"Bổn hộ pháp phải chết ở đây sao?” Kình Hộ Pháp vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng.
Giờ phút này, hắn hối hận vì sao không cầu xin tha thứ. Nếu quỳ xuống cầu xin, ít nhất còn có cơ hội sống sót. Đáng tiếc, hối hận đã muộn.
"Oanh!"
"Ông ông!"
Ngay khi Huyết Kỳ Lân vồ xuống, một bóng đen đột ngột xuất hiện như ảo ảnh, một chưởng ngăn lại công kích của Huyết Kỳ Lân. Năng lượng khủng khiếp lan tỏa điên cuồng, không gian chấn động dữ dội.
"Thập Phương Đại Đế." Phong Võ Trần khẽ cau mày, đánh giá người vừa đến.
"Huyết Kỳ Lân, đối đãi hộ pháp của Chí Tôn Chủ Thần Điện như vậy, không hay lắm đâu?" Một giọng nói lạnh băng vang lên.
"Đến rồi! Phá Lưu Hộ Pháp!" Di Thiên Đại Đế và những người khác lập tức mừng rỡ.
"Phá Lưu Hộ Pháp!" Vạn Thế Đại Đế và Đan Phong Đại Đế chau mày.
"Quả nhiên vẫn là đến rồi!" Đế Thiên Ngạn nhíu mày thầm nghĩ, vẻ mặt có chút ngưng trọng.
Xem ra trận chiến này không đễ dàng kết thúc như vậy.
Người tới chính là Phá Lưu Hộ Pháp, một trong những hộ pháp của Chí Tôn Chủ Thần Điện.
"Lại thêm một vị Thập Phương Đại Đế, bổn tọa nhận ra ngươi, ngươi là Phá Lưu Hộ Pháp." Huyết Kỳ Lân cười lạnh, không hề sợ hãi.
Phá Lưu Hộ Pháp mỉm cười, nói: "Khó có được Huyết Kỳ Lân nhận ra bổn hộ pháp, thật vinh hạnh."
Nói đoạn, Phá Lưu Hộ Pháp liếc nhìn Phong Vô Trần ở phía xa, chỉ thoáng qua rồi thôi.
"Thế nào? Ngươi định đến cứu người sao?” Huyết Kỳ Lân cười lạnh hỏi, ra vẻ muốn động thủ.
"Ngươi nói không sai, bổn hộ pháp phụng mệnh đến cứu người." Phá Lưu Hộ Pháp cười nhạt, vung tay lên, Kình Hộ Pháp trọng thương bay về phía Di Thiên Đại Đế.
Di Thiên Đại Đế lập tức lấy Liệu Thương Đan cho Kình Hộ Pháp ăn vào.
"Bổn tọa không đáp ứng ngươi có thể cứu người!" Huyết Kỳ Lân cười lạnh, khí tức khủng khiếp tập trung vào Phá Lưu Hộ Pháp, sức mạnh huyết mạch bá đạo lại bộc phát.
Nhưng Phá Lưu Hộ Pháp không để ý đến Huyết Kỳ Lân.
Trong chớp mắt, Phá Lưu Hộ Pháp đã đến gần Vạn Thế Đại Đế mấy mét, cười nhạt nói: "Cổ Thần Các chủ, ta muốn mang người đi, không biết Cổ Thần Các chủ thấy thế nào?”
"Muốn đi?" Giọng nói hung ác của Huyết Kỳ Lân vang lên, chợt hóa thành một đạo huyết quang bắn tới, khí thế bành trướng vô cùng.
Phá Lưu Hộ Pháp không hề biến sắc, vẫn nhìn Vạn Thế Đại Đế, không để ý đến Huyết Kỳ Lân.
"Thái độ thật cường thế." Phong Vô Trần cười lạnh.
Mọi người đều nhìn về Vạn Thế Đại Đế.
"Ngũ đại trưởng lão của Chí Tôn Chủ Thần Điện đã trỏ lại, Thập Phương Đại Đế hộ pháp chắc cũng đã xuất quan. Các trưởng lão Thập Phương Đại Đế của Cổ Thần Các còn chưa xuất quan, chỉ bằng Tuyền Chiến lão tổ, chưa hăn có thể chống lại Chí Tôn Chủ Thần Điện.” Vạn Thế Đại Đế nhíu mày thầm nghĩ.
Nghĩ đến đây, Vạn Thế Đại Đế lạnh lùng nói: "Các ngươi muốn đi, bổn Các chủ không ngăn được."
"Đa tạ Cổ Thần Các chủ." Phá Lưu Hộ Pháp cười nhạt, ý bảo Di Thiên Đại Đế đi trước.
Phá Lưu Đại Đế kết kiếm chỉ, ngưng tụ thần lực khủng khiếp, cách không chỉ vào Huyết Kỳ Lân đang lao tới.
"Hưu!"
"Ông ông!"
Một cột sáng năng lượng màu lam như tia chớp bắn ra, lập tức khuếch đại đến mấy vạn trượng, lực lượng khủng khiếp tăng vọt điên cuồng.
"Chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi sao?" Huyết Kỳ Lân hung ác nói, trực tiếp vồ xuống.
Lực lượng của Phá Lưu Hộ Pháp chưa đủ để Huyết Kỳ Lân kiêng kỵ.
"Ầm ầm!"
"Ông ông!"
Va chạm dữ dội, lực lượng bá đạo của Huyết Kỳ Lân nghiền nát cột sáng năng lượng của Phá Lưu Hộ Pháp. Không gian Thánh cảnh chấn động dữ dội, khí kình như một cơn bão tử vong tàn phá không gian.
Ngay khi Huyết Kỳ Lân bị ngăn cản, Phá Lưu Hộ Pháp đã biến mất.
Phá Lưu Hộ Pháp vốn định động thủ, vừa có thể giết Vạn Thế Đại Đế, vừa có thể bắt sống Phong Vô Trần.
Cơ hội tốt như vậy khó có lần thứ hai.
Nhưng sức mạnh huyết mạch của Huyết Kỳ Lân khiến Phá Lưu Hộ Pháp cảm thấy vô cùng nguy hiểm, hắn buộc phải từ bỏ ý định này.
"Chạy rồi sao?" Huyết Kỳ Lân khinh thường nói.
"Để bọn họ đi thôi." Phong Vô Trần tiến lên, thản nhiên nói: "Các chủ, mọi người về trước đi, ta còn muốn ở lại một thời gian."
"Phong Vô Trần, ngàn vạn cẩn thận, Chí Tôn Chủ Thần Điện sẽ không từ bỏ ý định." Vạn Thế Đại Đế ngưng trọng nói: "Bổn Các chủ cảm thấy, đại chiến không còn xa."
"Các chủ yên tâm, ta sẽ cẩn thận." Phong Vô Trần khẽ gật đầu.
“Hạ Không, các ngươi tiếp tục tu luyện tại Thánh cảnh, có chuyện gì lập tức báo cho bổn Các chủ!” Vạn Thế Đại Đế đặn dò.
"Thuộc hạ tuân mệnh!" Hạ Không cung kính nói.
"Ai, đáng tiếc Bàn Cổ Tiên Thảo!" Vạn Thế Đại Đế bất đắc dĩ lắc đầu, rồi biến mất.
"Sư tôn, chúng ta cáo từ trước." Đan Phong Đại Đế và những người khác cũng rời đi.
"Phong đại nhân, chúng ta cũng cáo từ." Đế Thiên Ngạn khách khí chắp tay.
Thánh cảnh không thích hợp cho các cường giả Đại Đế tu luyện, họ không cần phải ở lại.
"Vạn Thế Đại Đế mang đến hai vị Thập Phương Đại Đế, nếu muốn giữ Phá Lưu Hộ Pháp lại, hoàn toàn không thành vấn đề. Xem ra Vạn Thế Đại Đế còn lo lắng điều gì đó." Phong Vô Trần suy đoán.
Chính vì đoán được điều này, Phong Vô Trần mới không hỏi nhiều.
"Huyết Kỳ Lân, ngươi cũng trở về tu luyện đi." Phong Vô Trần thản nhiên nói, rồi xoay người bay sâu vào bên trong.
"Phong tiểu huynh đệ, có việc cứ gọi bổn tọa." Huyết Kỳ Lân cười nói, thân thể cao lớn chợt biến mất.
Sau khi đám đông cường giả rời đi, phong hào Cổ Thần của Thánh cảnh mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
"Các ngươi hộ pháp cho ta, đừng cho bất cứ ai đến gần chỗ sâu nhất!" Phong Vô Trần lập tức truyền âm hạ lệnh cho Thượng Cổ Dị Thú.
"Vâng!" Thượng Cổ Dị Thú cung kính đáp lời.
Bàn Cổ Tiên Thảo không bị hủy, chỉ có Phong Vô Trần biết điều này.
Bàn Cổ Tiên Thảo quá quý hiếm, tuyệt đối không thể tiết lộ.
Phong Võ Trần bay sâu vào bên trong là để lợi dụng linh khí khổng lồ của Bàn Cổ Tiên Thảo để tu luyện.
Tu luyện ở Thần giới, Phong Vô Trần có thể nhanh chóng đột phá cảnh giới Tử Sắc Phong Hào Cổ Thần.
"Nguyên thần phân thân đang điên cuồng tu luyện, tu vi của ta tăng lên rất nhiều. Trước khi rời khỏi Bàn Cổ Thánh Cảnh, nhất định có thể đột phá cảnh giới Tử Sắc Phong Hào Cổ Thần!" Phong Vô Trần tự tin nói, vô cùng mong chờ.
Sau khi vào sâu bên trong, đảm bảo xung quanh không có ai, Phong Vô Trần mới giải phóng khí tức của Bàn Cổ Tiên Thảo.
"Quá hưng phấn! Bàn Cổ Tiên Thảo quả không hổ là chí bảo trăm vạn năm!" Phong Vô Trần hưng phấn cười nói.
Nhưng đúng lúc này, Phong Vô Trần cảm thấy điều gì đó, sắc mặt đại biến.
"Cảm giác này là... Bàn Cổ Tiên Thạch!" Phong Vô Trần kinh ngạc, vội vàng quay đầu nhìn về hướng cảm nhận được.
Đúng vậy! Phong Vô Trần cảm ứng được sự tồn tại của Bàn Cổ Tiên Thạch!
Bàn Cổ Tiên Thạch và Bàn Cổ Nguyên Thạch, không ai có thể cảm ứng được sự tồn tại của chúng, kể cả Phong Vô Trần.
Nhưng bây giờ Phong Vô Trần lại có thể cảm nhận được!
"Là vì Bàn Cổ Tiên Thảo sao?” Phong Võ Trần nghĩ ngay đến mối liên hệ với Bàn Cổ Tiên Thảo.
"Cảm giác càng ngày càng mạnh mẽ! Đúng vậy, đây là Bàn Cổ Tiên Thạch!" Phong Vô Trần mừng rỡ, lập tức lao tới.
Bàn Cổ Tiên Thảo lại có năng lực thần kỳ như vậy!