Gương mặt Thường Ngọc Liên thoáng chốc đỏ bừng, vành tai đỏ rực như than nung, đôi bàn tay nhỏ nhắn lúng túng không biết để đâu, trông vô cùng bối rối.
Hứa Tam Nhạn mặc kệ tất cả, tiếp tục nghiêng người tới, gần như dán sát vào nàng, chóp mũi khẽ run rẩy, hít hà hương thơm nhàn nhạt trên người nàng, ngón tay không an phận ma sát.
"Lâm công tử... Ngài làm gì vậy?"
Thường Ngọc Liên cố gắng ưỡn người, đầu gần như vùi vào lồng ngực, có chút kháng cự, lại có chút xấu hổ từ chối, thể hiện sinh động dáng vẻ nửa vời, muốn cự tuyệt lại như mời chào.
Hứa Tam Nhạn nhẹ nhàng cắn vành tai nàng, thì thầm: "Nàng đoán xem..."
Thường Ngọc Liên đưa bàn tay trắng nõn như ngọc đấy nhẹ vào ngực Hứa Tam Nhạn, giọng kiều mị: "Thiếp. thiếp thân đã có gia thất, công tử xin đừng như vậy.”
Hứa Tam Nhạn cảm thấy bàn tay nhỏ nhắn trước ngực, bảo là đẩy hắn, chẳng bằng nói là đang vuốt ve, gần như không có chút lực nào. Hắn chỉ cần ép sát người, liền có thể ôm Thường Ngọc Liên vào lòng, nhưng hắn không làm vậy.
Chỉ thấy Hứa Tam Nhạn thuận thế ngồi thẳng dậy, nụ cười trên mặt cũng lập tức tắt lịm, khôi phục vẻ trầm tĩnh lạnh nhạt, ánh mắt toát ra vẻ lạnh lùng xa cách.
Bàn tay cũng từ trên đùi nàng cầm xuống, tiện tay chỉnh lại vạt áo, ánh mắt bình tĩnh đối diện nàng:
"Nếu Thường tiểu thư để ý, vậy coi như xong. Tại hạ không ép buộc ai, đêm nay không cần Thường tiểu thư giúp ta chữa thương nữa. Trời đã tối, tiểu thư mời về cho."
Nói xong, hất vạt áo đứng dậy, định bước vào nhà, không thèm nhìn Thường Ngọc Liên lấy một cái.
Cảm xúc thay đổi nhanh chóng khiến người ta không kịp trở tay.
"Ách... Không phải... Cái này..."
Thường Ngọc Liên ngơ ngác, không biết làm sao trước sự trở mặt đột ngột của Hứa Tam Nhạn, ngón tay nắm chặt vạt áo, ngơ ngác ngồi tại chỗ.
Nàng không hiểu, ban nãy còn rất tốt, sao đột nhiên lại thay đổi?
Nàng cũng đâu có làm gì quá đáng, chỉ là đẩy nhẹ hắn một chút mà thôi, thậm chí còn chăng dùng chút sức nào.
Thường Ngọc Liên muốn gọi hắn quay lại, cùng lắm thì nàng không đẩy nữa, có được không?
"Lâm công tử..."
Thường Ngọc Liên thăm dò gọi khẽ. Hứa Tam Nhạn làm như không nghe thấy, tiện tay đóng cửa phòng, để mặc nàng ngồi một mình bên ngoài.
"Ta làm sao hắn?"
Trong lòng Thường Ngọc Liên bỗng dâng lên một tia tủi thân khó hiểu, không biết mình đã đắc tội Hứa Tam Nhạn ở đâu. Nàng cảm thấy mình diễn rất tròn vai mà.
Hứa Tam Nhạn lúc này đang ngồi trên giường điều hòa kinh mạch, vừa cảm nhận nhất cử nhất động của Thường Ngọc Liên ngoài sân.
Hắn làm vậy, kỳ thực chẳng có ý gì khác, chỉ là rảnh rỗi sinh nông nổi, trêu chọc cho vui.
Hắn rất tò mò Thường Ngọc Liên sẽ làm gì tiếp theo, lặng lẽ bỏ đi, hay vào nhà hỏi cho ra nhẽ?
Nếu nàng lặng lẽ rút lui thì thôi, còn nếu nàng vẫn cố chấp dây dưa, vậy có thể rút ra một kết luận:
Một vài điểm ở hắn có sức hút rất lớn với nàng.
Hoặc là bảo vật, hoặc là chính bản thân hắn.
Hứa Tam Nhạn cũng rất tò mò, vì sao người nhà họ Thường lại thay nhau ra trận, đầu tiên là Thường Ấm Nữ, sau đó Thường Phương Mộc, tiếp đến lại là Thường Ngọc Liên, như thể không ngủ được với hắn thì thề không bỏ qua vậy.
Bọn họ càng như thế, hắn càng không dám manh động.
Hứa Tam Nhạn nghĩ ngợi, có nên gieo cho Thường Ngọc Liên một ma chủng để hỏi cho ra lẽ không?
Thường Ngọc Liên chi có tu vi Mê Đạo sơ giai, hai người chênh lệch cả một đại cảnh giới, nàng khó lòng chống cự sự ăn mòn của ma chủng.
Chỉ là làm vậy, sẽ lãng phí một suất ma chủng.
Từ trước đến nay, hắn đã gieo ma chủng lên người thị nữ Mạnh Châu Nhi và Hương Đàn, còn Triệu sư muội, Phương Hưởng và những người khác đã chết, suất ma chủng của họ đã trống không.
Nghĩ đi nghĩ lại, Hứa Tam Nhạn vẫn không kìm được tò mò, bèn đứng dậy đẩy cửa phòng.
Cánh cửa gỗ phát ra tiếng "két két", Thường Ngọc Liên quay đầu lại, thấy Hứa Tam Nhạn bước ra, vội vàng đứng dậy xin lỗi:
"Lâm công tử xin đừng trách tội, không biết thiếp thân có gì sai sót, xin công tử cứ nói thăng, thiếp thân nhất định sửa đổi.”
Hứa Tam Nhạn liếc nhìn nàng, vẻ mặt vẫn không hề thay đổi.
Thần sắc Thường Ngọc Liên có vẻ giằng xé, như thể đã đưa ra một sự nhượng bộ lớn: "Lâm công tử... Nếu ngài thực sự muốn thiếp thân hầu hạ, cũng không phải là không thể..."
Giọng nàng càng lúc càng nhỏ, đầu cúi gằm không dám nhìn thẳng, dường như nói ra câu này đã tốn rất nhiều quyết tâm.
Hứa Tam Nhạn thấy thú vị, nhưng cũng không vội gieo ma chủng, cứ chơi đùa với nàng cũng được.
Thế là hắn không nói gì, chỉ hơi nghiêng người tránh khỏi cửa phòng, ý tứ quá rõ ràng.
Thường Ngọc Liên hiểu ý, nhấc đôi chân nhỏ cúi thấp đầu, mắt không dám nhìn hắn, như một cô bé làm sai chuyện, rón rén bước qua, ngoan ngoãn vào phòng.
Trên mặt Thường Ngọc Liên tuy thẹn thùng, nhưng trong lòng lại vô cùng phấn chấn, nàng sắp thành công rồi!
Hừ hừ, mặc cho ngươi gian xảo như cáo, cũng phải uống nước rửa chân của bà!
Thường Ngọc Liên đắc ý trong lòng, không nhịn được bắt đầu huyễn tưởng sẽ trêu đùa hắn ra sao.
Hứa Tam Nhạn lạnh lùng nhìn nàng chậm rãi bước vào phòng, ngoan ngoãn ngồi trên giường, hai tay đặt giữa bụng, vẻ mặt căng thăng ngượng ngừng.
"Phanh ~"
Cửa phòng đóng sập, ngăn cách ánh trăng bên ngoài, căn phòng chìm vào bóng tối.
"Đạp, đạp, đạp ~"
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên, Thường Ngọc Liên cúi đầu, cảm thấy hắn ngồi xuống bên cạnh mình.
Hứa Tam Nhạn im lặng, cứ nhìn chằm chằm nàng.
"Công tử... Xin ngài thương tiếc thiếp thân..."
Thường Ngọc Liên cắn môi, nhắm chặt mắt.
"Ha ha ha..."
Hứa Tam Nhạn cúi xuống nhấc bắp chân nàng, vén váy lên, rồi đưa tay cởi đôi hài trắng nõn của nàng.
...
Thường Ngọc Liên nhẹ nhàng nằm xuống giường, một bộ mặc cho người hái bộ dáng.
"Các ngươi nhà họ Thường thật là lạ..."
Hứa Tam Nhạn vuốt ve bàn chân nhỏ của nàng, ngón tay gãi nhẹ lòng bàn chân nàng. Thường Ngọc Liên cảm thấy cảm giác tê dại như dòng điện chạy khắp cơ thể, khiến nàng khẽ run rẩy.
"Công tử có ý gì?" Thường Ngọc Liên dò hỏi.
Hứa Tam Nhạn nghiêng người nằm xuống bên cạnh nàng, nhìn gương mặt ửng hồng của nàng, không nhịn được véo một cái: "Vì sao các ngươi nhất định phải ngủ với ta?”
"Ưm?"
Thường Ngọc Liên mở to mắt, trong ánh mắt lóe lên một tia sáng, giả bộ xấu hổ nói: "Thiếp thân như vậy... Không phải công tử muốn sao?"
"Muốn là nàng cho?" Hứa Tam Nhạn nhếch mép.
"Cái này..."
Thường Ngọc Liên nhất thời không biết trả lời thế nào.
Đây là lần đầu tiên nàng gặp phải người hỏi câu này. Trước kia, những gã đàn ông khác, đến bước này ai chẳng như khỉ vồ mồi, bắt đầu xé quần áo nàng, sao vị Lâm công tử này cứ khác người thế nhỉ?
"Ngoài ta ra, nàng đã cho bao nhiêu người rồi?" Hứa Tam Nhạn hỏi một câu mạo muội.
"Ngươi!"
Thường Ngọc Liên giả bộ tức giận, quay mặt đi chỗ khác không nhìn hắn: "Lời công tử nói, không khỏi quá xem thường nô gia. Nô gia từ trước đến nay tuân thủ nghiêm ngặt phụ đạo, trừ phu quân ra, chưa từng có tiếp xúc da thịt với ai."
Vừa nói, Thường Ngọc Liên vừa âm thầm tính toán trong lòng, kể từ năm mươi năm trước, trung bình mỗi năm bảy tám người.