Ba vị trưởng lão lập tức sợ hãi quỳ xuống.
"Ân sư thứ tội, đệ tử không biết ân sư là Long Hồn Tôn Chủ, nên mới khiến Ngạo Thiên Thần Điện mạo phạm đến ngài." Đường Vân cung kính nói.
"Ân sư đối với chúng ta ân trọng như núi, chúng ta tuyệt đối không dám mạo phạm ân sư." Dương Lạc tiếp lời.
"Nếu không có ân sư chỉ điểm, đệ tử e rằng cả đời này không thể đột phá Đại Đế cảnh Luyện Thuật Sư. Ân sư cường đại, đệ tử hiểu rõ hơn ai hết, tuyệt không dám có nửa điểm bất kính với ân sư." Lý Huyền Khuê cung kính nói.
Phong Vô Trần khủng bố đến mức nào, tại Cổ Đan Thần Điện bọn hắn đã được chứng kiến rồi.
Dù có cho bọn hắn vạn cái mạng, cũng không dám đắc tội Phong Võ Trần.
Cường giả năm thế lực lớn nín thở, không dám hé răng, vẻ mặt tràn ngập kinh hoàng.
Nam Hỏa Thiếu chủ cùng những người khác sợ đến vỡ mật, thân thể run rẩy dữ dội.
"Đứng lên đi." Phong Vô Trần thản nhiên nói: "Ngay từ đầu, ta đã đoán được chuyện này có lẽ liên quan đến thế lực của các ngươi, nên không định so đo."
"Nhưng các ngươi đã tìm tới tận cửa, ta phải khiến các ngươi tâm phục khẩu phục, cũng cho các ngươi thấy thực lực của Long Hồn."
Nghe vậy, ba vị trưởng lão của Đường Vân toàn thân chấn động.
Nam Hỏa Thiếu chủ càng thêm hoảng sợ, không còn dáng vẻ cuồng vọng, hung hăng càn quấy như ban đầu.
Bây giờ bọn hắn mới hiểu, vì sao Hà Vấn Không và Dương Húc Phi khuyên can bọn hắn đừng trêu chọc Phong Vô Trần.
Một tồn tại khủng bố như vậy, há phải thứ bọn hắn có thể đắc tội?
Nam Hỏa Thiếu chủ hối hận đến xanh ruột.
"Vút! Vút! Vút”
Phong Vô Trần vừa dứt lời, Long Hồn Tam đại Chiến Thần đồng thời hiện thân.
Hai mươi hai vị cường giả Thượng Cổ Đại Đế.
Mười tám vị cường giả Đại Đế.
Bốn mươi vị Hắc sắc phong hào Cổ Thần.
Đội hình siêu cấp khủng bố khiến cường giả năm thế lực lớn hồn bay phách tán.
Long Hồn lại ẩn giấu thực lực khủng bố đến vậy!
Hai mươi hai vị cường giả Thượng Cổ Đại Đế, bọn hắn hoàn toàn không thể tin được.
Năm thế lực lớn gộp lại cũng chỉ có tám vị Thượng Cổ Đại Đế, so với con số hai mươi hai này, quả là một trời một vực.
"Mộ các chủ, Mặc Nhiễm đại trưởng lão, các ngươi kể lại mọi chuyện đã xảy ra cho bọn họ." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
"Vâng, Phong đại nhân!" Mộ Vân Hi cung kính đáp lời, rồi hiện thân.
"Vút! Vút! Vút!"
Ngoài Mộ Vân Hi, Đại trưởng lão Gia Cát Thanh Thiên của Cổ Đan Thần Điện cùng đông đảo cường giả dưới trướng cũng xuất hiện.
Các chủ Thiên Lân Đại Đế của Thần Đan Các cùng đông đảo cường giả dưới trướng cũng hiện thân.
Phó các chủ Đan Phong Đại Đế của Cổ Thần Các dẫn đầu đông đảo cường giả cũng liên tiếp hiện thân.
Một cô khí tức khủng bố, mang theo uy thế như sóng thần cuồng cuộn.
"Cổ Thần Các! Cổ Đan Thần Điện! Thần Đan Các!" Cường giả năm thế lực lớn kinh hãi hít sâu một hơi.
"Bái kiến chủ nhân!"
"Bái kiến Phong đại nhân!"
"Bái kiến sư tôn!"
Cường giả hai đại siêu nhiên thế lực nhao nhao cung kính hành lễ.
Chứng kiến cảnh tượng này, cường giả năm thế lực lớn lại một lần nữa bị chấn động mạnh mẽ.
Cao tầng năm thế lực lớn bắt đầu hoảng loạn.
Đây chính là Cổ Thần Các, Cổ Đan Thần Điện và Thần Đan Các.
Ngoài Chí Tôn Chủ Thần Điện, toàn bộ Bàn Cổ giới này chỉ có hai thế lực lớn này là có mạng lưới quan hệ đáng sợ nhất.
Cổ Thần Các lại càng không cần phải nói.
Điều khiến bọn hắn rung động hơn cả là, Đan Phong Đại Đế lại xưng hô Phong Vô Trần là sư tôn!
Trời ạ!
Đây là bối cảnh đáng sợ đến mức nào?
Cao tầng tam đại thế lực, tùy tiện một câu nói cũng có vô số cường giả đỉnh cao bán mạng vì họ!
Năm thế lực lớn căn bản không thể đắc tội.
Tiêu diệt năm thế lực lớn cũng dễ như bóp chết một con kiến.
Một tồn tại khủng bố như vậy lại là người của Phong Vô Trần, lại cung kính với Phong Vô Trần đến cực điểm.
Bọn hắn cuối cùng cũng hiểu, vì sao Vạn Hoa Nữ Vương lại bảo bọn hắn quay về.
Một tồn tại khủng bố như vậy, bọn hắn chỉ là sâu kiến mà thôi.
"Mộ các chủ, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?” Thiên Lân Đại Đế âm trầm hỏi.
Mộ Vân Hi thuật lại toàn bộ sự việc xảy ra tại hội đấu giá của Cổ Đan Các.
Nam Huyền Đế và cao tầng năm thế lực lớn mặt mày xám xịt, vô cùng xấu hổ.
Lời Nam Hỏa Thiếu chủ nói hoàn toàn sai sự thật, hoàn toàn là nói ngược lại.
Phong Vô Trần căn bản không cướp đoạt Bát Tinh Bàn Cổ Giáp, mà là Nam Hỏa Thiếu chủ ép Phong Vô Trần ra giá.
Thiên Lân Đại Đế và Gia Cát Thanh Thiên tức giận đến điên người.
Nam Hỏa và những người khác dám sỉ nhục Phong Vô Trần như vậy, thậm chí còn tuyên bố sẽ khiến Phong Vô Trần không thể quay về Long Hồn, thật là to gan lớn mật!
Lăng Tiêu Tiêu và Liễu Thanh Dương giận tím mặt.
Quả thực khinh người quá đáng!
"Lúc đó có không ít thế lực lớn ở đó, bọn họ có thể làm chứng." Phong Vô Trần thản nhiên nói: "Thẳng thắn mà nói, ta gặp loại người như các ngươi nhiều rồi, ta cũng không muốn so đo với các ngươi, thậm chí các ngươi xông vào Long Hồn, ta cũng cho các ngươi cơ hội, đáng tiếc các ngươi không biết trân trọng."
"Nếu ta muốn, các ngươi cho răng có thể sống sót trở về sao?”
"..." Nam Hỏa Thiếu chủ và những người khác im thin thít.
Không ai dám nghi ngờ lời Phong Vô Trần nói, Long Hồn có thực lực khủng bố như vậy, đừng nói năm thế lực lớn, hoàn toàn có thể càn quét toàn bộ ba mươi lăm trọng thiên.
"Tôn Chủ không so đo với các ngươi, các ngươi lại còn ác nhân cáo trạng trước." Kiếm Cừu lạnh lùng nói.
"Gia gia..." Nam Hỏa Thiếu chủ hoàn toàn khủng hoảng, sợ hãi.
"Quỳ xuống!” Nam Huyền Đế giận dữ quát Nam Hỏa Thiếu chủ, hắn sợ hãi lập tức quỳ xuống.
"Còn không quỳ xuống!" Điện chủ Tinh Vân và tông chủ Vạn Đạo nhao nhao gầm lên với con cháu mình.
Mấy vị Thiếu chủ sợ hãi quỳ xuống, mặt mày tái nhợt, tràn ngập sợ hãi.
Lần đầu tiên cảm nhận được nỗi sợ hãi cận kề cái chết.
Lần đầu tiên sinh ra hối hận mãnh liệt.
"Long Hồn Tôn Chủ, do lão phu quản giáo không nghiêm, việc Nam Hỏa mạo phạm Long Hồn Tôn Chủ, xin tùy ý Long Hồn Tôn Chủ xử lý." Nam Huyền Đế chắp tay nói, đã hạ quyết tâm.
"Gia gia! Đừng mà! Cứu con!" Nam Hỏa Thiếu chủ hoảng sợ kêu lên, nước mắt tuôn rơi.
Việc này hoàn toàn là do Nam Hỏa Thiếu chủ và những người khác gây ra, hôm nay năm thế lực lớn còn dốc toàn lực xông vào Long Hồn, Nam Huyền Đế không dám bao che Nam Hỏa Thiếu chủ.
"Xin mặc Long Hồn Tôn Chủ xử trí." Tông chủ Vạn Đạo và cung chủ Thiên Minh nhao nhao chắp tay.
Trước thực lực tuyệt đối khủng bố, bọn hắn căn bản vô lực phản kháng, chỉ có thể nhận mệnh.
"Cha, đừng mà, con biết sai rồi." Thiếu chủ Huyền Phong Các hoảng sợ nói, sợ đến hồn bay phách tán.
"Gia gia, đừng mà, con biết sai rồi, xin đừng bỏ rơi con." Thiếu chủ Tinh Vân Thần Điện hoảng sợ kêu lên, trực tiếp khóc thét.
Nam Huyền Đế và những người khác im lặng, không dám cầu xin.
"Phong đại nhân, chúng con biết sai rồi, kính xin ngài tha cho chúng con lần này." Nam Hỏa Thiếu chủ vội vàng nhìn về phía Phong Vô Trần cầu xin tha thứ, không ngừng dập đầu.
"Phong đại nhân tha mạng, chúng con biết sai rồi, không nên sỉ nhục vu oan cho Phong đại nhân." Mấy vị Thiếu chủ khác cũng nhao nhao dập đầu cầu xin tha thứ.
"Biết sai rồi?” Tù Thiên lạnh lùng nói: "Ngươi biết si nhục Tôn Chủ là tội gì không? Cầu xin tha thứ là xong chuyện sao?”
"Tôn Chủ đã cho các ngươi cơ hội, đáng tiếc các ngươi không biết trân trọng, ỷ vào thế lực cường đại, lại càn rỡ đến mức này." Kiếm Cừu hung ác nói, từng câu từng chữ mang theo sát khí lạnh lẽo.