Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 102
tom.

❊ ❊ ❊

Làm sao một cựu cầu thủ NBA có thể ném trượt mục tiêu cỡ cánh cửa cách chưa đầy bốn mét rưỡi? Hòn sỏi nảy khỏi ván gỗ, đập vào mép ống nước và rơi xuống cỏ gần bàn chân tôi.

Tôi bốc một vốc sỏi nữa trên đường nhà Mack cho vào túi và thử lần nữa. Lần này tôi ném trúng cửa sổ, rồi tôi lại ném tiếp.

Tôi đang băn khoăn phải ném bao nhiêu cú nữa thì tấm rèm bay vèo lên và Kate đứng ở cửa sổ, ánh trăng chiếu sáng bờ vai có vết tàn nhang và khuôn ngực đầy đặn của cô. Sau vài giây tưởng như vô tận, Kate đưa một ngón tay lên môi và mỉm cười, tôi lại có thể thở được rồi, ít nhất cho đến lúc cửa sau mở và cô bước ra ngoài, đi chân không, mặc quần soóc và áo phông Led Zeppelin.

Chúng tôi rón rén đi qua nhà nhiếp ảnh ngủ say trong chiếc Toyota ông thuê và qua đường phố Montauk đang ngon giấc xuống bãi biển. Chúng tôi để giày dưới gầm ghế dài sau East Deck và đi qua cồn cát.

Cát ẩm và mát, ánh trăng trông như tấm thảm trắng lăn đến chỗ chúng tôi trên lớp sóng vỗ sáng ngời.

Trước khi đến bãi biển hẹp, tôi tìm ra một chỗ gần vách đá dựng đứng để trải tấm chăn, và Kate kéo tôi vào giữa. Cô nhìn đăm đăm vào mắt tôi. Cặp mắt cô đã tỉnh ngủ, không che đậy và đẹp, gió quấn mái tóc đỏ của cô bao quanh khuôn mặt.

- Anh là ai, Tom?

- Tôi tưởng phiên tòa hoãn rồi.

- Nói thật đi, Tom, - Kate nói và trông cô như sắp khóc.

- Một con người đã thay đổi. Một con người đã phạm nhiều sai lầm. Giờ chúng đã lùi lại sau tôi.

- Sao tôi phải tin điều đó?

- Vì toàn bộ câu chuyện này, về em cũng như về Dante. Vì tôi đã yêu em từ khi mới mười lăm tuổi, Kate.

- Đừng nói những điều anh không nghĩ, Tom ạ. Xin anh đấy. Tôi đã đủ là nạn nhân để tin chúng. Đủ gấp đôi. Tôi vẫn nhớ khi anh gọi điện cho tôi, nói rằng anh không yêu tôi. Anh rất lạnh lùng. Có thể anh không nhớ.

- Chà, Kate, nếu không còn cách gì để giành được lòng tin của em lần nữa, - tôi nói, nỗi thất vọng dâng lên tận cổ, nôn nao, - em cứ nói ngay bây giờ vì tôi không biết có thể làm gì nữa. Hồi đó, em có hiểu thực ra vì sao không? Tôi cảm thấy không xứng với em, Kate.

Có lẽ sự thất vọng trong giọng tôi đã thuyết phục được cô. Tôi không biết, nhưng cô kéo cổ tôi xuống và hôn lên miệng tôi.

- Em báo trước cho anh, - cô thì thầm vào tai tôi, - anh làm khổ em lần nữa là sẽ phải chịu trách nhiệm với Macklin đấy. Anh yêu em chứ, Tom?

- Kate, em thừa biết là anh yêu.

Cô kéo tuột áo phông qua đầu và quần soóc xuống bàn chân, với bờ vai trắng trẻo lấm tấm tàn nhang và mái tóc đỏ rực, trông Kate đẹp hơn người người phụ nữ trong tranh đứng trên bãi biển. Tôi giơ một tay ra, và khi tôi chạm vào cái vòng tròn xinh xinh ánh bạc cắt qua đầu vú trái của cô, miệng cô hé mở và đầu cô ngả ra sau thích thú.

- Em biết từ bao giờ? - Tôi thì thầm và với lấy cô lần nữa.

- Biết gì kia, Tom?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »