Mạt Thế Chưởng Thượng Thất Tinh

Lượt đọc: 3708 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Sống sót Q.1 Chương 2: Ăn ké Q.1 Chương 3: Trữ đồ Q.1 Chương 4: Cấm thuật Q.1 Chương 5: Hành hạ đến chết Q.1 Chương 6: Oán hận Q.1 Chương 7: Chạy trốn Q.1 Chương 8: Thu mua Q.1 Chương 9: Chất phác Q.1 Chương 10: Địch ý Q.1 Chương 11: Thịt tươi Q.1 Chương 12: Rời đi Q.1 Chương 13: Mùi thối rữa Q.1 Chương 14: Kiếm tiền Q.1 Chương 15: Rối loạn Q.1 Chương 16: Mua túi Q.1 Chương 17: Bố trận Q.1 Chương 18: Thiêu đốt Q.1 Chương 19: Bán ra Q.1 Chương 20: La bàn Q.1 Chương 21: Cặn đỏ Q.1 Chương 22: Cây đào Q.1 Chương 23: Tẩy tủy Q.1 Chương 24: Nhà cho thuê Q.1 Chương 25: Cửa thép Q.1 Chương 26: Trữ nước Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.1 Chương 44 Q.1 Chương 45 Q.1 Chương 46 Q.1 Chương 47 Q.1 Chương 48 Q.1 Chương 49 Q.1 Chương 50 Q.1 Chương 51 Q.1 Chương 52 Q.1 Chương 53 Q.1 Chương 54 Q.1 Chương 55 Q.1 Chương 56 Q.1 Chương 57 Q.1 Chương 58 Q.1 Chương 59 Q.1 Chương 60 Q.1 Chương 61 Q.1 Chương 62 Q.1 Chương 63 Q.1 Chương 64 Q.1 Chương 65 Q.1 Chương 66 Q.1 Chương 67 Q.1 Chương 68 Q.1 Chương 69 Q.1 Chương 70 Q.1 Chương 71 Q.1 Chương 72 Q.1 Chương 73 Q.1 Chương 74 Q.1 Chương 75 Q.1 Chương 76 Q.1 Chương 77 Q.1 Chương 78 Q.1 Chương 79 Q.1 Chương 80 Q.1 Chương 81 Q.1 Chương 82 Q.1 Chương 83 Q.1 Chương 84 Q.1 Chương 85 Q.1 Chương 86 Q.1 Chương 87 Q.1 Chương 88 Q.1 Chương 89 Q.1 Chương 90 Q.1 Chương 91 Q.1 Chương 92 Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.1 Chương 113 Q.1 Chương 114 Q.1 Chương 115 Q.1 Chương 116 Q.2 Chương 117: Q.II: Tu Tiên Thiên Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Q.1 Chương 78

❊ ❊ ❊

Buổi trưa hôm sau, Trương Thư Hạc cố chống thân thể sắp rã rời đứng dậy từ trên giường, cũng lấy nước từ không gian ra lập tức tắm rửa, trên thân thể trần trụi đầy các loại dấu hôn và vết bầm tím do ngón tay đè ấn, y cũng chỉ nhắm mắt dùng sức chà xát tắm rửa, chưa từng nhìn một cái, bởi vì thấy sẽ lần nữa dẫn ra ký ức đêm qua, điều đó thật sự khiến y nghĩ lại mà kinh, chỉ đành vội vã tắm xong, thay bộ quần áo sạch sẽ, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.

Kế đó ánh mắt thoáng nhìn, thấy bộ thảm lông màu đỏ trên giường đá, khiến y lại nhớ tới hôm qua yêu tu kia dùng thảm lông lau vật trắng đục bắn tung tóe khắp nơi cho y, nhất thời hai mắt rất gai, cảm thấy chướng mắt vô cùng, biểu lộ trên mặt đan xen một hồi, phất tay liền quăng mấy tấm hỏa phù bay qua, xem thảm như thi thể tang thi mà tiêu hủy không còn chút tung tích.

Ngay cả chiếc giường đá kia Trương Thư Hạc cũng kinh hoảng trốn tránh không thôi, chỉ lấy chiếc quầy gỗ không dùng đến ra từ không gian đặt ở cửa động, sau đó kê miếng đệm ngồi xếp bằng lên, cho dù miếng đệm đó mềm mại dày cỡ nào, một khắc khi ngồi xuống, lưng y vẫn đột nhiên ưỡn thẳng cứng ngắc, đau đến mức đầu mi y giật giật không thể dự kiến, cho dù cường độ dẻo dai của thân thể y khác hẳn với người thường, thế nhưng thước tấc của yêu tu kia thật sự lớn đến thái quá, nếu không phải là y, đổi thành người khác, đại khái sẽ phải lập tức đưa đi bệnh viện, mười ngày nửa tháng cũng đừng hòng xuống được giường.

Mà càng làm cho y nhíu chặt mày chính là, lúc này đang có thứ gì đó chậm rãi chảy xuống từ phía sau, nơi sưng đỏ nhất thời càng thêm đau đớn tựa như kim đâm. Bởi vì trước đây tu luyện công pháp, những món y cần ăn càng ngày càng ít, linh khí trong ngọc đào ăn thường ngày cũng đều được thân thể hấp thu toàn bộ, còn lại cũng bị áp súc thành tạp chất được ép ra từ lỗ chân lông, chỗ phía sau bình thường đã rất ít dùng tới, lần này nơi đó đột nhiên chảy ra vật dính nhầy, khiến y nhất thời kinh hoảng xa lạ đến cực điểm, đợi khi nghĩ đến xuất xứ của thứ này, nhất thời tức giận không chỗ phát.

Sau khi thở hổn hển mấy hơi bình ổn lửa giận, chỉ đành vận chuyển công pháp tiến hành thanh lý, khiến y bất ngờ chính là, ‘con cháu hậu thế’ của yêu tu này ngược lại tinh khí mười phần, không có nửa phần cặn bã vô dụng, y vốn muốn dùng công pháp ép toàn bộ tạp vật trong cơ thể ra bên ngoài cơ thể từ lỗ chân lông, nhưng kết quả vậy mà đều được thân thể chuyển hóa thành tinh khí tinh khiết, ngược lại giảm bớt cho y phải tắm lại một lần. Đứng dậy lại thay một bộ quần trong sạch sẽ, thẳng đến khi phía sau đã không còn ẩm ướt cực kỳ khô ráo, mới dễ chịu hơn rất nhiều, mấy chỗ bị xé rách đã tốt hơn nhiều dưới sự hỗ trợ của công pháp.

Nhờ công pháp thanh tâm quả dục ban tặng, Trương Thư Hạc cũng dần dần tỉnh táo lại, y cũng không khỏi có chút nghi vấn, hắc báo từ khi còn nhỏ vẫn luôn theo y, thường ngày nhất cử nhất động đều rõ như lòng bàn tay, y cho tới bây giờ đều chưa từng dạy nó về việc tình dục, nó cũng gần như không có chỗ để học, thế nhưng hành động hôm qua lại rõ ràng không phải như thế, vậy đến tột cùng là ai dạy cho nó mấy thứ này, hắn lại thế nào biết được các loại về nam nam giao hợp?

Chẳng lẽ là kinh nghiệm có được khi dung hợp mảnh vỡ ký ức của khối thú tinh thượng cổ kia? Vậy yêu thú đó cũng thích đoạn tụ chi phong?

Trương Thư Hạc đang nhíu mày suy nghĩ, Kim Trảm Nguyên đã trở về từ bên ngoài, Trương Thư Hạc vốn đang suy tư, khi ngẩng đầu thấy ánh mắt phát sáng sâu kín của Kim Trảm Nguyên nhìn về phía y, nhất thời sắc mặt cứng đờ, lại nhớ đến đủ loại việc mà hôm qua tên này làm trên người y, trong lòng cũng có chút chán ghét, kế đó liền nhắm mắt lại, một bộ dáng không muốn nhìn thấy hắn.

Bất quá cho dù không nhìn, y cũng biết súc sinh này đã đi làm gì, sáng tinh mơ hắn giống như ngựa hoang tinh lực quá thịnh chạy vào trong núi, hiện tại bọn họ đang ở một khe núi sâu trong rừng, thính lực của Trương Thư Hạc tốt, trước đó đã nghe thấy một số dã thú trong núi gào thét gà bay sói nhảy, khẳng định là hắn đang săn thú hoang, trong lòng Trương Thư Hạc hừ lạnh một tiếng, ‘vốn sinh từ một gốc, sao nỡ đốt thiêu nhau’*, bất quá nói ra súc sinh này cũng chưa chắc đã hiểu.

* Trích từ bài ‘Thất bộ thi’ (bảy bước làm thơ) của Tào Thực (con trai Tào Tháo) nói về đề tài anh em: “Nấu đậu đun cành đậu. Đậu ở trong nồi khóc. Vốn sinh từ một gốc. Sao nỡ đốt thiêu nhau.”

Từ sau ngày hôm qua, trong lòng Trương Thư Hạc đã trực tiếp giáng hắn từ yêu tu đắc đạo xuống thành súc sinh, trước đây còn có ba phần kính ý đối với năng lực của hắn, lúc này thì nửa phần cũng không còn.

Kim Trảm Nguyên thấy Trương Thư Hạc lúc này như một khúc gỗ, thậm chí ngay cả giường cũng không chịu ngồi, trực tiếp ngồi trên một thùng gỗ, cách giường một khoảng rất xa, hơn nữa một ánh mắt cũng chẳng thèm ban tặng, thật sự là cách biệt một trời với khi cung kính gọi hắn tiền bối lúc trước, biểu tình trên mặt hắn nhất thời âm trầm, bất quá lại bất ngờ không có tức giận, chẳng qua ánh mắt chuyển tới lui hai hồi trên thân người đối diện, lúc này mới nhếch nhếch mi xoay người ra khỏi động.

Sau đó ở ngoài động học cách Trương Thư Hạc làm đồ ăn lúc bình thường, chỉnh lý hai con gà rừng ba con hươu, lấy hai con gà mập nhất nặng nhất, chuẩn bị lột da lấy máu. Việc nấu ăn thật đúng là nhìn thì dễ, làm thì khó, dù Kim Trảm Nguyên hao hết kiên trì, làm ra cũng như mèo cắn chó gặm, thậm chí còn bị lửa thiêu khét, nhưng vẫn làm đến cuối cùng.

Khi Trương Thư Hạc rốt cục vận hành công pháp tới ý cảnh trong lòng vô ngã* (không còn cái tôi), lại bị từng đợt mùi thịt khét với khói đặc bên ngoài hun đến mức tâm phiền ý loạn, bất quá khi Kim Trảm Nguyên cầm hai con gà rừng cháy đen sì sì, với một chậu thịt lớn nửa sống nửa chín còn dính tơ máu đi vào, thì có chút ngây ngẩn cả người, sau đó khi hắn bưng đến muốn mình cùng ăn với hắn, y cố nhẫn nại, thiếu chút nữa cầm con gà đen giống như than kia đập lên trên mặt hắn.

Cái gì kêu đừng nhìn bên ngoài đen, thịt bên trong rất thơm, trắng như tuyết ăn ngon ghê gớm? Trương Thư Hạc cảm nhận thấy khối cơ bắp nào đó trên mặt không được tự nhiên run rẩy, ngay cả nồi canh nấm nấu nửa giờ, mà bên trong không cho chút muối nào kia cũng khinh thường ăn, một giọt cũng không đụng.

Buổi tối Kim Trảm Nguyên lại không biết lấy từ nơi nào một bộ đệm chăn quân dụng sạch sẽ trải lên giường đá, muốn Trương Thư Hạc đến ngủ trên giường, Trương Thư Hạc lấy luyện công làm lý do, đả tọa cả đêm trên quầy gỗ, không chút động đậy, mà Kim Trảm Nguyên cũng ngồi theo cả đêm ở đối diện, chẳng qua biểu tình trên mặt vào nửa đêm sau thập phần khó coi, trừng Trương Thư Hạc lại có chút tức giận.

Hai ngày kế tiếp, Trương Thư Hạc đều lấy lý do thân thể không thoải mái đuổi sạch bất kỳ hành vi nào tính toán tới gần y của Kim Trảm Nguyên, cho dù hắn đem đống châu đỏ lớn bằng mắt bò với mấy đống cặn đỏ chất đầy xung quanh ngăn tủ, Trương Thư Hạc cũng vẫn không có chút nụ cười, lãnh đạm gần như mặt không biểu cảm. Cho dù Kim Trảm Nguyên không tin thương thế trên người y chưa khỏi, nhưng vẫn không dám miễn cưỡng y, chẳng qua hành động không cho hắn tới gần của Trương Thư Hạc khiến tính tình hắn càng thêm nóng nảy, mỗi lần cự tuyệt hắn đều sẽ âm u trừng Trương Thư Hạc, sau đó phất tay áo đi, tiếp theo sơn động bên kia liền truyền đến từng đợt tiếng kêu thảm thiết quỷ khóc sói gào.

Thẳng đến buổi tối ngày thứ ba Kim Trảm Nguyên cả đêm không về, đến hôm sau mới phong trần mệt mỏi trở về, lấy lòng mà lấy ra từ trong tay áo một cây kiếm nhỏ xanh bích dài ba tấc, còn có bảy miếng tiền cổ đã bị tổn hại.

Trương Thư Hạc vốn có cảm ứng với thứ này, lập tức liền mở mắt, kinh ngạc nâng tay tiếp nhận kiếm xanh từ trong tay hắn, soi dưới ánh sáng phân biệt nửa ngày, mới nhận ra đây là thanh Thất Tinh Kiếm mà mình trước đây dùng để chặn thiên kiếp cho hắc báo, tài liệu thân kiếm là chỗ cứng nhất trong đoạn cành chính của một gốc cây đào khô cực phẩm tốt nhất trong không gian của y, lại không ngờ rằng sau khi trải qua lôi kiếp va chạm vậy mà biến thành dạng này.

Từng vòng tuổi trên toàn thân kiếm vẫn còn, chẳng qua như đã sống lại, không còn giống vẻ tử khí trầm nặng của gỗ khô trước đây nữa, trái lại tựa như gỗ khô xuân về sinh cơ dạt dào. Trương Thư Hạc thoáng giật mình nhất thời hứng thú lật xem nhiều lần.

Kim Trảm Nguyên thấy y vui vẻ, lập tức nhếch mi hiếm thấy cẩn thận tỉ mỉ giải thích: “Đây là tủy gỗ Bàn Linh ba trăm năm, sau khi hấp thu một sấm mạnh nhất của Cửu Thiên Lôi Kiếp, hai bên phát sinh biến dị, đã hợp làm một, đây đã không còn là kiếm gỗ đào, mà là Bàn Linh Lôi kiếm, khi sử dụng chỉ cần rót tinh khí vào trong đó, thân kiếm sẽ có thể tự hành phát ra lôi điện tập kích đối thủ, kiếm này còn có thể tự hành hấp thu lực lôi điện của thiên địa hóa thành của bản thân, cho dù ở thời kì thượng cổ, cũng được coi là một thanh cấp thần khí, kiếm này vừa ra, đều có thể chấn nhiếp hết thảy quỷ mị quỷ quái trên thế gian.”

Trương Thư Hạc nghe vậy nhất thời tinh thần rung lên, y sớm đã cảm giác được thanh kiếm này xảy ra biến chất, sau khi nghe xong không chút suy nghĩ liền rót một phần tinh khí vào trong đó, quả nhiên ở xung quanh thân kiếm màu lục phát ra tiếng điện chớp “xoẹt xoẹt”, tiếp theo ba đường ánh sáng trắng hiện lên, chớp mắt đã nổ ra ba lỗ cỡ bằng bàn tay trên tường đá đối diện, đồng thời bốc ra một trận khói trắng, uy lực lớn quả nhiên ngoài dự đoán của mọi người.

Nhất thời thu lại kiếm, đặt trong tay mừng rỡ cúi đầu xem xét nhiều lần, yêu thích không buông tay, đáng tiếc chính là pháp lực trong bảy miếng đồng tiền đã mất hết, đồng tiền cũng hư hao phần lớn, không cách nào dùng được nữa, bất quá có thể lấy được một thanh thần khí biến dị như thế, ngược lại bù đắp được tổn thất của bảy miếng đồng tiền.

Nhìn nửa ngày, Trương Thư Hạc mới ý thức được Kim Trảm Nguyên không biết khi nào đã đi tới bên cạnh y, khi y đang vui sướng xem kiếm, yêu tu này cũng dùng ánh mắt lấp lóe nhìn y, ánh mắt dị dạng đó khiến đầu mi y không khỏi khẽ nhíu, lập tức trở tay thu kiếm trở lại, thứ nghịch thiên như vậy, y có chút không tin yêu tu này sẽ không động tâm nửa phần.

Lại không biết ở trong lòng Kim Trảm Nguyên, đồ của hắn đều là của Trương Thư Hạc, mà toàn thân Trương Thư Hạc cũng đều là của hắn, căn bản không có sự phân chia đôi bên, đương nhiên sẽ không tồn tại của cậu của tôi, hết thảy của cậu đều là của tôi, còn thiếu thanh kiếm đó sao?

Nhìn trên phần hắn phí công phu tìm về thanh kiếm này, rốt cục sắc mặt Trương Thư Hạc cũng hòa hoãn, kế đó nhìn đống cặn đỏ trên mặt đất, hơi do dự vung tay lên, toàn bộ cặn đỏ trên mặt đất được thu vào không gian.

Kim Trảm Nguyên thấy vậy ánh mắt lộ vẻ vui sướng, cho rằng trong lòng Trương Thư Hạc đã không còn tức giận, nhất thời trong giọng nói lại thêm vài phần ôn nhu nói: “Bên ngoài tôi đã bắt vài con thanh xà nhỏ trên ba mươi năm, thân mình cậu không thoải mái, nấu chút canh rắn ăn đi, bồi bổ một chút...”

Trương Thư Hạc vừa nghe đến rắn, nhất thời nhớ lại chuyện túi tinh rắn trước đó, sắc mặt cứng đờ, kế đó nửa rũ mắt cũng hòa hoãn khẩu khí nói: “Không vội, cây đào trong tay tôi còn thiếu một chút sẽ có thể kết ra thêm chín trái, anh giúp tôi thu thập thêm chút cặn đỏ nữa đi.”

Kim Trảm Nguyên vừa nghe không hề nghi ngờ y, tuy rằng hắn căm thù tính tình xấu xa của nhân loại, thế nhưng nếu Trương Thư Hạc muốn thứ gì ở chỗ hắn, hắn cũng tuyệt không có nửa phần do dự, cầm thịt thừa còn lại qua đêm hắn làm ngày hôm qua, liền đi ra.

Trương Thư Hạc nhìn bóng lưng rời đi của hắn, kế đó nhìn về phía thanh kiếm xanh trong tay, như có chút đăm chiêu. Mấy ngày nay tên đó giết tang thi huyết đằng xung quanh không còn một mảnh, lần này nếu muốn thu thập lượng lớn cặn đỏ, nhất định phải rời khỏi phạm vi của ngọn núi này, như vậy cự ly giữa hai người cũng sẽ kéo xa, đây cũng chính là thời cơ tốt nhất mà mấy ngày nay y chờ đợi để trốn đi.

Y vuốt ve thân kiếm, có nó ngược lại sẽ có lực liều mạng, cho dù yêu tu kia bóp nát khối máu, chí ít về sau cũng không cần tiếp tục bị quản chế bởi nó nữa, bất kể như thế nào cũng không thể tiếp tục ở lại nơi đây ngồi chờ chết, thế nào cũng phải liều một phen.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Sống sót Q.1 Chương 2: Ăn ké Q.1 Chương 3: Trữ đồ Q.1 Chương 4: Cấm thuật Q.1 Chương 5: Hành hạ đến chết Q.1 Chương 6: Oán hận Q.1 Chương 7: Chạy trốn Q.1 Chương 8: Thu mua Q.1 Chương 9: Chất phác Q.1 Chương 10: Địch ý Q.1 Chương 11: Thịt tươi Q.1 Chương 12: Rời đi Q.1 Chương 13: Mùi thối rữa Q.1 Chương 14: Kiếm tiền Q.1 Chương 15: Rối loạn Q.1 Chương 16: Mua túi Q.1 Chương 17: Bố trận Q.1 Chương 18: Thiêu đốt Q.1 Chương 19: Bán ra Q.1 Chương 20: La bàn Q.1 Chương 21: Cặn đỏ Q.1 Chương 22: Cây đào Q.1 Chương 23: Tẩy tủy Q.1 Chương 24: Nhà cho thuê Q.1 Chương 25: Cửa thép Q.1 Chương 26: Trữ nước Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.1 Chương 44 Q.1 Chương 45 Q.1 Chương 46 Q.1 Chương 47 Q.1 Chương 48 Q.1 Chương 49 Q.1 Chương 50 Q.1 Chương 51 Q.1 Chương 52 Q.1 Chương 53 Q.1 Chương 54 Q.1 Chương 55 Q.1 Chương 56 Q.1 Chương 57 Q.1 Chương 58 Q.1 Chương 59 Q.1 Chương 60 Q.1 Chương 61 Q.1 Chương 62 Q.1 Chương 63 Q.1 Chương 64 Q.1 Chương 65 Q.1 Chương 66 Q.1 Chương 67 Q.1 Chương 68 Q.1 Chương 69 Q.1 Chương 70 Q.1 Chương 71 Q.1 Chương 72 Q.1 Chương 73 Q.1 Chương 74 Q.1 Chương 75 Q.1 Chương 76 Q.1 Chương 77 Q.1 Chương 78 Q.1 Chương 79 Q.1 Chương 80 Q.1 Chương 81 Q.1 Chương 82 Q.1 Chương 83 Q.1 Chương 84 Q.1 Chương 85 Q.1 Chương 86 Q.1 Chương 87 Q.1 Chương 88 Q.1 Chương 89 Q.1 Chương 90 Q.1 Chương 91 Q.1 Chương 92 Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.1 Chương 113 Q.1 Chương 114 Q.1 Chương 115 Q.1 Chương 116 Q.2 Chương 117: Q.II: Tu Tiên Thiên Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »