Đêm khuya đần buông, Hứa Tam Nhạn khẽ thở ra một hơi. Sau một ngày điều dưỡng, vết thương của hắn đã thuyên giảm phần nào, ước chừng thêm nửa tháng nữa là có thể hồi phục hoàn toàn.
"Két két..."
Tiếng cửa phòng đóng lại vọng đến từ vách bên. Hứa Tam Nhạn nhíu mày. Thường Ấm Nữ kia thật sự ở ngay sát vách?
Hai người chỉ cách nhau một bức tường. Với tu vi của hắn, ngay cả tiếng hít thở của Thường Ấm Nữ hắn cũng có thể nghe rõ mồn một, chẳng có gì là bí mật.
Hắn nghiêng tai lắng nghe. Từ vách bên truyền đến tiếng bước chân rất khẽ, dần dần tiến sát về phía phòng hắn rồi dừng lại.
Trong suy nghĩ của Hứa Tam Nhạn, lúc này Thường Ấm Nữ đang dán tai lên vách tường, nghe ngóng động tĩnh từ phía hắn.
Hai người lén nghe trộm lẫn nhau.
Hứa Tam Nhạn nghĩ ngợi, đặt trái cây bí cảnh lên giường, rồi ngồi xếp bằng, đả tọa chữa thương.
"Hô... Hút..."
Thời gian trôi qua, Thường Ấm Nữ vẫn dán mình trên tường nghe lén. Hứa Tam Nhạn mặc kệ nàng, có lẽ đó là sở thích riêng của người ta, hắn chọn cách tôn trọng.
Rất lâu sau, một âm thanh nhỏ xíu lọt vào tai Hứa Tam Nhạn. Thường Ấm Nữ động đậy. Cuối cùng nàng cũng không còn nghe lén nữa. Không biết nàng đang làm gì.
"Két ~"
Một tiếng gõ rất nhẹ, tựa như tiếng đá đánh lửa, truyền đến từ vách bên.
Một lát sau, từng đợt hương thơm từ các khe hở xung quanh phòng chậm rãi lan tỏa. Hứa Tam Nhạn khẽ nhăn mũi, chau mày.
Hương?
Thường Ấm Nữ vừa đánh lửa là để đốt hương?
Nửa đêm canh ba đốt hương làm gì?
Trong lòng Hứa Tam Nhạn dâng lên sự hiếu kỳ, nhưng hắn cũng biết thứ hương này chắc chắn có điều quái lạ, thế là nín thở ngưng khí, đồng thời ngưng tụ một lớp bình chướng pháp lực quanh thân.
"Hô ~"
Tiếng thở của Thường Ấm Nữ trở nên nặng nhọc hơn một chút.
"Ưm _—_
Tiếng rên rỉ lười biếng xuyên qua vách tường, rõ ràng truyền vào tai Hứa Tam Nhạn, khiến người ta miên man bất định.
Giờ phút này, Thường Ấm Nữ nửa thân trần nằm trên giường, tay cầm nén Thôi Hồn hương, ánh mắt có vẻ mê ly nhìn chằm chằm vào ngọn nến trong bóng tối, miệng khẽ rên rỉ đầy gợi cảm.
Nàng đang dụ hoặc Hứa Tam Nhạn, nhưng đồng thời nàng cũng thực sự phát tình, bởi vì Thôi Hồn hương nhất định phải được sử dụng như vậy.
Hương khí lan tỏa khắp nơi. Mùi hương này rất thanh, không nồng nặc như các loại hương thông thường, bởi vì thứ hương này không phải để ngửi...
Đúng như tên gọi của nó:
"Thôi Hồn hương".
Nó tác động trực tiếp lên thần hồn.
Chỉ cần ở trong phạm vi hương khói bao phủ, tất cả mọi người sẽ bị ảnh hưởng, ngay cả Thường Ấm Nữ cũng không thể miễn dịch.
Hương khí len lỏi thẩm thấu qua lớp bình chướng pháp lực của Hứa Tam Nhạn, từng chút một quẩn quanh rồi bám vào thần hồn hắn một cách vô hình.
Hứa Tam Nhạn hoàn toàn không nhận ra điều đói
Thậm chí trong lòng hắn cũng không hề có một chút cảnh báo nguy hiểm nào. Cảm quan nhạy bén ngày thường bỗng chốc mất hết tác dụng.
Bởi vì... Thôi Hồn hương không hề gây hại.
Đúng vậy, nó không có tác dụng xấu. Nó chỉ có một công hiệu duy nhất: tăng cường độ linh hoạt của tư duy, khiến người ta tinh thần phấn chấn, ngũ giác nhạy bén hơn.
Mà tư duy linh hoạt sẽ dẫn đến một hệ quả: vô vàn ý niệm ùa về trong đầu.
Tạp niệm hầu như không thể kiểm soát, lại kết hợp với tiếng rên ri đầy dụ hoặc của Thường Ấm Nữ ở vách bên, chỉ cần là một người đàn ông bình thường, chắc chắn sẽ miên man bất định!
Thường Ấm Nữ đã dùng biện pháp này để thu phục không biết bao nhiêu kẻ dưới váy. Chỉ cần không thể thoát ra khỏi vùng ảnh hưởng của Thôi Hồn hương, chắc chắn sẽ trúng chiêu.
Dù cho ngươi bất lực, cũng sẽ nghĩ đến việc dùng lưỡi!
Nhưng rất tiếc, hắn là Hứa Tam Nhạn.
Không phải vì Hứa Tam Nhạn có bao nhiêu lợi hại, mà là hắn vừa mới học được một môn thuật pháp, tên là « Hàng Giải Tâm Viên pháp »!
Phương pháp này chỉ có một công hiệu: hàng phục tâm viên, thu nạp ý niệm.
Chỉ cần Hứa Tam Nhạn muốn, hắn có thể không sinh ra một tia tạp niệm nào. Dù cho xung quanh mỹ nữ vây quanh, trần truồng câu dẫn hắn, hắn cũng có thể thản nhiên buông cần,
Chân nam nhân, nói không cứng là không cứng!
"Lâm ca ca ~ ~"
Thường Ấm Nữ khẽ nỉ non. Thanh âm tuy nhỏ, nhưng vẫn dễ dàng lọt vào tai Hứa Tam Nhạn.
"Hộ ~"
Thường Ấm Nữ thổi tắt nén Thôi Hồn hương. Nén hương dài nửa thước giờ đã cháy hết một nửa.
Nàng cảm thấy chắc cũng sắp được rồi. Thôi Hồn hương cần có thời gian để phát huy tác dụng. Dù hiện tại vách bên chưa có phản ứng, trong lòng nàng cũng không nóng nảy, chỉ là thân thể có chút nóng lòng...
"Ưm ~"
Thường Ấm Nữ nằm trên giường uốn éo thân mình. Bộ quần áo trắng mỏng manh xộc xệch trên hông, để lộ mảng da thịt trắng như tuyết, ẩn hiện trong bóng tối.
Nàng thần sắc mê ly nhìn lên tấm màn lụa trên đỉnh đầu, con ngươi mất tiêu cự, vẻ mặt đầy ý loạn tình mê.
Đôi hài ngắn dưới chân khẽ chạm vào mặt đất. Bên trong đôi tất lưới trắng, các ngón chân khẽ động đậy. Một bên tùy tiện đá đá, đôi tất theo động tác của nàng chậm rãi tuột xuống, để lộ đôi bàn chân nhỏ nhắn, mềm mại quấn lấy nhau.
"A ~"
Một tiếng kêu cao vút đột ngột vang lên, rõ ràng truyền vào tai Hứa Tam Nhạn. Hắn khẽ mở mắt, nhếch mép cười.
"Câu dẫn ta?"
Hắn háo sắc là thật, nhưng hắn biết có những thời điểm không thể để cái đầu nhỏ chỉ phối cái đầu to. Ví dự như tình huống lúc này, chắc chắn có vấn đề.
Thường Ấm Nữ kia không biết đang giở trò gì. Hứa Tam Nhạn chỉ cảm thấy tạp niệm trong lòng mọc thành bụi, trong đầu thỉnh thoảng hiện lên một bức tranh:
Thường Ấm Nữ trần truồng nằm trên giường, làn da trắng nõn bóng loáng phủ đầy mồ hôi, mái tóc rối bời, vài sợi tóc mai dính mồ hôi dán trên trán...
"Không thích hợp..."
Hứa Tam Nhạn vận chuyển « Hàng Giải Tâm Viên pháp », tạp niệm lập tức tan biến. Đầu óc hắn khôi phục sự thanh minh.
Thường gia trại này rất quái dị. Hắn lập tức đề cao cảnh giác.
Nào có ai mới gặp lần đầu đã như vậy?
Nàng đâu phải người nguyên thủy.
Tuân An Thải như thế còn có thể thông cảm được, bởi vì xã hội của họ là như vậy, nhưng nơi này đâu phải xã hội nguyên thủy.
Thôi Hồn hương vẫn phiêu đãng xung quanh, tiếng rên rỉ ở vách bên càng không ngừng. Hứa Tam Nhạn cúi đầu nhìn xuống, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh khinh bỉ.
Chân nam nhân, nói không nổi là không nổi!
Đêm càng khuya, hiệu quả của Thôi Hồn hương dần tan đi. Thường Ấm Nữ cũng dần tỉnh táo lại. Nàng đưa tay lau mồ hôi trên trán, nhìn chiếc giường trống trải, vẻ mặt tràn đầy tiếc nuối vì chưa đạt được thỏa mãn.
"Có phải là đàn ông không vậy?"
Mặt Thường Ấm Nữ ửng đỏ, dư vị vẫn còn vương vấn. Ánh mắt nàng nhìn về phía phòng Hứa Tam Nhạn, biểu lộ vô cùng khó coi.
Đến giờ mà vẫn không đến?
Đâu phải ý chí kiên định gì, đây căn bản là bất lực!
Nhưng dù là bất lực cũng nên đến chứ.
Thường Ấm Nữ không hiểu. Nàng chưa từng gặp phải tình huống này.
Đưa tay vò chiếc quần dài trắng thành một cục, lau mồ hôi trên người. Cổ và nách là nơi đọng nhiều mồ hôi nhất. Hiệu quả của Thôi Hồn hương vẫn tốt như trước.
Nhưng Thường Ấm Nữ vẫn không thể hiểu nổi, hắn làm thế nào để nhịn được?
Chăng lẽ sự cám dỗ của mình không đủ?
Nàng cúi đầu nhìn thân thể trần trụi của mình. Không nói là hoàn mỹ không tì vết, nhưng cũng là một thân thể mê người:
Đôi gò bồng đảo cao ngất, vòng eo uyển chuyển thon gọn, bờ mông căng tròn, đôi chân thẳng tắp thon dài, đôi bàn chân ngọc nhỏ nhắn đáng yêu. Mỗi một chỗ đều không thể bắt bẻ.
Bỗng nhiên, Thường Ấm Nữ nghĩ đến một chuyện. Nghe nói có một số người có sở thích đặc biệt, không háo nữ sắc, chỉ thích...
Nam sắc!
Chắng lẽ.
Ánh mắt Thường Ấm Nữ cụp xuống. Chẳng lẽ mình lại xui xẻo như vậy, vất vả lắm mới gặp được một người trông được, ai ngờ lại là một kẻ yêu thích nam phong?