Mạt Thế Chưởng Thượng Thất Tinh

Lượt đọc: 3701 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Sống sót Q.1 Chương 2: Ăn ké Q.1 Chương 3: Trữ đồ Q.1 Chương 4: Cấm thuật Q.1 Chương 5: Hành hạ đến chết Q.1 Chương 6: Oán hận Q.1 Chương 7: Chạy trốn Q.1 Chương 8: Thu mua Q.1 Chương 9: Chất phác Q.1 Chương 10: Địch ý Q.1 Chương 11: Thịt tươi Q.1 Chương 12: Rời đi Q.1 Chương 13: Mùi thối rữa Q.1 Chương 14: Kiếm tiền Q.1 Chương 15: Rối loạn Q.1 Chương 16: Mua túi Q.1 Chương 17: Bố trận Q.1 Chương 18: Thiêu đốt Q.1 Chương 19: Bán ra Q.1 Chương 20: La bàn Q.1 Chương 21: Cặn đỏ Q.1 Chương 22: Cây đào Q.1 Chương 23: Tẩy tủy Q.1 Chương 24: Nhà cho thuê Q.1 Chương 25: Cửa thép Q.1 Chương 26: Trữ nước Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.1 Chương 44 Q.1 Chương 45 Q.1 Chương 46 Q.1 Chương 47 Q.1 Chương 48 Q.1 Chương 49 Q.1 Chương 50 Q.1 Chương 51 Q.1 Chương 52 Q.1 Chương 53 Q.1 Chương 54 Q.1 Chương 55 Q.1 Chương 56 Q.1 Chương 57 Q.1 Chương 58 Q.1 Chương 59 Q.1 Chương 60 Q.1 Chương 61 Q.1 Chương 62 Q.1 Chương 63 Q.1 Chương 64 Q.1 Chương 65 Q.1 Chương 66 Q.1 Chương 67 Q.1 Chương 68 Q.1 Chương 69 Q.1 Chương 70 Q.1 Chương 71 Q.1 Chương 72 Q.1 Chương 73 Q.1 Chương 74 Q.1 Chương 75 Q.1 Chương 76 Q.1 Chương 77 Q.1 Chương 78 Q.1 Chương 79 Q.1 Chương 80 Q.1 Chương 81 Q.1 Chương 82 Q.1 Chương 83 Q.1 Chương 84 Q.1 Chương 85 Q.1 Chương 86 Q.1 Chương 87 Q.1 Chương 88 Q.1 Chương 89 Q.1 Chương 90 Q.1 Chương 91 Q.1 Chương 92 Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.1 Chương 113 Q.1 Chương 114 Q.1 Chương 115 Q.1 Chương 116 Q.2 Chương 117: Q.II: Tu Tiên Thiên Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Q.1 Chương 22: Cây đào

❊ ❊ ❊

Lúc này, trong hàng hiên dường như truyền đến một hồi tiếng bước chân và thanh âm nói chuyện, Trương Thư Hạc nhanh chóng ngồi xổm xuống. Ban nãy y đã nán lại nơi đây mười phút có thừa, cũng may là ở bên ngoài, mùi khói đốt đã tản đi gần hết, nhưng vì sợ bị người thấy, y vẫn dùng giấy nhanh chóng thu lại hạt châu đỏ thẫm với cặn đỏ trên mặt đất, sau đó xoay người rời khỏi cửa hông.

Tiếp theo liền vòng qua sân đi vào từ cửa chính, về tới nơi ở, trong hàng hiên cũ kỹ coi như yên bình, tuyệt không có nhân vật khả nghi xuất hiện, có vài người lục tục đi xuống từ trên lầu nói nói cười cười, Trương Thư Hạc không quay đầu lại nhìn, mà vươn tay mở cửa ra lập tức đi vào.

Vừa vào phòng, dư quang khóe mắt liền nhìn thấy một bóng đen ánh kim xông ra từ bên trái, trong chớp mắt liền đáp xuống cách y hai mét có thừa, nhìn chằm chằm y, móng vuốt quắp đất, tứ chi nói trước không trước, nói sau không sau, tuy rằng độ dài thân thể còn lâu mới bằng báo thành niên, nhưng cực kỳ nhanh nhẹn, thường thường trong mắt lại lộ ra một chút liệt khí băng lãnh tàn bạo với y.

Hắc báo đã rất lâu rồi không đánh lén Trương Thư Hạc, nó dường như cũng biết đánh lén đối với người sớm đã có chuẩn bị này mà nói, tuyệt đối không có tác dụng, vì vậy sau khi đánh lén N lần, hơn nữa sau khi mở cửa chuồn êm mấy lần đều không có kết quả, cũng dần dần thành thật hơn, rất nhiều thời điểm đều cách Trương Thư Hạc rất xa, tuyệt không tới gần.

Bộ dáng nóng nảy như hôm nay, vẫn là lần đầu trong mấy ngày nay, sau khi Trương Thư Hạc đóng cửa lại, nhìn nó một cái, sau đó đi vào toilet, trước tiên cởi áo quần nhiễm mùi trên người xuống ném vào máy giặt, sau đó tắm nước lạnh một hồi, thay một bộ áo quần corton màu trắng mang mùi nắng, lau mái tóc ướt mát mẻ thoải mái ngồi xuống sô pha phòng khách.

Lúc này lại nhìn về phía hắc báo, nó một bước một lui đi theo Trương Thư Hạc, luôn bảo trì cự ly hai mét, dường như trên người y có thứ gì hấp dẫn nó, chỉ cần y vừa dừng lại, sẽ phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp với y.

Trương Thư Hạc tâm thần tương liên với hắc báo, đã có chút đoán ra được thứ nó muốn, thấy động tác nó càng ngày càng thô bạo, liền thoáng trở tay lấy ra gói chứa nắm cặn đỏ và hạt châu đỏ lưu lại sau khi thiêu đốt hoạt tử nhân. Lúc này tiếng gầm gừ trầm thấp của hắc báo lớn hơn nữa, đôi mắt màu tím băng lãnh nhìn chằm chằm châu đỏ đặt trên bàn.

Từ lần trước sau khi nó nuốt vào viên châu đỏ lưu lại khi thiêu đốt hủ đằng, ngủ gần mười giờ mới tỉnh, Trương Thư Hạc quan sát mấy ngày, thấy nó cũng không có gì dị thường, chỉ là dường như tinh thần tốt hơn so với trước đây, ăn thức ăn cũng nhiều hơn, thậm chí một ngày phải ăn hơn năm bữa, mà lực lượng của móng vuốt lại càng mạnh mẽ, khi chạy băng băng trên sàn nhà sẽ xuất hiện mấy vết móng vuốt hình ba múi rất sâu thấy cả gỗ. Trương Thư Hạc lại nhìn địa bàn của nó ở dưới chiếc bàn trong phòng, góc tường mặt bắc, tường nơi đó đã bị móng vuốt của nó cào lộ ra cả gạch đá, nếu không phải mấy lần y thúc đẩy cấm thuật, cũng nghiêm khắc cảnh cáo nó, nó tuyệt đối sẽ phá hoại gian nhà này đến khi hoàn toàn thay đổi.

Hơn nữa mấy ngày nay, thân hình cũng lớn hơn một vòng, bộ lông màu vàng kim trên người càng thêm chói mắt. Lúc này mắt nó đã lộ ra chút hung quang rít gào về phía y, cũng ở chỗ hơn hai mét không ngừng tìm kiếm điểm mù của y, muốn tiến hành đánh lén với cướp đoạt.

Lúc này Trương Thư Hạc mới chậm rì rì lấy ra viên châu đỏ kia ném xuống đất, chỉ thấy hắc báo đang ở phía sau y đột nhiên chớp nhoáng, ngậm hạt châu đỏ lớn cỡ nửa móng tay kia vào trong miệng ở giữa không trung, sau đó xoay người không hề quay đầu, quay về địa bàn chuyên thuộc của nó, góc tường bắc, chuyển hai vòng ở chỗ hai mét xung quanh địa bàn, mới nằm sấp xuống đất nhắm mắt lại.

Loại tình huống này Trương Thư Hạc đã từng trải qua một lần, biết không có gì đáng ngại liền không quá để ý, mà y cũng gần như đoán được công dụng của hạt châu đỏ kia, e rằng là một loại năng lượng thể, tạm thời không biết có chỗ hữu dụng đối với con người hay không, nhưng có thể khẳng định chính là rất có lực hấp dẫn đối với hắc báo, nếu không nó sẽ không vội vàng đối với vật này như thế, cũng có thể gián tiếp giải thích được vì sao trong mạt thế sẽ có người lấy ra thức ăn để đổi lấy hủ đằng.

Bất quá trước khi Trương Thư Hạc chưa triệt để biết rõ được tác dụng của châu đỏ, y sẽ không tính toán đi thử, bởi vì tuy rằng cặn đỏ với châu đỏ hình dạng bất quy tắc đã được lửa phù thiêu đi hết thảy mùi thối rữa, nhưng dù sao đó cũng là vật nằm trong thi đằng, có lẽ có chỗ tốt đối với hắc báo do cấm thuật luyện thành, nhưng chưa hẳn sẽ thích hợp người dùng.

Sau đó ánh mắt liền rơi lên đống cặn đỏ kia, vung tay lên, cũng lấy ra nắm cặn đỏ lưu lại từ lần trước thiêu đoạn hủ đằng, thứ này thì dường như hắc báo không cảm thấy quá hứng thú.

Trương Thư Hạc cũng không biết đến tột cùng nó có chỗ lợi gì, mang bao tay vo một chút đặt dưới mũi ngửi ngửi, có chút mùi tanh nhè nhẹ, đổ hai bao cặn đỏ vào với nhau, cuối cùng có được một nắm nhỏ, thoáng nhìn có chút giống đất đỏ, sau đó y lại chậm rãi đổ nắm cặn trong tay phải vào tay trái, muốn tỉ mỉ kiểm tra thêm một chút.

Đúng lúc này, dị biến nổi lên, tay trái vừa tiếp xúc với cặn đỏ, liền cảm thấy cây đào trong bảy nốt ruồi nhỏ nơi tay bắt đầu rục rịch, khi toàn bộ cặn đỏ được đổ vào lòng bàn tay, cây đào gần như sắp khống chế không được muốn phá bàn tay mà ra.

Trương Thư Hạc hơi cả kinh, lập tức thả cặn đỏ lại lên bàn, tháo bao tay, phóng thích cây đào trong tay ra.

Trong nháy mắt chỉ thấy cây mầm nhỏ với hai phiến lá non trước kia, lúc này đã lớn thành một cái cây xanh um tươi tốt, phần rễ ẩn trong nửa hạt đào nhỏ, toàn bộ cây gần như sinh trưởng trên bàn tay, nhưng không cảm thấy chút trọng lượng nào.

Cây đào cao khoảng chừng hơn một mét, độ dày thân to như miệng chai bia, màu sắc lá hơi sẫm, nửa phần trên đã phân ra ba nhánh, cũng mở rộng ngang, hình thành một tán cây hình nửa bầu dục, lá trên nhánh cây đều có kích cỡ bình thường, nhưng tuyệt không phải màu xanh sẫm như cây đào bình thường, mà là màu xanh như ngọc, trông cực kỳ chọc người yêu thích.

Lúc này trên ba nhánh cây đã kết ra ba trái, lại chỉ lớn bằng nửa nắm tay, cũng không giống quả đào bình thường, mà là màu xanh đậm hơi trong suốt, dường như cách lúc chín còn một khoảng.

Trương Thư Hạc dùng ngón tay chạm nhẹ một quả đào trông như tượng ngọc trong đó, toàn thân rất tròn, ngọn chỉ hơi nhô lên nhọn nhọn, hình dạng cực kỳ xinh đẹp. Cây này là do Trương Thư Hạc dùng tinh khí mấy tháng ngưng kết mà thành, sau khi hoa rơi kết trái thì tinh khí tiêu hao càng ngày càng nhiều, quả đào cũng lớn rất chậm, cho dù Trương Thư Hạc dùng hết tinh khí luyện thành từ phương pháp Thổ Nạp lên trên cây đào, thời gian mấy tháng cũng chỉ có thể để cho nó thoáng lớn hơn được một vòng, tiếp tục như thế không biết lúc nào mới có thể đợi được đến khi đào chín.

Tuyệt không phải Trương Thư Hạc thèm ăn mấy quả đào này, mà là theo việc trái cây càng lớn càng to, y có thể cảm nhận được rõ ràng tinh khí mát rượi ẩn chứa xung quanh quả đào, cho dù người thường thấy, cũng tuyệt đối có thể nhìn ra được nó không phải vật phàm, lại liên tưởng đến tiểu thuyết xem khi còn bé, sau khi nhân vật chính ăn các loại kỳ trân dị quả thì công lực tăng nhiều, khiến y cũng nhịn không được muốn tìm hiểu đến tột cùng, phải chăng cây đào trong hạt đào này thực sự là dị bảo quý hiếm trong truyền thuyết.

Lúc này, sau khi Trương Thư Hạc cho hiện ra hạt đào trên bàn tay, cây đào lại không hề có động tĩnh, không còn cảm giác lòng bàn tay nóng rực muốn phá tay mà ra như ban nãy nữa, sau khi y quan sát một lúc, cuối cùng dừng ánh mắt lên cặn đỏ trên bàn.

Ban nãy khiến hạt đào có dị động chính là sau khi y để cặn đỏ vào lòng bàn tay trái, chẳng lẽ những cặn đỏ này có quan hệ gì với hạt đào có cây đào sinh trưởng này? Mang theo nghi hoặc suy nghĩ thoáng chốc, liền đưa tay mang phân nửa cặn đỏ tới, sau khi nhìn hạt đào, cuối cùng vung tay lên mang cặn đỏ vào bên trong hạt đào có cây đào sinh trưởng.

Vừa mang vào, chuyện khiến Trương Thư Hạc kinh ngạc liền xảy ra. Cặn đỏ sau khi được mang vào, Trương Thư Hạc không hề khống chế, lại trực tiếp chìm xuống dưới đáy hạt đào tựa như nặng nghìn cân, mặc kệ gọi trở về như thế nào đi nữa, cũng không thể mang nó ra ngoài không gian.

Điều này khiến Trương Thư Hạc cực kỳ sợ hãi, nhưng nhất thời thấy toàn bộ không gian hạt đào không có dị trạng gì, mới trấn định xuống, lần nữa nhìn nhìn nửa nắm cặn đỏ kia, lúc này đang ở dưới đáy vỏ lồi lõm, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy có chút giống đất đỏ.

Trong nháy mắt Trương Thư Hạc nghĩ, chẳng lẽ thứ này là đất nuôi dưỡng của cây đào? Trước kia y vẫn luôn cho rằng cây này khác với cây bình thường, không cần đất nuôi dưỡng chỉ hấp thu tinh khí, mà lúc này không gian hạt đào lại nổi lên phản ứng với cặn đỏ, sau khi mang vào lại không lấy ra được, có phải chứng tỏ cây đào cũng như hắc báo, đều bản năng cần thiết thứ này hay không.

Tinh khí mà một mình y tu luyện có hạn, cung cấp cho cây đào này sinh trưởng gần như có thể nói là cực kỳ cật lực, nếu nó thật có thể hấp thu dưỡng chất từ trong cặn đỏ thì đối với Trương Thư Hạc mà nói không thể nghi ngờ là một sự kinh hỉ.

Thoáng suy nghĩ chốc lát, cuối cùng mang toàn bộ phân nửa cặn đỏ còn lại vào không gian hạt đào, thế nhưng đối với không gian to như vậy, nắm cặn đỏ kia chỉ đủ để lấp được một khối rễ cỡ bằng bàn tay, ít đến đáng thương.

Sau khi suy nghĩ nửa ngày, thoáng chuyển tâm tư, thu cây đào về lại lòng bàn tay, quyết định ngày mai quan sát thêm sự biến hóa của cặn đỏ. Sau đó lại lấy ra la bàn xem vài lần, tinh khí mà trước kia đưa vào trong la bàn còn lại hai phần ba, tụ ở trong đó tuyệt không tiêu tán, có thể thấy được tinh khí đối với la bàn mà nói, tựa như điện thoại di động sạc điện, chỉ có khi sử dụng mới có thể tiêu hao lượng điện.

Kế đó Trương Thư Hạc ngồi xếp bằng trở lại sô pha, bởi vì trước đó tiêu hao không ít tinh khí, vì vậy trong đan điền đã không còn lại nhiều, lúc này thấy sắc trời còn sớm liền tu tập thêm phương pháp Thổ Nạp một lần nữa.

Sau ba giờ trôi qua, đến thời gian ăn bữa tối, hắc báo cuối cùng tỉnh lại, so sánh với lần đầu tiên ngủ mười giờ, thời gian lần này rõ ràng đã rút ngắn, chỉ dùng trên dưới bốn giờ.

Sau khi tỉnh lại liền ăn hai chân dê với một chân heo, sức ăn thật sự là càng ngày càng kinh người, cho dù thức ăn Trương Thư Hạc dự trữ trong không gian cực kỳ sung túc, nhưng thấy sức ăn càng ngày càng lớn của hắc báo, vẫn có chút nhíu mày, cảm thấy thịt vẫn còn lâu mới đủ.

Sau đó theo thói quen mở TV, xem tin tức mấy ngày gần đây, trong bản tin thành S có chiếu liên tục vài vụ án giết người băm xác không tìm được thủ phạm, nghi là chó dữ gây nên, lại có hai vụ án mất tích, tiếp theo là một số tin ‘người tốt việc tốt’.

Trương Thư Hạc tắt TV, và miếng cơm cuối cùng trong chén vào trong miệng, buông đũa xuống, sau đó ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng đêm đã lặng lẽ giáng lâm, tuy rằng bên ngoài là nhà nhà đèn đuốc sáng trưng, nhưng chỉ có một mình y rõ, thành S đã không còn an toàn...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Sống sót Q.1 Chương 2: Ăn ké Q.1 Chương 3: Trữ đồ Q.1 Chương 4: Cấm thuật Q.1 Chương 5: Hành hạ đến chết Q.1 Chương 6: Oán hận Q.1 Chương 7: Chạy trốn Q.1 Chương 8: Thu mua Q.1 Chương 9: Chất phác Q.1 Chương 10: Địch ý Q.1 Chương 11: Thịt tươi Q.1 Chương 12: Rời đi Q.1 Chương 13: Mùi thối rữa Q.1 Chương 14: Kiếm tiền Q.1 Chương 15: Rối loạn Q.1 Chương 16: Mua túi Q.1 Chương 17: Bố trận Q.1 Chương 18: Thiêu đốt Q.1 Chương 19: Bán ra Q.1 Chương 20: La bàn Q.1 Chương 21: Cặn đỏ Q.1 Chương 22: Cây đào Q.1 Chương 23: Tẩy tủy Q.1 Chương 24: Nhà cho thuê Q.1 Chương 25: Cửa thép Q.1 Chương 26: Trữ nước Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.1 Chương 44 Q.1 Chương 45 Q.1 Chương 46 Q.1 Chương 47 Q.1 Chương 48 Q.1 Chương 49 Q.1 Chương 50 Q.1 Chương 51 Q.1 Chương 52 Q.1 Chương 53 Q.1 Chương 54 Q.1 Chương 55 Q.1 Chương 56 Q.1 Chương 57 Q.1 Chương 58 Q.1 Chương 59 Q.1 Chương 60 Q.1 Chương 61 Q.1 Chương 62 Q.1 Chương 63 Q.1 Chương 64 Q.1 Chương 65 Q.1 Chương 66 Q.1 Chương 67 Q.1 Chương 68 Q.1 Chương 69 Q.1 Chương 70 Q.1 Chương 71 Q.1 Chương 72 Q.1 Chương 73 Q.1 Chương 74 Q.1 Chương 75 Q.1 Chương 76 Q.1 Chương 77 Q.1 Chương 78 Q.1 Chương 79 Q.1 Chương 80 Q.1 Chương 81 Q.1 Chương 82 Q.1 Chương 83 Q.1 Chương 84 Q.1 Chương 85 Q.1 Chương 86 Q.1 Chương 87 Q.1 Chương 88 Q.1 Chương 89 Q.1 Chương 90 Q.1 Chương 91 Q.1 Chương 92 Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.1 Chương 113 Q.1 Chương 114 Q.1 Chương 115 Q.1 Chương 116 Q.2 Chương 117: Q.II: Tu Tiên Thiên Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »