Trong phòng vang vọng những tiếng lẩm bẩm suốt cả đêm, mãi đến khi trời tờ mờ sáng mới im bặt.
Két két…
Cửa phòng mở ra, Hứa Tam Nhạn bước ra, quay đầu liếc nhìn Thường Ngọc Liên vẫn còn nằm trên giường, toàn thân rã rời. Hắn không hề lưu luyến, nhanh chóng rời đi.
Ánh mắt Thường Ngọc Liên mờ màng nhìn lên tấm lụa trên đầu, vẫn chưa hoàn hồn sau cuộc "chiến đấu" kịch liệt.
Hứa Tam Nhạn đi trước từ biệt Thường lão gia tử, sau đó rời khỏi Thường gia trại, hướng Vương gia Thiên Thu thành thẳng tiến.
Thường lão gia tử đứng trước cổng trại, dõi mắt theo Hứa Tam Nhạn đi xa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, quay sang dặn đò đại nhú tử Thường Lâm Mộc: “Từ hôm nay trở đi, phong tỏa sơn trại, không ai được phép ra vào."
Gần đây Loạn Vân sơn không yên ổn, ông chỉ mong có thể tự bảo toàn mình, không cầu bảo vật gì.
"Vâng." Thường Lâm Mộc gật đầu.
"Đi, đi xem muội muội con."
Thường lão gia tử đi về phía sân nhỏ nơi Hứa Tam Nhạn ở trước đó. Vừa bước vào sân, ông đã thấy cửa phòng không đóng. Con gái ông nằm trần truồng trên giường như một xác chết, mồ hôi nhễ nhại dưới ánh trăng hắt vào, lấp lánh ánh sáng.
Nếu không nhờ lồng ngực còn phập phồng, có lẽ đã tưởng nàng chết rồi.
Thường lão gia tử giật mình, vội xông vào phòng chất vấn: "Chuyện gì xảy ra?"
Thường Lâm Mộc cũng đầy vẻ khó hiểu. Nếu vị Lâm công tử kia đã xảy ra chuyện gì với muội muội, vậy hẳn là hắn không thể rời đi.
Nhưng nếu nói hai người không có gì, vậy cảnh tượng trước mắt là sao?
Thường Ngọc Liên trần truồng, tóc tai bù xù, mồ hôi đầm đìa, thần sắc mê ly. Tất cả những điều này đều cho thấy, tối qua nhất định đã xảy ra chuyện gì.
Chăng lẽ nàng tự làm tự chịu?
Thường lão gia tử hiển nhiên cũng nghĩ đến điều này. Không ai có thể "chơi" con cái nhà họ Thường mà yên ổn rời đi. Nhưng ông vừa mới tiễn Hứa Tam Nhạn đi.
"Ách... Hắn... lợi hại thật..." Thường Ngọc Liên lẩm bẩm.
Thường lão gia tử cau mày, lộ vẻ bất đắc dĩ: "Không ai hỏi con chuyện đó, hắn đi bằng cách nào?"
"Hả?"
Thường Ngọc Liên lúc này mới bừng tỉnh như vừa tỉnh giấc. Hồi tưởng lại mọi chuyện tối qua, nàng cũng không biết mình thế nào, chỉ lo tận hưởng, mà quên mất chính sự.
"Con không thi triển công pháp?" Thường Lâm Mộc hỏi.
Thường Ngọc Liên im lặng hồi lâu.
"... Con hình như quên mất."
"Tch..."
Thường Lâm Mộc bất lực lắc đầu, không biết phải nói gì.
"Ai... Thôi vậy."
Thường lão gia tử cảm giác có gì đó không ổn. Đại nữ nhi của ông tuy không có thiên phú đặc biệt, nhưng chắc chắn sẽ không sơ hở như vậy. Tối qua nhất định đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng người không sao là tốt rồi, chỉ là bị "chơi" không công một đêm mà thôi. Với người nhà họ Thường, chuyện này chẳng có gì ghê gớm.
Thường lão gia tử vô cùng thoáng.
...
Lúc này, Hứa Tam Nhạn ôm trái cây bí cảnh đi lại trong rừng rậm. Hắn không bay mà đi bộ, đồng thời đảo mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm một nơi thích hợp.
Tối qua hắn đã trò chuyện rất nhiều với Thường Ngọc Liên, không chỉ về tình hình Thường gia, mà còn về Loạn Vân sơn.
Từ miệng nàng, hắn biết được Loạn Vân sơn không đơn giản như Thường lão gia tử nói. Đa số thế lực ở đây đều không phải là hạng tốt lành gì.
Có lẽ nên thay bằng một từ khác, toàn bộ thế lực ở đây đều không phải là đồ tốt.
Loạn Vân sơn vốn là nơi ẩn thân của tà ma ngoại đạo, tam giáo cứu lưu nhiều vô kể. Chọn bừa một người ra, đều là hạng tội ác tày trời.
Còn các thế lực khắp nơi, bất luận là gia tộc hay tông môn, đều không có một ai tốt đẹp. Thường gia bọn họ tuy biến thái một chút, nhưng so với một số gia tộc khác, vẫn còn là tốt chán.
Hứa Tam Nhạn lúc này mới hiểu, Loạn Vân sơn chính là một nơi chướng khí mù mịt, so với Đồng Tâm ma môn cũng chẳng khá hơn chút nào.
Thậm chí có nhiều chỗ còn hơn hẳn.
"Tốt..."
Hứa Tam Nhạn nhếch miệng cười. Loại địa phương này mới thích hợp với hắn.
Ở nơi này, muốn sinh tồn, phải tệ hơn người khác, phải âm hiểm hơn người khác, mới có thể sống tốt hơn.
Trong lúc suy tư, ánh mắt hắn dừng lại, nhìn về phía một ngọn núi nhỏ không xa. Một bên vách núi mọc đầy dây leo rủ xuống, như một tấm bình phong thiên nhiên.
Hứa Tam Nhạn tiến đến giật dây leo ra, để lộ phần ngọn núi bị nứt nẻ. Những khe hở sâu hun hút, tối tăm dẫn vào bên trong ngọn núi.
Nơi này rất thích hợp để giấu đồ.
Hứa Tam Nhạn chọn một khe hờ rộng hơn một chút, chưi vào. Vách núi chật hẹp khiến hắn chỉ có thể nghiêng người tiến lên.
Càng đi vào trong, khe hở càng hẹp, càng thêm tối tăm. Hứa Tam Nhạn cảm thấy đã đủ sâu, liền vung tay ngưng tụ đại kích, bắt đầu đào bới trên núi.
Đại kích vô cùng sắc bén, xẻ đá dễ như cắt đậu hũ. Không lâu sau, một thạch thất đã hình thành. Hắn lại đem đá vụn chặn kín khe hở.
"Vậy là được rồi."
Hứa Tam Nhạn cảm thấy ổn thỏa, thu hồi đại kích, giải khai đại phiên. Trái cây bí cảnh lập tức phát ra vầng sáng mờ ảo, chiếu sáng thạch thất.
Hắn dự định đến bí cảnh trái cây trước, hoàn thành lần thứ hai cầu phúc rồi tính tiếp.
Trong lúc suy tư, bàn tay hắn nhẹ nhàng chạm vào trái cây. Pháp lực trong cơ thể tuôn trào, như hồng thủy cuồn cuộn tràn vào trong đó.
Bá…
Trong thạch thất chỉ còn lại một viên cầu nằm trên mặt đất, không thấy bóng dáng Hứa Tam Nhạn.
...
Khuyến tộc,
Tuân An Thải buồn bực nằm trên mặt đất, đôi mắt to chớp chớp nhìn bầu trời đen kịt, trong đầu nhớ nhung người đàn ông của mình.
Tam đầu khuyển lặng lẽ nằm bên cạnh, hai đầu nghỉ ngơi, một đầu canh gác.
Tuân An Thải đưa tay kéo tam đầu khuyển lại, nhìn nó hỏi: "Ngươi nói khi nào nam nhân của ta mới trở về?"
Tam đầu khuyển dường như hiểu ý, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, "Uông ~"
Tuân An Thải có chút không vui, nhẹ nhàng đánh nó một cái: "Ngươi sao cái gì cũng không biết?”
"Ngô ~ Uông ~"
Tam đầu khuyển rất ủy khuất, nó chỉ là một con chó thôi mà, nó còn có thể làm gì?
"Ai... Ta nhớ nam nhân của ta..."
Tuân An Thải ngữ khí buồn bã. Mấy ngày nay đi săn đều không có tinh thần, trong đầu toàn là hình ảnh Hứa Tam Nhạn.
Nàng đã cố ý đến hỏi tộc trưởng, nhưng tộc trưởng cũng không biết hắn khi nào trở về, điều này khiến nàng càng thêm khổ sờ.
Tuân An Thải nhìn thanh trường đao cắm ở một bên, đây là món quà người đàn ông của nàng để lại cho nàng.
Bỗng nhiên,
Tam đầu khuyển đột nhiên bật dậy, ba cái đầu nhìn chằm chằm vào một chỗ, răng nanh lật ra, ánh mắt trở nên hung ác.
Tuân An Thải không hiểu chuyện gì, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hư không bắt đầu rung động, một thân ảnh từ đó hiện ra.
Tuân An Thải mở to mắt, vẻ hưng phấn hiện rõ trên mặt. Sự ngạc nhiên vưi sướng khiến hốc mắt nàng đỏ lên, gào lớn rồi nhào tới: Ngươi cuối cùng cũng tới!”
Hứa Tam Nhạn chưa kịp đứng vững, một thân thể mềm mại đã lao vào lòng, khiến hắn ngã nhào xuống đất.
Tuân An Thải ôm chặt lấy hắn, như sợ hắn lại biến mất, đầu dán vào ngực hắn, khóc nức nở: "Ngươi đi đâu vậy, sao giờ mới về?"
"Uông ~"
Tam đầu khuyển thấy rõ người tới, vẻ hung ác trên mặt lập tức biến mất, quấn lấy hắn hưng phấn kêu.
Hứa Tam Nhạn vỗ vỗ lưng nàng: “Thả ta ra trước đã, muốn nghẹt thở chết rồi."
Tuân An Thải khựng lại, vừa định đứng dậy, bỗng nhiên mũi giật giật, cẩn thận ngửi ngửi trên người hắn, kỳ lạ nói:
"Trên người ngươi... Sao lại có mùi hương của người khác?"