Chứng kiến Phong Vô Trần nở nụ cười nguy hiểm, Dạ Mạc im bặt, lập tức biến mất.
"Tiểu tử, ngươi cũng tự tin đấy nhỉ." Giọng cười lạnh lùng của kẻ thần bí vang lên.
Phong Vô Trần cười khẩy đáp: "Không phải ta tự tin, mà là ngươi quá nhát gan. Dù chúng ta có xông vào, ngươi cũng không dám lộ diện. Ta vì cứu vợ con, nhất định phải gặp ngươi. Chỉ có một mình ta thôi, chắc ngươi dám xuất hiện chứ?"
Nói xong, Phong Vô Trần không chút do dự xông vào Cực Âm Chi Uyên.
"Tiểu tử, lần này vào rồi thì đừng hòng thoát ra." Kẻ thần bí cười nhạo.
Phong Võ Trần sở hữu Không Gian Thần Lực, nhưng kẻ thần bí vẫn rất tự tin, dường như đã nghĩ ra cách đối phó.
"Hình như họ không biết chuyện vừa xảy ra."
Lần nữa tiến vào Cực Âm Chi Uyên, Phong Vô Trần ngạc nhiên phát hiện, những nữ tử đang tu luyện xung quanh dường như không hề hay biết.
"Không cảm nhận được khí tức của vợ con, thể xác và linh hồn của họ vẫn lúc ẩn lúc hiện." Phong Vô Trần cau mày.
Kẻ thần bí vô cùng cảnh giác.
Dù đối mặt với Phong Võ Trần cảnh giới Cổ Quân, hắn cũng không hề chủ quan.
"Tiểu tử, ngươi thật đặc biệt. Trong số hậu bối ta từng thấy, ngươi là người đặc biệt nhất. Ta rất tò mò về lai lịch của ngươi." Giọng cười lạnh của kẻ thần bí vang lên.
"Ta không có thời gian phí lời với ngươi. Rốt cuộc ngươi định làm gì để thả vợ con ta?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi, mắt láo liên nhìn xung quanh.
"Không nói cũng được, dù sao ngươi cũng sắp chết rồi!" Kẻ thần bí cười khẩy.
"Vù vù vù!"
Ngay lập tức, hơn mười nữ tử cảnh giới Cổ Quân đột ngột xuất hiện.
Toàn thân họ tràn ngập sát khí thô bạo, những vệt lệ khí đen kịt lượn lờ trên bề mặt cơ thể.
Một luồng khí tức cường đại tập trung vào Phong Vô Trần.
Đôi mắt họ lóe lên huyết quang, rõ ràng đã bị khống chế.
"Họ đã mất hết lý trí, lệ khí chi phối thân thể. Hắn có thể tùy ý điều khiển tất cả những người ở đây, hơn nữa những người đang tu luyện dường như không hề phát hiện ra." Phong Vô Trần nhíu mày.
Phong Võ Trần vung tay, Long Thần Kiếm xuất hiện, chiến giáp và Thái Dương Nhãn cũng đồng thời hiện ra, khí thế bá đạo như núi lửa phưn trào.
"Ồ? Khí thế kinh người thật." Kẻ thần bí cười lạnh.
Hơn mười nữ tử Cổ Quân lập tức triển khai công kích hung mãnh.
Phong Vô Trần dốc toàn lực thúc giục Không Gian Thần Lực, bộc phát Kiếm Ý bá đạo, đồng thời thi triển Thuấn Gian Di Động.
"Vù vù vù!"
"Xuy xuy xuy!”
Kiếm quang lóe lên, trên người hơn mười Cổ Quân đồng thời phun ra những dòng máu tươi, và lập tức bị đóng băng.
"Chậc chậc, không đơn giản. Trong nháy mắt đánh bại hơn mười Cổ Quân, thật khiến ta kinh ngạc!"
"Thần lực phối hợp thân pháp, còn có Băng thuộc tính lực lượng, hoàn toàn có thể áp đảo đối thủ."
"Nhưng Cực Âm Chi Uyên có đến mấy ngàn người đang tu luyện, ngươi đối phó được mấy người?"
Giọng nói hư vô của kẻ thần bí vang vọng.
Thực lực bá đạo của Phong Vô Trần khiến hắn vô cùng kinh hãi.
"Thể xác và linh hồn của hắn lúc ẩn lúc hiện, Không Gian Thần Lực không thể xác định vị trí cụ thể!" Phong Vô Trần thầm nghĩ.
Kẻ thần bí không hề lộ diện, dù có lộ diện, có lẽ cũng chỉ là phân thân hoặc năng lượng thể.
"Không ép hắn lộ diện, không thể xác định vị trí. Huyết đầm chắc chắn rất quan trọng với hắn." Phong Vô Trần trầm ngâm, bỗng nở một nụ cười nguy hiểm.
Ý niệm vừa động, Phong Vô Trần biên mất.
"Tiểu tử, từ khi ngươi bước vào đây, ngươi đã ở trong lĩnh vực Huyết Giới của ta rồi. Dù thần lực của ngươi có mạnh đến đâu, cũng đừng hòng trốn thoát!" Kẻ thần bí cười nhạo.
Hắn còn định khống chế thêm người để đối phó Phong Vô Trần, từ từ đùa bỡn đến chết.
"Ngươi nhìn xem ta đang ở đâu." Phong Vô Trần cười khẩy.
"Huyết Quật!" Kẻ thần bí kinh hãi, không thể tin được: "Sao có thể! Sao ngươi có thể xuyên qua Thượng Cổ kết giới và tam trọng ảo trận!"
Phong Võ Trần nhếch mép cười khinh bi.
Kết giới hay trận pháp gì đó, trước mặt Phong Vô Trần đều vô dụng.
Huyền Chân Đại Đế truyền thừa, Phong Vô Trần đã hấp thụ hết rồi.
Giờ phút này, Phong Vô Trần đang ở sâu dưới lòng đất Cực Âm Chi Uyên, trong huyết đầm.
Huyết đầm nhìn như một biển máu.
Nhìn Huyết Hải đầy máu tanh, Phong Vô Trần cũng choáng vâng.
Nhìn biển máu chảy đầm đìa, và ngửi mùi huyết khí tanh tưởi nồng nặc, Phong Vô Trần không thể chịu đựng nổi.
"Sâu trong lòng đất này, lại toàn là huyết dịch!" Hồng Hoang Đại Đế cũng kinh hô.
"Chủ nhân, phải giết bao nhiêu người mới thành cái Huyết Hải này?" Long Thần Kiếm run rẩy.
Cảnh tượng này thật kinh khủng.
Chắc chắn khiển bất cứ ai chứng kiên cũng phải rùng mình, sỏn gai ốc.
Kẻ thần bí này thật điên rồ.
"Nhãi ranh, rốt cuộc ngươi vào bằng cách nào?" Tiếng hét giận dữ của kẻ thần bí vang lên.
Được bảo vệ nghiêm ngặt như vậy, mà lại không ngăn được một tu giả Cổ Quân cảnh!
Đây chẳng khác nào tát vào mặt hắn.
Phong Võ Trần mặt âm trầm, không đáp lời.
Ý niệm vừa động, Vạn Hỏa Chi Tổ được thúc giục, trên lòng bàn tay Phong Vô Trần bùng lên ngọn lửa màu trắng.
Khí tức bá đạo khủng bố như bão táp.
Chỉ trong nháy mắt, mùi máu tanh nồng nặc biến mất hơn phân nửa.
"Đây là loại hỏa diễm gì? Khiến ta cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt!" Kẻ thần bí hoảng hốt, chưa từng thấy ngọn lửa màu trắng này.
"Huyết đầm này rất quan trọng với ngươi sao?” Phong Võ Trần lạnh lùng hỏi.
"Ngươi muốn làm gì?" Kẻ thần bí giận dữ, rõ ràng rất sốt ruột.
"Đàm phán. Thả vợ con ta ra, nếu không ta đốt sạch huyết đầm. Chắc ngươi cảm nhận được rồi, ta không bị lĩnh vực của ngươi áp chế. Nói thẳng ra, lĩnh vực của ngươi vô dụng với ta." Phong Vô Trần hung ác nói.
"Một tên Cổ Quân cảnh nhỏ bé mà dám uy hiếp ta. Ngay khi ngươi đốt huyết quật, ta sẽ giết ngươi!" Kẻ thần bí giận dữ.
"Ồ? Vậy sao? Ta muốn xem, là ngươi nhanh, hay ta nhanh hơn!" Phong Vô Trần cười khẩy, búng tay.
Không Gian Thần Lực, Thuấn Gian Di Động và Thiên Huyền Đại Pháp, Phong Võ Trần tự tin nhanh hơn kẻ thần bí.
Huyết đầm ngay dưới chân Phong Vô Trần, chỉ cách nửa mét!
"Dừng tay!" Kẻ thần bí đột nhiên hét lớn.
Nhưng đã quá muộn!
Kẻ thần bí không ngờ Phong Vô Trần dám ra tay thật.
"Ngươi không biết vợ con ngươi vẫn còn trong tay ta sao?
Ngươi không quan tâm đến sống chết của họ à?"
"Ầm!"
Một bóng đen đột ngột hiện ra, vung chưởng, lực lượng khủng bố lập tức phá hủy ngọn lửa màu trắng.
"Rốt cuộc đây là loại hỏa diễm gì, rõ ràng có thể thôn phệ lực lượng của ta!" Kẻ thần bí kinh hãi.
Mắt nhìn chằm chằm vào bóng đen, Phong Vô Trần cười lạnh: “Ngươi coi như đã xuất hiện! Muôn dụ ngươi ra, thật không dễ dàng!”
"Nhãi ranh! Ngươi muốn chết!" Kẻ thần bí gào thét, sát khí lạnh lẽo bùng nổ.