Lưu lạc địa cầu

Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
lưu lạc thời đại

Khi ta hồi tưởng lại tất thảy những điều này, nửa thế kỷ đã trôi qua. Hai mươi năm trước, Địa Cầu đã rời khỏi quỹ đạo Diêm Vương tinh, thoát ly khỏi Thái Dương hệ, tiếp tục hành trình cô độc giữa không gian mênh mông lạnh lẽo.

Lần gần nhất đặt chân lên mặt đất là chuyện của mười mấy năm về trước, khi ấy con trai cùng con dâu đi cùng ta. Con dâu là một cô nương tóc vàng mắt xanh, khi đó nàng sắp sửa làm mẹ.

Sau khi đặt chân lên mặt đất, điều đầu tiên ta chú ý tới là dù toàn bộ động cơ Địa Cầu vẫn vận hành hết công suất, nhưng những cột sáng khổng lồ lại chẳng thể nhìn thấy nữa. Đó là bởi bầu khí quyển của Địa Cầu đã tan biến, khiến ánh sáng từ trạng thái plasma không còn tán xạ. Ta nhìn thấy trên mặt đất bao phủ những khối tinh thể bán trong suốt màu vàng lục kỳ dị, đó chính là oxy và nitơ thể rắn, là không khí đã bị đông cứng.

Điều thú vị là không khí không hề đông lại đồng đều trên bề mặt Địa Cầu, mà hình thành nên những gò đồi bất quy tắc. Trên mặt biển băng vốn dĩ bằng phẳng, những ngọn núi nhỏ bán trong suốt này tạo nên một cảnh quan vô cùng lạ mắt. Dải Ngân Hà vắt ngang vòm trời bất động, tựa như cũng bị đóng băng, nhưng tinh quang lại vô cùng rực rỡ, nhìn lâu đến mức chói mắt.

Động cơ Địa Cầu sẽ không ngừng nghỉ thúc đẩy trong suốt năm trăm năm. Đến lúc đó, Địa Cầu sẽ đạt tới tốc độ bằng năm phần nghìn vận tốc ánh sáng, rồi duy trì tốc độ này lướt đi trong một ngàn ba trăm năm. Sau đó, khi đã hoàn thành hai phần ba hành trình, Địa Cầu sẽ xoay chuyển hướng động cơ, bắt đầu quá trình giảm tốc kéo dài năm trăm năm. Sau hai ngàn bốn trăm năm di chuyển, Địa Cầu sẽ tiến đến gần chòm sao Nhân Mã, và sau một trăm năm nữa, nó sẽ tiến vào quỹ đạo của hằng tinh ấy, trở thành một vệ tinh của nó.

---❊ ❖ ❊---

Ta biết mình đã bị lãng quên,

Hành trình lưu lạc quá đỗi dài lâu.

Nhưng khoảnh khắc ấy, hãy gọi tên ta,

Khi ráng chiều lại nhuộm thắm phương Đông.

Ta biết mình đã bị lãng quên,

Thời đại khởi hành đã quá xa xôi.

Nhưng khoảnh khắc ấy, hãy gọi tên ta,

Khi nhân loại lại thấy được trời xanh.

Ta biết mình đã bị lãng quên,

Chuyện cũ Thái Dương hệ đã quá nhạt nhòa.

Nhưng khoảnh khắc ấy, hãy gọi tên ta,

Khi hoa tươi lại nở rộ trên cành.

---❊ ❖ ❊---

Mỗi khi nghe khúc ca này, một dòng nước ấm lại ùa vào thân hình già nua cứng đờ của ta, đôi mắt khô cạn của kẻ lão niên lại trở nên ươn ướt. Ta như nhìn thấy ba vầng thái dương kim sắc của chòm sao Nhân Mã lần lượt dâng lên trên đường chân trời, vạn vật đắm chìm trong ánh quang huy ấm áp. Không khí đông cứng tan chảy, hóa thành bầu trời xanh thẳm. Những hạt giống từ hơn hai ngàn năm trước hồi sinh trong tầng đất tan băng, đại địa lại nhuốm màu xanh biếc. Ta nhìn thấy chắt đời thứ một trăm của mình đang cười đùa trên thảo nguyên xanh mướt, nơi có những dòng suối nhỏ trong vắt, trong suối có đàn cá bạc tung tăng... Ta thấy được con dâu, nàng từ mảnh đất xanh tươi ấy chạy về phía ta, trẻ trung và xinh đẹp, tựa như một thiên sứ...

A, Địa Cầu, Địa Cầu lưu lạc của ta...

« Lùi
Tiến »