rồi tắm rửa đi ngủ. Thùng nước trước đó rót cho Trương Thư Hạc, có mấy thùng để ở trong phòng mình, Ngụy lão đầu dùng tiết kiệm có thể sử dụng được nửa tháng, đã không còn qua chỗ Trương Thư Hạc lấy nữa.
Buổi trưa hôm nay Ngụy lão đầu làm một đĩa thịt viên kho tàu, dự định mang qua cho Trương Thư Hạc nếm thử, kết quả vừa mở cửa liền thấy hắc báo đang ăn. Chỉ thấy thân nó dài chừng một mét, toàn thân là bộ lông màu đen bóng loáng, hai điểm sáng màu vàng kim nơi vành tai càng thể hiện sự cảnh giác của nó, đôi mắt tím mở tròn nhìn chằm chằm Ngụy lão đầu, khiến Ngụy lão đầu kinh hách nhảy dựng.
Ông mơ hồ biết dường như Trương Thư Hạc nuôi thú nuôi, nhưng lại không ngờ rằng sẽ là một con báo. Nhìn thể hình con này tuy hơi nhỏ, nhưng thân hình cực kỳ mạnh mẽ, với bộ dáng hung mãnh, hẳn là báo đực, bốn móng vuốt màu vàng kim đặc biệt bắt mắt, hơi thở tản ra khi nhìn chăm chú người có thể tự nhiên khiến người ta dừng lại bước chân, đồng thời chi trước gập lại hữu lực, như tùy thời đều sẽ nhào lên, khiến người ta nhịn không được nhượng bộ lui binh.
Ngụy lão thích xem thế giới động vật, thế nhưng cũng không nhìn ra được đây là báo phương đông hay phương tây, bất quá khẳng định chính là, đây là một chủng loại cực kỳ thưa thớt.
Hắc báo bởi vì bình thường ở cùng Trương Thư Hạc, rất ít thấy người ngoài trong địa bàn của mình, nhất thời hai móng vuốt chống trên chậu thịt, đè thấp đầu, trong miệng phát ra vài tiếng gầm nhẹ uy hiếp.
Ánh mắt không hề chớp nhìn chằm chằm Ngụy lão đầu, điều này biểu thị nó đã tiến vào trạng thái công kích mục tiêu, chỉ cần ông tiến thêm một bước nữa, nó sẽ không chút do dự xông lên xé nát lão đầu khô cằn phía trước.
Trương Thư Hạc thấy thế vội vàng chặn đường nhìn của hắc báo, gọi Ngụy lão đầu đến chỗ cửa sổ. Ngụy lão đầu lại sớm đã quên ý định lúc đầu của ông, để thịt viên kho tàu xuống xong, bắt đầu chà tay chà chân ở cạnh bàn hưng phấn quan sát báo.
Sở dĩ Trương Thư Hạc không cấm kỵ Ngụy lão đầu, một là sau khi mạt thế tới có tang thi, động vật hoang dại như báo sẽ không khiến người ta quá mức chống đối, hai cũng là bởi vì việc này đối với Ngụy lão đầu ở sát vách mà nói, có thể gạt được mùng một không gạt được mười lăm, biết sớm một chút cũng tốt, có chuẩn bị tâm lý, nếu sợ, cũng đỡ phải suốt ngày luôn gõ cửa quấy rầy.
Kết quả khiến cho dự liệu của y thất bại chính là, Ngụy lão đầu không những không sợ, còn hưng phấn dị thường, hiển nhiên rất yêu thích báo, chà tay chà chân là bởi vì không thể tiến lên sờ cho đã tay, biểu hiện cực lực nhẫn nại.
Ngụy lão đầu vừa xuất hiện, phương thức ăn cơm vốn nhanh chóng của hắc báo lập tức thay đổi. Đầu tiên là chiếm lấy chậu thịt, sau đó cảnh giác nhìn chằm chằm Ngụy lão đầu, thấy ông đi xa, lúc này mới chậm rãi buông móng vuốt, kéo chậu trở về góc tường, sau đó tiếp tục chống thân, đặt nặng hai chân trước bên chậu, vừa nhìn chằm chằm phía Ngụy lão đầu, vừa chậm rãi ăn từng miếng, vẻ phòng bị hiện rõ trên nét mặt.
Bên này Ngụy lão đầu lại xem vui vẻ cực kỳ, miệng còn nói: “Báo này không tệ không tệ, xem thân hình nó khẳng định là một con dũng mãnh. Cháu không biết chứ, thời còn trẻ ông với một thợ săn quen biết trước đây đã từng đi qua núi lớn, thợ săn năm đó hơn năm mươi tuổi, hiện tại đã trôi qua hơn ba mươi năm, chắc hẳn cũng không còn nữa. Lần vào núi đó, ông với ông ta liền gặp một con báo, con báo đó đặc biệt hung mãnh, chỉ lớn cỡ này...”
Nói xong kích động vươn tay ước lượng, “Cháu biết không? Tất cả mọi người biết báo đánh không lại hổ, tốc độ báo nhanh nhất, nhưng thể hình với lực lượng của nó không cách nào chống lại hổ, điều này trước đó ông cũng cho rằng như thế, nhưng lần đó con báo kia đã triệt để phá vỡ suy nghĩ này của ông.”
Ngụy lão đầu kể rất hấp dẫn, Trương Thư Hạc nghe có chút hứng thú. Ngụy lão đầu vừa khoa tay múa chân vừa nói, mặt mày hớn hở: “Con báo đó đi trong rừng ven bờ sông, ông với thợ săn kia thì núp trong một bụi cỏ, vốn chuẩn bị bẫy thỏ, kết quả thợ săn nói có hổ, bọn ông liền núp đi, liền không ngờ thấy được một báo với một hổ đấu nhau chính diện, ngay ở chỗ không xa phía trước bọn ông. Bọn ông đều thấy rõ ràng quá trình, con báo đó đối kích chính diện với hổ, thân hình hổ lớn hơn nó một vòng có thừa, đổi lại là báo khác đã sớm chạy, nhưng con báo này không đi. Hai con không ngừng tông nhau, tách ra, lại tông vào nhau cắn xé, rồi lại tách ra, tổng cộng hơn mười lần, cuối cùng cháu biết không?”
Ngụy lão đầu kích động nói: “Con báo đó chỉ vừa mới thành niên, thân hình nhỏ, lực lượng không bằng hổ, nhưng chỉ bằng một luồng hung mãnh dũng cảm tiến tới, công kích cả một con hổ. Con hổ đó sau cùng cũng sợ, lui hai bước xoay người đi, cuối cùng báo thắng, nó khiêu chiến vượt cấp, thắng được tôn nghiêm. Chỉ tiếc lúc đó không có máy quay, không cách nào ghi lại được hết thảy những việc con báo đó làm, nếu không khẳng định sẽ khiến đám nhà động vật học kinh rớt tròng mắt. Nói thật, chuyện này nếu không phải ông tận mắt nhìn thấy, người khác nói cho ông nghe chỉ sợ ông cũng sẽ không tin... Ừm... Báo đó hơi lớn hơn một chút so với con này của cháu, là màu nâu nhạt, thế nhưng, ánh mắt thì như nhau. Chính là ánh mắt này, lúc đó ông nhớ rất rõ, con báo này của cháu có ánh mắt giống hệt con mà ông thấy. Ông dám khẳng định sau khi con báo này thành niên nhất định sẽ rất lợi hại...”
Trương Thư Hạc ở một bên ăn xong miếng thịt viên cuối cùng, gật gật đầu, thấy Ngụy lão đầu hưng phấn dị thường, dừng lại nửa ngày, mơ hồ cảm thấy hình như để Ngụy lão đầu nhìn thấy hắc báo không phải ý kiến hay, bất quá vẫn đặt đũa xuống đưa đĩa trống cho ông, trả lời: “Cháu biết nó rất lợi hại, không chỉ cắn chết được hổ, còn cắn chết được người, vì vậy nhất định phải bảo trì cự ly với nó, ừm... Cháu ăn xong thịt viên rồi, đây là đĩa...”
Cuối cùng Ngụy lão đầu chưa đã nghiện cầm đĩa trống rời đi, Trương Thư Hạc lại yên lặng nhìn hắc báo sau khi ăn xong thịt, yên lặng dựa vào góc tường úp sấp trên mặt đất nghỉ ngơi.
Chẳng qua báo cắn chết được hổ tuyệt không tính là gì, y cần chính là đồng bọn có năng lực mạnh hơn nữa. Kế đó đứng dậy đi tới chỗ cửa. Hiện tại biết sau khi thiêu chết hoạt tử nhân, châu đỏ lấy được có thể đề thăng thực lực của hắc báo, vì vậy Trương Thư Hạc tuyệt không ngại đi tốn thời gian giết tang thi lấy châu đỏ cho hắc báo ăn, đồng thời, cặn đỏ còn là chất dinh dưỡng của cây đào, chuyện nhất cử lưỡng tiện như thế, đối với y là cực kỳ có lợi.
Kế đó xuyên qua mắt mèo nhìn tình hình bên ngoài, rốt cuộc bất ngờ phát hiện nơi góc tường có một người ngồi, mặc chiếc áo corton vàng nhạt, quần jean, thế nhưng bên trên đều là vết máu, mà lúc này người đó đang ngồi dưới đất, lăng lăng nhìn cánh tay.
Trương Thư Hạc nhất thời khẽ híp mắt, y thấy được vết sẹo trên cánh tay người đó, cậu ta là, người dị năng...