lâu bị đốt!"
Nghiêm Chấn Tông kinh ngạc. Theo lý thuyết, trận chiến mới bắt đầu không lâu, pháp trận phòng ngự chưa chắc đã bị Thính Triều Ổ phá hủy, không ai có thể lẻn vào bên trong.
Vậy Tàng Thư Lâu bị phá hủy bằng cách nào?
Còn cả dao động dị thường vừa rồi...
Nghiêm Chấn Tông đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Bành Duy Hưng, nghiêm giọng nói: "Ngươi mời Túc Mệnh cảnh kia đến trợ chiến?"
Bành Duy Hưng ngơ ngác, rồi cười lạnh chế giễu: "Đối phó ngươi, còn cần mời người hỗ trợ sao? Ngược lại là ngươi, có phải chạy đến Du Long Môn cầu viện?"
Nghiêm Chấn Tông mặt lạnh như băng, nghiến răng nói: "Hôm nay ngươi hủy Tàng Thư Lâu của ta, ta và ngươi không đội trời chung!"
Hai người lao vào nhau lần nữa.
Cùng lúc đó...
Bên ngoài Lô Vi thành, hai vị lão tổ chân đạp hư không, đứng trên độ cao vạn mét.
Chúc Thính Triều lạnh lùng nhìn Nghiêm Thành Pháp, chiến ý bừng bừng.
Nghiêm Thành Pháp không chịu yếu thế, khí tức cuồn cuộn, uy thế không ngừng tăng lên.
Hai người còn chưa đánh, sức mạnh số mệnh đã như hai con mãng xà khổng lồ, điện cuồng quấn lấy cắn xé, như nước với lửa.
"Chúc Thính Triều, ngươi vẫn còn cơ hội quay đầu, thu hồi dự thiết tương lai của ngươi, ta và ngươi vẫn là bạn hữu. Nếu không, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là cá chết lưới rách!" Nghiêm Thành Pháp giận dữ nói.
Chúc Thính Triều cười lạnh: "Đằng nào cũng có một trận chiến, chọn ngày không bằng đụng ngày!"
Nghiêm Thành Pháp giận quá hóa cười: "Muốn trấn áp ta, đừng hòng!"
Hai người súc thế đã lâu, cuối cùng triển khai trận chiến Túc Mệnh.
...
...
Một tiếng cọt kẹt vang lên!
Phương Tri Hành bước qua một thi thể, đẩy cửa bảo khố.
Đây là thời điểm hỗn loạn nhất, cũng là thời điểm Bàn Sơn phái sơ hở nhất.
Phương Tri Hành với thực lực Túc Mệnh cảnh, đi lại trong Bàn Sơn phái như chỗ không người, vô cùng dễ dàng.
Một tòa bảo khố hiện ra trước mắt, bên trong có rất nhiều phòng chứa đồ, được phân loại rõ ràng, bao gồm các loại bảo dược, kỳ trân dị bảo, vật liệu rèn đúc, v.v.
Vừa hay, Phương Tri Hành mới đến, túi không một xu dính túi, những bảo vật này chính là thứ hắn đang cần.
"Đến đây, tất cả đều là của ta..."
Phương Tri Hành tìm mấy túi trữ vật, gom hết bảo vật vào.
Đương nhiên, hắn không quên vơ vét tiên ngọc.
Tiên ngọc nhìn bề ngoài giống như mỹ ngọc, nhưng thực chất là tiên khí kết tinh.
Hạ phẩm tiên ngọc nhiều nhất, trung phẩm, thượng phẩm, cực phẩm thì ít dần.
Một viên trung phẩm tiên ngọc tương đương với một vạn hạ phẩm.
Bàn Sơn phái có của cải khá phong phú, tuy không có cực phẩm và thượng phẩm, nhưng trung phẩm có hơn sáu nghìn viên, hạ phẩm cũng có mấy trăm vạn, chất đống như núi.
Phương Tri Hành thu hết vào.
【1, Dự thiết tương lai của ngươi từ 3 lần trở lên, và thực hiện tất cả (đã hoàn thành)】
"Tốt!"
Phương Tri Hành mừng rỡ, điều kiện 1 và 2 đã hoàn thành.
Điều kiện 3 là luyện hóa 100 trung phẩm tiên ngọc.
Trước đây hắn không có trung phẩm tiên ngọc, giờ thì có thừa.
"Đi!"
Phương Tri Hành không do dự, nhanh chóng rời khỏi Bàn Sơn phái, tránh xa chiến trường hỗn loạn.
"Ta ở đây."
Một con chó đen to lớn chui ra, đến bên cạnh Phương Tri Hành.
Phương Tri Hành đưa một bọc cho Tế Cấu, dặn: "Đi nhanh."
Tế Cẩu hiểu ý, ngậm bọc, co cẳng chạy.
Lúc này, trời tờ mờ sáng.
Đón ánh bình minh, Phương Tri Hành không nhanh không chậm trở lại, gia nhập vào cuộc hỗn chiến.
Hai bên chủ yếu tập trung chém giết trong pháp trận, đánh từ sáng đến tối, thương vong lẫn nhau.
Đến khi mặt trời lặn về tây, Du Long lão tổ Ôn Thủ Huấn xuất hiện, làm người hòa giải.
Chúc Thính Triều và Nghiêm Thành Pháp lập tức ngừng chiến.
Trong trận chiến này, Chúc Thính Triều không thể hoàn toàn trấn áp Nghiêm Thành Pháp, nhưng cũng chiếm được lợi thế.
Vì vậy, dự thiết tương lai của hắn ít nhất hoàn thành bảy phần, không kiếm được bao nhiêu, nhưng cũng không bị phản phệ.
Tình hình của Bành Duy Hưng cũng tương tự.
Nhưng Tàng Thư Lâu của Bàn Sơn phái bị đốt, bảo khố bị vét sạch, không nghỉ ngờ gì là tổn thất nặng nề.
Thế là!
Một cục diện mà chỉ có Bàn Sơn phái là thua nhà ra đời...