Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4209 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 107
loco.

❊ ❊ ❊

Khi Gã Kỳ quặc lượn vòng đằng sau căn nhà lưu động bé nhỏ, bẩn thỉu và đi qua mảnh sân đầy bùn, trông gã khác đến mức tôi lạnh ớn sống lưng.

Giống như vừa nhận ra gã, tôi đã có cảm giác kinh khủng này lúc gã vào ôtô của Costello, nơi tôi đợi đã bốn nhăm phút như gã dặn, gã còn chưa nhận ra tôi. Hay là có, cũng như chúng tôi chẳng là gì ngoài là người quen biết và tám năm vừa qua chưa bao giờ xảy ra.

Gã Kỳ quặc vốn là một thằng khốn gian xảo, chắc chắn gã đã có kế hoạch ngay từ đầu. Tôi không nói về buổi chiều nay hay mùa hè vừa qua, mà muốn nói là ngay từ đầu, tám năm về trước, khi gã đến đồn Cảnh sát Village vào lúc ba giờ sáng bảo lãnh cho tôi ra, sau khi cảnh sát ập đến bắt tôi đang bán ma túy trên bãi biển. Tôi không biết gã làm gì hoặc làm thế nào, nhưng bằng cách nào đó gã đã khiến sếp cảnh sát bỏ qua toàn bộ và sửa lại hồ sơ trọn vẹn đến mức ngay các bạn tôi cũng không bao giờ phát hiện ra. Nhưng giờ đây nghĩ lại chuyện này, tôi cá là gã đã bố trí trước với cảnh sát để gã có thể đến và bảo lãnh cho tôi ra, khiến tôi mang ơn gã ngay từ đầu.

Một tuần sau, gã đưa tôi đến Nick và Tony, chọn một chai vang ba trăm đôla mà gã hầu như không động đến. Tuy vậy, gã vẫn rót đầy cốc của tôi và trên đường về nhà, gã làm một việc gọi là “một kế hoạch nhỏ, khiêm tốn”. Tôi sẽ để các bạn tôi ở trường trung học thành những tay nghiệp dư và thay vào đó, tôi giúp gã tiếp quản toàn bộ việc buôn bán ma túy ở Hampton.

- Những thằng khốn ấy chẳng cần gì ngoài những khoản tiền bất hợp pháp, - gã nói. - Ngoài ra, chúng ta sẽ giàu có suốt đời. Đây là lúc gia nhập vào câu lạc bộ thể thao ngoài trời.

Hồi đó tôi mười bảy tuổi, là học sinh lớp lớn của trường. Tôi nào biết gì đâu? Nhưng Gã Kỳ quặc biết chính xác việc gã định làm, gã suy nghĩ, còn tôi chỉ là kẻ bám càng hạng nặng, chẳng mấy chốc tiền đến đầy bao.

Gã Kỳ quặc rất khôn ngoan. Gã nói nếu chúng tôi sống như những kẻ dắt khách, nhiều tháng sau cảnh sát sẽ đánh hơi thấy chúng tôi. Vì thế tám năm ròng chúng tôi sống như thầy tu, chẳng thay đổi gì trong nếp sống ngoại trừ con số trong tài khoản gã mở ở nhà băng Antigua và Barbados.

Đấy cũng chưa phải là vấn đề. Tàn nhẫn là một trong những món tủ của Gã Kỳ quặc, và nghĩ cho cùng, tôi cho rằng mình cũng không kém cạnh gì về khoản này. Nhưng tôi nói cho bạn biết, lúc nào cũng không thể biết Gã Kỳ quặc đang nghĩ gì.

Mưa rơi xối xả nhưng Gã Kỳ quặc vẫn đi thong thả trong mưa, như thể gã cần rửa ráy sạch sẽ. Có lẽ thế thật. Tôi hiểu rõ hơn bất cứ ai điều gã có khả năng làm và chung sống. Tôi đứng cạnh gã khi gã vừa găm từng viên đạn vào Feifer, Walco và Rochie, vừa oang oang chửi đ. mẹ chúng cho đến giây cuối cùng.

Mà vì chuyện gì kia chứ? Ăn cắp một ngàn đô có bõ bị xơi kẹo đồng thế không? Bằng một cú buôn bán vặt. Tất cả chỉ có thế. Chơi xỏ còn hơn tội ăn cắp, vì ngày hôm sau, Feifer và Rochie đã mang tiền mặt đến nộp, cộng cả lãi.

Nhưng Gã Kỳ quặc không cho tôi nhận tiền. Gã bảo chúng ta phải gửi đi một thông điệp. Một thông điệp mạnh. Nó là tinh thần nhưng cũng phải khéo léo, vì gã đợi cho đến sau cuộc cãi lộn ở sân bóng nhà Smitty, nơi Walker dí súng vào đầu Feifer. Bằng cách đó chúng tôi có thể đổ riệt toàn bộ câu chuyện cho người khác, và tôi tưởng chúng tôi có thể thoát khỏi chuyện này như bao việc khác.

Nhưng lúc Gã Kỳ quặc mở cửa ôtô, gã có vẻ biến đổi và cách biệt, cái tên cũ của gã hình như không hợp với gã nữa. Lúc ngồi vào sau tay lái, gã chỉ hỏi lạnh lùng:

- Chuyện gì thế?

Tôi phải viện đến cái tên tôi đã gọi gã suốt mười lăm năm, trước cái đêm gã xuất hiện ở đồn cảnh sát.

- Biết thế quái nào được, - tôi nói. - Có chuyện gì thế, Tom?

Câu đó khiến gã chú ý. Với chúng tôi, không bao giờ được dùng tên thật là quy định còn khắt khe hơn không có tiền để tiêu, và trước khi hiểu ra, gã chiếu cái nhìn khắc nghiệt y như với Feifer, Walco và Rochie ngay trước lúc gã bắn chúng xuyên qua mắt. Rồi gã che giấu bằng một nụ cười và hỏi:

- Sao lại gọi ta là Tom, hở Sean?

- Vì tiệc đã tàn rồi, chú ạ. Chúng ta đã xong việc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang