Hà Vấn Không đã giao đấu với Mặc Nhiễm hai lần, nên hiểu rõ thực lực của Mặc Nhiễm đên mức nào.
Mặc Nhiễm căn bản không phải đối thủ của hắn.
Dù là thực lực Luyện Thuật Sư, hay sức chiến đấu,
Đều kém xa hắn!
"Chẳng phải Mặc Nhiễm Đại trưởng lão thắng rồi sao? Với lại ngươi cũng đâu có lợi hại lắm." Phong Vô Trần cười nhạt, trong lời nói mang theo vẻ khinh miệt.
"Ngươi nói cái gì?" Hà Vấn Không lập tức nổi giận.
Phong Vô Trần giang tay ra, cười nham hiểm: "Ta nói ngươi rất phế thải."
"Ngươi!" Hà Vấn Không tức đến điên người.
Lửa giận bừng bừng, mặt mũi dữ tợn như ác hổ.
Hà Vấn Không xuất thân từ thế lực lớn, luôn tự nhận là kiểm soát được cơn giận của mình rất tốt.
Nhưng không hiểu sao, Phong Vô Trần chỉ cần vài ba câu là có thể chọc giận hắn.
"Thằng nhãi ranh! Mày dám sỉ nhục Thiếu chủ, muốn chết à!" Một tên đệ tử gào lên.
Sáu tên đệ tử đồng thời bộc phát sát khí đáng sợ, ánh mắt độc địa như rắn rết, gắt gao nhìn chằm chằm Phong Vô Trần.
Chỉ cần Hà Vấn Không ra lệnh, bọn chúng sẽ không chút do dự xông lên chém giết Phong Vô Trần.
"Rốt cuộc muốn thế nào thì nói đại đi, lãng phí thời gian của mình chưa tính, lãng phí thời gian người khác là đáng xấu hổ lắm đó, biết không?" Phong Vô Trần tỏ vẻ lười biếng và thiếu kiên nhẫn.
Hà Vấn Không năm chặt tay đến mức khớp ngón tay kêu răng rắc.
"Ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của Bổn thiếu chủ! Rốt cuộc ngươi đã làm gì? Cỗ lực lượng kia là chuyện gì?" Hà Vấn Không cố nén xúc động muốn đánh nát đầu Phong Vô Trần, ánh mắt tràn ngập sát ý lạnh lùng đến cực hạn.
Lực lượng khủng bố của Cổ Thần phong hào màu trắng cũng đang ra sức kiềm chế.
Hà Vấn Không đã quyết định, một khi biết được Mặc Nhiễm đã thắng hắn bằng cách nào, hắn sẽ lập tức đấm nát đầu Phong Vô Trần!
Phong Vô Trần cười nhạt: "Chẳng phải đã nói rồi sao? Ta có làm gì đâu, ngươi không bằng Mặc Nhiễm Đại trưởng lão thì là không bằng thôi, còn gì để nói nữa?"
"Mày muốn chết!” Hà Vân Không không thể nhịn được nữa, gào lên.
Nhưng đúng lúc Hà Vấn Không định động thủ, sắc mặt hắn đột ngột biến đổi.
Thân thể Hà Vấn Không run rẩy dữ dội.
Sáu tên đệ tử cũng vậy, khuôn mặt tái mét lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ.
Một luồng sức mạnh thần bí vượt trội hơn cả Linh Hồn Lực đang lan tỏa ra từ cơ thể Phong Vô Trần.
Mặc Nhiễm có được cổ lực lượng thần bí này chính là từ Phong Vô Trần!
Hà Vấn Không đã hoàn toàn khẳng định!
Linh hồn lực của bọn hắn bị Hồn Lực Chi Tổ trấn áp và khắc chế một cách tàn nhẫn, khiến bọn hắn không thể nhúc nhích.
Càng không thể phản kháng.
Đây rốt cuộc là loại sức mạnh gì?
Hà Vấn Không dù sao cũng là một Luyện Thuật Sư Cổ Thần phong hào màu trắng, vậy mà lại bất lực chống cự.
"Cái... Đây rốt cuộc là sức mạnh gì? Tại sao có thể áp chế Linh Hồn Lực?" Hà Vấn Không kinh hãi hỏi, cảm giác linh hồn bị đóng đinh, không dám cử động dù chỉ một chút.
Hà Vấn Không sống ngần ấy năm, chưa từng thấy loại sức mạnh này, càng chưa từng gặp bao giờ.
"Ngươi không có tư cách biết, cũng không xứng biết." Khóe miệng Phong Vô Trần hơi nhếch lên.
Khinh thường!
Đó là biểu lộ của sự khinh thường!
Hà Vấn Không lập tức nổi trận lôi đình, đường đường là thiên tài Luyện Thuật Sư của Bàn Cổ giới, lại bị người khác khinh miệt như vậy.
Nhưng Hà Vấn Không hiện tại đến rắm cũng không dám đánh!
Hà Vấn Không biết rất rõ, luồng sức mạnh thần bí có thể khắc chế Linh Hồn Lực này có thể tiêu diệt hắn bất cứ lúc nào.
Lúc này nổi giận, không khác nào tự tìm đến cái chết.
Nói xong một câu, Phong Vô Trần liền rời đi.
Sau khi Hồn Lực Chi Tổ biến mất, Hà Vấn Không và sáu tên đệ tử lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Đáng sợ!
Thật sự quá đáng sợ!
Chưa từng gặp phải loại sức mạnh thần bí khủng bố này.
"Thiếu chủ, rốt cuộc đó là sức mạnh gì? Tại sao có thể khắc chế linh hồn lực của chúng ta?” Một tên đệ tử kinh hãi hỏi.
"Đó căn bản không phải là khắc chế, mà là thần phục!" Một tên đệ tử khác hoảng sợ nói.
Hà Vấn Không hít sâu một hơi, cố gắng trấn định bản thân, nói: "Bổn thiếu chủ cũng không biết, lập tức về Thương Khung Thần Điện, việc này phải bẩm báo với Đại trưởng lão."
Có thể sống sót đã là may mắn lắm rồi.
Nhưng Hà Vấn Không vô cùng tò mò về cỗ sức mạnh thần bí kia, nhất định phải biết rõ ngọn ngành.
Vừa về đến Thương Khung Thần Điện, Hà Vấn Không lập tức đên đại điện.
Hà Vấn Không kể lại toàn bộ sự việc.
"Trong lúc đó có thể luyện chế ra Bàn Cổ khí Thất Tinh? Lại còn là đỉnh cấp?"
Trong đại điện, điện chủ Hà Thiên Vân cùng Đại trưởng lão Triệu Trường Hà và các cao tầng khác đều vô cùng kinh ngạc và khó tin.
"Cha, Đại trưởng lão, Mặc Nhiễm có thể luyện chế ra Bàn Cổ khí Thất Tinh, con dám đảm bảo chắc chắn là thằng nhãi đó giở trò quỷ, cái luồng sức mạnh thần bí có thể khắc chế Linh Hồn Lực kia, con không biết là gì." Hà Vấn Không trầm giọng nói, đôi mắt tràn đầy vẻ không cam lòng và phẫn nộ.
"Khắc chế Linh Hồn Lực sao?" Đại trưởng lão Triệu Trường Hà nhíu mày sâu, trầm ngâm một lát rồi lắc đầu: "Không thể nào, lẽ nào không thể nào."
"Cái gì không thể nào?" Mọi người đều nhìn về phía Triệu Trường Hà.
Triệu Trường Hà ngưng trọng nói: "Sức mạnh có thể khắc chế Linh Hồn Lực, ngoại trừ sức mạnh của Vô Song Đại Đế, một trong Thập Phương Đại Đế, thì không có bất kỳ sức mạnh nào có thể khắc chế Linh Hồn Lực. Nhưng Vô Song Đại Đế đã vẫn lạc từ mấy trăm vạn năm trước, không thể nào xuất hiện sức mạnh của ngài ấy được."
"Vô Song Đại Đế!" Vẻ mặt mọi người chấn động mạnh.
"Chẳng lẽ là hắn?" Khuôn mặt Triệu Trường Hà đột nhiên biến sắc, hơi thở trở nên dồn dập.
“Đại trưởng lão, là ai?” Hà Thiên Vân nhíu mày hỏi, thấy sắc mặt hoảng sợ của Triệu Trường Hà, trong lòng có chút lo lắng.
Hà Vấn Không này, e rằng đã đắc tội với nhân vật lớn rồi.
"Thiếu chủ, ngươi vừa nói gặp người này ở Cổ Đan Các? Còn có thể làm chủ cho Mặc Nhiễm Đại trưởng lão?" Triệu Trường Hà kinh hoảng hỏi.
"Đúng vậy, Mộ Các chủ có vẻ rất khách khí với hắn, nhưng lại đứng sau hắn." Hà Vấn Không đáp, hắn cũng nhận ra Phong Vô Trần có địa vị nhất định.
"Là hắn sao?" Khuôn mặt Triệu Trường Hà lập tức trắng bệch.
"Đại trưởng lão, rốt cuộc là ai, ngài nói đi chứ!” Hà Thiên Vân sốt ruột hỏi, gần như nghẹn chết rồi.
"Điện chủ, Thiếu chủ rất có thể đã gây họa lớn rồi!" Triệu Trường Hà kinh hãi nói: "Người này rất có thể là vị đại nhân kia của Cổ Đan Thần Điện!"
"Vị đại nhân kia? Ngươi nói là sư huynh của Cổ Vu Đại Đế?" Hà Thiên Vân suýt chút nữa thì ngã khuỵu xuống đất, hồn vía lên mây.
"Sư huynh của Cổ Vu Đại Đế? Sao có thể? Tuổi của hắn còn nhỏ hơn ta!" Hà Vấn Không có chút ngớ người, căn bản không thể tin được.
Triệu Trường Hà cười khổ nói: "Thiếu chủ, ngươi không biết đó thôi, trước khi ngươi xuất quan, vị đại nhân kia giảng bài ở Cổ Đan Thần Điện chính là một người trẻ tuổi, bản trưởng lão tuy chưa từng gặp, nhưng đã nghe bạn tốt từng nói, sức mạnh của hắn có thể khắc chế Linh Hồn Lực của tất cả mọi người, kể cả Cổ Vu Đại Đế, hơn nữa Thần Đan Các đã bị hắn thu phục rồi!"
"Cái gì?" Sắc mặt Hà Vấn Không đại biến, như sét đánh giữa trời quang, da đầu run lên.
Sau khi truy hỏi cặn kẽ, Hà Vấn Không mới biết mình đã đắc tội với nhân vật khủng bố đến mức nào.
Thực lực của Thương Khung Thần Điện tuy không hề yếu, cũng có địa vị siêu nhiên ở Trọng Thiên thứ 35.
Nhưng trước mặt Thần Đan Các thì không là cái thá gì.
Huống chi là Cổ Đan Thần Điện.
Sức mạnh thần bí có thể khắc chế Linh Hồn Lực, chỉ có một người có.
"Xong rồi..." Hà Vấn Không đã trăm phần trăm khẳng định, người kia chính là Phong Vô Trần.