"Ngươi là Long Hồn Tôn Chủ?”
"Ngươi muốn cản đường Bổn thiếu chủ? Hay là Minh Uyên Cổ Thần? Hoặc Bạch Vũ Cổ Thần?"
Hạ Hầu Ảnh khoanh tay sau lưng, mặt mày ngông cuồng, xem trời bằng vung, coi Phong Vô Trần và những người khác như sâu kiến.
Đến cả Minh Uyên Cổ Thần và Bạch Vũ Cổ Thần, Hạ Hầu Ảnh cũng chẳng để vào mắt.
Bởi vì thực lực của Lưu Ly Thần Điện vô cùng cường đại, trấn áp, thậm chí chém giết hai vị Cổ Thần, không phải chuyện đùa.
Minh Uyên Cổ Thần và Bạch Vũ Cổ Thần im lặng, nhưng không hề tỏ ra sợ hãi.
Khi ánh mắt Hạ Hầu Ảnh lướt đến Lăng Tiêu Tiêu, Miêu Thanh Thanh và Lam Nguyệt, hắn lập tức bị hút hồn.
Long Hồn lại có những tiên tử kinh diễm đến vậy!
"Bổn thiếu chủ không nhìn lầm chứ? Bên trong Long Hồn lại có những tiên tử tuyệt mỹ như vậy, nhan sắc của mấy nàng có khi còn hơn cả Mục Uyển Nhi!" Nước miếng Hạ Hầu Ảnh sắp chảy cả ra.
Nhất định phải có được các nàng!
Tiên tử xinh đẹp như vậy, nếu không thu hết về trướng, chuyến này chăng phải uổng công?
Ánh mắt và vẻ mặt biến hóa của Hạ Hầu Ảnh đều bị Âm Dương Thiên thu vào mắt, hắn nhếch mép cười lạnh.
Phong Vô Trần hứng thú nhìn Hạ Hầu Ảnh ngạo mạn cuồng vọng, cười khẩy: "Nhất Trọng Thiên đã bị Long Hồn khống chế, bất cứ kẻ nào muốn đặt chân đến đây đều phải thông qua Long Hồn, ngươi cũng không ngoại lệ."
Thực lực của Lưu Ly Thần Điện ra sao, Phong Vô Trần không rõ.
Nhưng đừng nói Nhị Trọng Thiên, cho dù là thế lực lớn ở hai mươi, ba mươi Trọng Thiên, Phong Vô Trần cũng chẳng hề sợ hãi.
Lưu Ly Thần Điện tính là gì.
Phong Vô Trần ngược lại muốn xem, tên cuồng vọng ngạo mạn Hạ Hầu Ảnh này có thể gây ra sóng gió gì.
Hạ Hầu Ảnh khẽ nhếch khóe miệng, ngạo nghễ cười lạnh: "Ngươi gan không nhỏ, dám không coi Lưu Ly Thần Điện ra gì, lại càng không xem Bổn thiếu chủ vào đâu, ngươi biết tội này là gì không?"
"Không ít thế lực ở Nhị Trọng Thiên đều đã nghe ngóng, Long Hồn muốn đánh lên Nhị Trọng Thiên. Bổn thiếu chủ rất tò mò, Long Hồn lấy đâu ra tự tin, không bằng hiện tại cho Bổn thiếu chủ xem thử thực lực của Long Hồn."
"Ngươi còn chưa đủ tư cách." Phong Vô Trần khẽ lắc đầu, cười lạnh.
Câu nói mang tính si nhục của Phong Võ Trần khiến sắc mặt Hạ Hầu Ảnh tối sầm, hai mắt lóe lên vẻ âm tàn độc ác.
Chưa từng có ai dám ăn nói với hắn như vậy.
Phong Vô Trần thật sự là chán sống rồi.
Nhận thấy sắc mặt âm trầm của Hạ Hầu Ảnh, Âm Dương Phong Thủy thầm cười lạnh trong lòng.
Bọn họ muốn chính là kết quả này.
Phong Võ Trần càng chọc giận Hạ Hầu Ảnh, Âm Dương Thần Điện càng có lợi.
Hạ Hầu Ảnh nổi giận, Lưu Ly Thần Điện chắc chắn phái cường giả đến, đến lúc đó một lần diệt trừ Long Hồn và các thế lực lớn như Minh Uyên!
"Cuồng vọng tự đại!" Âm Dương Thiên chướng mắt Phong Vô Trần ngông cuồng, khinh thường cười lạnh: "Long Hồn Tôn Chủ, ngươi không coi Hạ Hầu thiếu chủ ra gì đã là tử tội, hôm nay còn dám mở miệng vũ nhục, tội càng thêm tội. Nếu ngươi không biết thực lực của Lưu Ly Thần Điện, có thể hỏi Minh Uyên Cổ Thần và Bạch Vũ Cổ Thần."
"Đợi ngươi hiểu được thực lực của Lưu Ly Thần Điện, ngươi sẽ biết thế nào là sợ hãi. Đắc tội Hạ Hầu thiếu chủ, chờ đợi ngươi chỉ có cái chết."
"Long Hồn Tôn Chủ, Minh Uyên Cổ Thần, nếu các ngươi hiện tại quỳ xuống xin lỗi Hạ Hầu thiếu chủ, đem mấy mỹ nhân kia dâng cho Hạ Hầu thiếu chủ hưởng thụ, có lẽ còn giữ được mạng chó!"
Nghe Âm Dương Thiên nói vậy, mặt Lăng Tiêu Tiêu, Miêu Thanh Thanh và các nàng đều lạnh băng.
Một cỗ sát khí lạnh lẽo bùng nổ.
"Nghịch Thiên Hành, vả miệng!" Phong Vô Trần lạnh lùng ra lệnh.
"Hưu!"
"Ba ba ba!"
Nghịch Thiên Hành không chút do dự ra tay, lập tức xuất hiện trước mặt Âm Dương Thiên, liên tục cho hắn ăn tát, máu tươi lẫn nước mũi văng tung tóe, răng cũng không biết bay đi bao nhiêu cái.
Mười cái tát xuống, mặt Âm Dương Thiên biến dạng, sưng vù như đầu heo.
Âm Dương Thiên bị đánh choáng váng, đầu óc quay cuồng, tai ù đi, quên cả đau rát.
Giải hận!
Sướng đến phát điên!
Âm Dương Phong Thủy và những người khác ngây người.
Tốc độ của Nghịch Thiên Hành quá nhanh, bọn họ không kịp phản ứng.
Đến khi kịp phản ứng, Âm Dương Thiên đã biến thành đầu heo!
Hoàn toàn không kịp ngăn cản.
Phong Vô Trần dám trước mặt Hạ Hầu Ảnh, hạ lệnh vả miệng Âm Dương Thiên!
Thật sự không coi Hạ Hầu Ảnh ra gì sao?
Thật không sợ Lưu Ly Thần Điện điên cuồng trả thù sao?
"Thiên Nhi..." Âm Dương Phong Thủy đau lòng vô cùng, nếu không tận mắt chứng kiến, tuyệt đối không tin cái đầu heo kia là con trai mình.
"Hạ Hầu thiếu chủ, bọn chúng quá cuồng vọng rồi, quá kiêu ngạo rồi, bọn chúng đang trước mặt ngài đánh người, hoàn toàn không coi ngài ra gì, bọn chúng đang sỉ nhục Hạ Hầu thiếu chủ!" Đại trưởng lão bi phẫn nói.
"Hạ Hầu thiếu chủ... Ngài phải làm chủ cho ta, bọn chúng quá càn rỡ, quả thực xem trời bằng vung rồi, ngay trước mặt ngài mà dám đánh ta thành ra thế này..." Âm Dương Thiên khóc lóc cầu xin.
"Câm miệng!" Hạ Hầu Ảnh giận dữ hét, trừng mặt nhìn Âm Dương Thiên.
Hạ Hầu Ảnh lúc này đã nổi cơn thịnh nộ, gân xanh nổi đầy trán, nghiến răng nghiến lợi, nắm đấm siết chặt kêu răng rắc.
"Nghịch Thiên Hành, Bổn thiếu chủ nhớ kỹ ngươi, ngươi dám ra tay trước mặt Bổn thiếu chủ, chính là đối đầu với Bổn thiếu chủ, ngươi sống không quá hôm nay!" Hạ Hầu Ảnh hung ác nói, như một con ác lang.
"Nghịch Thiên Hành, vả miệng!" Phong Vô Trần cười lạnh ra lệnh.
"Tuân lệnh!" Sắc mặt Nghịch Thiên Hành lạnh như băng, lập tức xuất hiện trước mặt Hạ Hầu Ảnh.
"Ngươi dám!" Hạ Hầu Ảnh mặt mày đữ tọn, sát khí ngút trời.
Hạ Hầu Ảnh tuy là Thiếu chủ Lưu Ly Thần Điện, nhưng tu vi còn kém xa Nghịch Thiên Hành.
Nghịch Thiên Hành chính là cường giả gần Cổ Thần.
"Bốp!"
Nghịch Thiên Hành không chút do dự tát tới, Hạ Hầu Ảnh phun ra một ngụm máu tươi.
Âm thanh rất giòn tan.
Nhưng nó như những quả bom khổng lồ, nổ tung bên cạnh mọi người của Âm Dương Thần Điện.
Âm Dương Phong Thủy và Âm Dương Thiên đều kinh hãi.
Hai con mắt như muốn rớt ra ngoài.
Tất cả bọn họ đều cảm thấy như bị sét đánh ngang tai, toàn thân run rẩy, hồn vía lên mây.
Nỗi sợ hãi tột độ dâng lên, ai nấy đều cảm thấy nghẹt thở.
Đây là Thiếu chủ Lưu Ly Thần Điện đấy!
Nghịch Thiên Hành dám đánh thật!
Cái tát này đối với Hạ Hầu Ảnh mà nói, tuyệt đối là sự sỉ nhục vô cùng tận.
Chắc chắn sẽ kích thích Hạ Hầu Ảnh đến mức nổi điên.
"Ngươi dám đánh tai”
Mặt Hạ Hầu Ảnh đầy kinh ngạc, hắn không thể tin được Nghịch Thiên Hành dám vả miệng hắn, hơn nữa còn ra tay rất nặng!
Một cái tát hung ác, đánh cho mặt Hạ Hầu Ảnh sưng vù lên.
"Vả miệng tiếp!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Thằng nhãi ranh! Mày chán sống rồi!" Hạ Hầu Ảnh giận dữ gầm lên.
"Bốp!”
Nghịch Thiên Hành lại tát một cái hung hăng, thêm một ngụm máu tươi và răng bay ra, bên má kia cũng sưng lên.
Cái tát này thực sự đánh cho Hạ Hầu Ảnh mộng bức.
"..." Âm Dương Phong Thủy và những người khác lúc này đều cảm thấy tử vong đang đến gần.
Hạ Hầu Ảnh bị đánh ở Âm Dương Thần Điện, ai cũng không thoát khỏi liên lụy!
Nếu Lưu Ly Thần Điện truy cứu, hậu quả khó lường.