Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4210 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 106
kate.

❊ ❊ ❊

Một giờ sau khi phán quyết, hàng xóm và bạn bè vui sướng mang đồ ăn thức uống đến nhà bà Marie, nhưng buổi liên hoan chính thức chưa bắt đầu cho đến khi Dante, một tay cầm chai champagne sủi bọt, tay kia cầm kéo cắt sợi dây màu vàng của cảnh sát niêm phong phòng cậu gần một năm nay. Lúc mẩu băng dính cuối cùng rứt đi, cậu và các bạn thân ào vào phòng như một đoàn quân giải phóng.

- Đây là anh bạn đồng hương Dunleavy của tôi, - Dante nói, cậu đội cái mũ đen và xanh của Minnesota T-wolves, đội bóng trước kia của Tom.

Sau đó cậu tung hai mươi tám cái mũ khác - mũ của đội Miami Heat vẫn còn trong bao ở đâu đó tại Riverhead - cho các bạn và cho những người khác trong buổi liên hoan, tôi quay sang đâu cũng thấy những cái mũ mới tinh, lấp lánh nhảy nhót vui vẻ bên trên đám đông.

Về phần tôi, mắt tôi chưa khô sau khi phán quyết mười phút. Cứ nhìn Marie đăm đăm hướng vào đứa cháu ngoại của bà, hoặc Tom và Jeff ôm ghì lấy nhau, hay sự nhẹ nhõm trên gương mặt kiệt sức của Clarence là nước mắt tôi lại trào ra. Một lát sau, tôi chẳng buồn lau đi nữa.

Lúc này Macklin đập xuống bàn bếp đánh ầm và kêu lớn:

- Trật tự tại tòa! Tôi đã nói, tại tòa phải trật tự! - Căn phòng bùng lên những tiếng cười, tiếng huýt sáo và tiếng dậm chân. - Có ai nhận ra cái này không? - Ông nói và khua một cây gậy gỗ quen thuộc, nghe chừng ông đã uống vài cốc. - Chúng ta nói rằng cái thằng cha Rothstein khốn khổ ấy sẽ phải tìm một thứ gì khác để đập vào cái ghế của hắn chứ. Vì tôi không muốn rời khỏi phòng xử mà không có một món quà lưu niệm.

Maklin nói tiếp:

- Tuyệt lắm, Dante ạ. Ta tự hào vì cháu. - Ta không biết làm cách nào cháu bền bỉ đến thế, nhưng căn cứ vào bản chất của bà ngoại cháu, ta không ngạc nhiên. Ta mong rằng một ngày nào đó cháu có thể nhìn lại cái chuyện rác rưởi này và cảm thấy rút ra được điều gì đó. Bất cứ thứ gì. Lúc này tôi muốn nghe Kate Costello thông minh và xinh đẹp.

Khi căn phòng quay hết về phía tôi mà hoan hô, tôi mở lời.

- Chúc mừng Dante! - Tôi nói và giơ cốc champagne. - Vì sự tự do đã chờ quá lâu của cậu! Chúc mừng Marie! Và tự do củahai bà cháu! Tôi cảm thấy an lòng vì Tom và tôi đã không bỏ rơi các bạn. Tôi yêu cả hai người. - Rồi tôi lại chìm nghỉm lần nữa khi Dante và bà Marie ôm ghì tôi trong vòng tay họ.

- Còn một điều mà cộng sự của tôi muốn nói, Dante ạ, - Tom nói và giơ cái bánh mì của tôi như một cây gậy bị bỏ rơi, - là sáng mai cậu sẽ nhận được hóa đơn của chúng tôi.

Những lần nâng cốc đầy xúc động và hân hoan cứ liên tiếp không chịu ngừng. Tôi đến đứng cạnh Macklin và Marie trong lúc Tom bước ra ngoài nhập bọn với những người đang nhảy múa trong sân. Nửa giờ sau, một tràng sấm rền xuyên qua tiếng ầm ỹ và những đám mây nặng trĩu suốt buổi chiều lúc này vỡ òa.

Mưa trút xuống ào ào làm một nửa số hàng xóm chạy vào căn nhà lưu động mười tám mét vuông của bà Marie để ẩn. Ngay lúc đó, Tom đập nhẹ vào vai tôi, lông mày anh nhíu lại lo âu.

- Chuyện về Sean. Hình như cháu anh bị bạn gái bỏ rơi. Anh còn chưa biết nó có bạn gái nhưng anh đoán ra vì nó nói toàn những thứ điên rồ, ngớ ngẩn.

- Anh cần đi nói chuyện với nó?

- Anh nghĩ thế.

- Nhớ ôm nó hộ em nhé.

- Anh sẽ làm thế. Và khi trở lại, anh sẽ có một điều bất ngờ.

- Em không biết liệu bây giờ em có thể chịu thêm một điều bất ngờ nữa không đây.

- Là chuyện vui mà. Anh hứa, - Tom nói rồi ra hiệu về phía Macklin và Marie, - Anh đang bị ảo giác, hay hai người kia đang cầm tay nhau?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »