Hy vọng vừa nhen nhóm đã vỡ tan.
Cổ Tiên Tôn và những người khác hóa đá tại chỗ, chìm vào cảm giác địa ngục tối tăm, còn đáng sợ hơn cả cái chết.
"Mỗi một vị phong hào Cổ Thần đều có thực lực phi thường đáng sợ, trong nháy mắt có thể tiêu diệt vô số đại tiểu thế giới. Nhưng đẳng cấp lại vô cùng rõ ràng. Thanh sắc và lam sắc, tuy chỉ hơn kém một bậc, nhưng sức mạnh lại khác biệt một trời một vực. Lũ ngạn Thần lão quái các ngươi đừng hòng mong chờ! Đợi bản tôn phá phong ấn mà ra, triệu hồi Ma Yểm nhất tộc, chính là ngày tàn của các ngươi! Ha ha!" Tiếng Ma Yểm cuồng vọng lại vang lên từ trong trận phong ấn rồi im bặt.
"Phong đại nhân cũng không thể ngăn cản sao?" Thiên Ngân hộ pháp tuyệt vọng, đầu óc trống rỗng.
"Lam sắc Cổ Thần..." Sở Hi toàn thân run rẩy, mặt mày tràn ngập sợ hãi.
Hách Thanh đại trưởng lão và những người khác hồn bay phách lạc, lần đầu tiên cảm nhận được nỗi sợ hãi và tuyệt vọng lớn đến vậy.
Phong hào Cổ Thần tựa như một bức tường thành không thể vượt qua, chỉ nghe tên thôi đã khiến người ta tuyệt vọng vô cùng.
"Bản tôn ở Cổ Tiên giới mấy trăm vạn năm, chưa từng nghe nói danh hào Phong đại nhân. Bản tôn thật sự hiếu kỳ, Phong đại nhân trong miệng các ngươi là thần thánh phương nào?" Ma Yểm tò mò hỏi.
Đáng tiếc, không ai có thể trả lời hắn.
...
Bàn Cổ giới, Khống Chế Thần Điện.
"Sứ giả, bản Cổ Thần triệu hoán ngươi, vì sao đến trễ như vậy? Ngươi có phải không coi bản Cổ Thần ra gì?" Trong đại điện, một lão giả áo bào đen lạnh lùng hỏi.
"Phong hào Cổ Thần đại nhân, thuộc hạ vừa rồi ở Cổ Tiên giới truy tra Ma Yểm, nên chậm trễ một chút thời gian, tuyệt không dám bất kính với phong hào Cổ Thần đại nhân." Sứ giả sợ hãi quỳ xuống, trong lòng vô cùng hoảng loạn.
Phong hào Cổ Thần khủng bố, trong nháy mắt có thể diệt toàn bộ Bàn Cổ giới, sứ giả không biết Cổ Thần có vì một chút bất mãn mà giết hắn hay không.
"Còn tra được tung tích Ma Yểm?" Phong hào Cổ Thần hỏi.
"Khởi bẩm phong hào Cổ Thần đại nhân, thuộc hạ không biết Ma Yểm ở Cổ Tiên giới là ai, hỏi thăm một vài cường giả, bọn họ cũng không biết, nên tạm thời chưa điều tra ra." Sứ giả cung kính trả lời.
"Hừ! Phế vật vô dụng!" Phong hào Cổ Thần hừ lạnh một tiếng.
"Phụt!"
Chỉ một tiếng hừ lạnh, trực tiếp khiến sứ giả phun máu tươi, bị thương nặng tại chỗ.
Chưởng Khống Giả sớm đã sợ mất mật, mặt mày tái nhợt. Dù lo lắng sứ giả bị giết, Chưởng Khống Giả cũng không dám hé răng.
Cho dù là Cổ Thần cường giả sau lưng Khống Chế Thần Điện, giờ phút này cũng không đám lên tiếng.
"Thí Quân lão già kia nói Ma Yểm còn sống, chắc không sai được. Nhất định ở một nơi nào đó trong Cổ Tiên giới." Phong hào Cổ Thần lẩm bẩm.
Lão mắt liếc nhìn sứ giả, Phong hào Cổ Thần nói: "Tiếp tục truy tra, nếu không tra ra, bản Cổ Thần sẽ giết ngươi."
"Vâng! Phong hào Cổ Thần đại nhân!" Sứ giả cung kính trả lời, lập tức biến mất, không dám nán lại nửa khắc.
Mặc kệ có tìm được hay không, cứ nhận lệnh trước, đi đến đâu hay đến đó.
“Ngươi, đi lấy cho bản Cổ Thần chút rượu ngon." Phong hào Cổ Thần chỉ vào một Cổ Thần đạo, vô cùng bá đạo.
"Vâng!" Cổ Thần đại nhân dù không muốn đến mấy cũng không dám chống lại mệnh lệnh.
"Ma Yểm đã còn sống, vậy cũng không cần sốt ruột, Thí Quân lão già kia cũng sắp thức tỉnh rồi." Phong hào Cổ Thần tự nhủ.
...
Phong Tửu Lâu, sân thượng lầu sáu.
Phong Võ Trần vẻ mặt bất đắc đi và phiền muộn. Kế hoạch không theo kịp biến hóa, người tính không bằng trời tính.
Phong hào Cổ Thần, Phong Vô Trần thật sự không có cách nào đối phó. Thứ nhất, không thể mượn nhờ sức mạnh Đại Đế. Thứ hai, Đại Đế không thể ra tay giúp đỡ. Thứ ba, Phong Vô Trần chỉ có Cổ Thần ấn ký mà thôi, có triệu hồi được chủ nhân Cổ Thần ấn ký hay không, Phong Vô Trần chưa từng thử, cũng không biết.
"Trường Sinh Đại Đế, ta có thể triệu hồi phong hào Cổ Thần từ Cổ Thần ấn ký không?" Phong Vô Trần truyền âm hỏi.
"Triệu hồi phong hào Cổ Thần làm gì?" Trường Sinh Đại Đế nghi hoặc hỏi.
"Đương nhiên là gặp chuyện phiền toái rồi." Phong Vô Trần cười khổ nói.
“Nếu ngươi có Cổ Thần ấn ký thì đương nhiên có thể triệu hồi." Minh Đế cười nhạt đáp.
"Quả nhiên có thể." Phong Vô Trần thở phào nhẹ nhõm. Dù sao chưa từng thử, Phong Vô Trần cần xác định lại.
"Phong Vô Trần, nếu ngươi không nói, bản Đại Đế có thể cho ngươi một vài Cổ Thần ấn ký, đều là đệ tử của bản Đại Đế." Thiên Tế Đại Đế truyền âm.
"Đa tạ Thiên Tế Đại Đế, nhưng ta đã có Cổ Thần ấn ký." Phong Vô Trần cười đáp.
Nói xong, Phong Vô Trần chợt nghĩ ra điều gì, vội vàng hỏi: "Ba vị Đại Đế, các ngươi có thể đưa ta về Thánh giới không? Việc này chắc không ảnh hưởng đến tu vi của ta chứ? Ta cũng không động đến sức mạnh của các ngươi, chỉ là nhờ các ngươi giúp một việc nhỏ thôi, Nguyên Thủy Đại Đế sẽ không trách tội."
"Việc này không thành vấn đề." Trường Sinh Đại Đế cười đáp.
"Ha ha! Tuyệt vời! Đa tạ Trường Sinh Đại Đế!" Phong Vô Trần lập tức hưng phấn cười lớn, hạnh phúc vô cùng.
Giờ khắc này, Phong Vô Trần cảm động muốn yêu Trường Sinh Đại Đế luôn rồi!
Quá hiểu lòng người!
Trong đầu hiện lên hình ảnh Lăng Tiêu Tiêu và Tiểu Tiêu Tiêu, Phong Vô Trần càng nghĩ càng kích động.
"Đi thôi!” Trường Sinh Đại Đế nói.
Ngay lập tức, Phong Vô Trần biến mất tại chỗ.
Khi Phong Vô Trần xuất hiện trở lại, đã về tới Thánh giới, chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Thập Phương Đại Đế thật đáng sợ.
Môi trường quen thuộc, khí tức quen thuộc, đúng là Thánh giới không thể nghi ngờ.
"Thánh giới Nơi này là Huyền Thánh giới! Cuối cùng cũng trở lại rồi! Ha hai" Phong Vô Trần vô cùng hưng phấn, lập tức triển khai thần thức quan sát.
"Long lão cha, mẫu thân, nương tử, Tiểu Tiêu Tiêu, Thanh Dương, Thanh Thanh, Nghịch Thiên, Đơn Đồng..." Một loạt khí tức quen thuộc, từng gương mặt thân thương hiện lên trong đầu Phong Vô Trần.
Tu vi của mọi người đều đã đạt đến Vô Thượng Chân Tiên cảnh giới.
Ngay cả Lăng Tiêu Tiêu, tu vi cũng đạt tới Chân Tiên cảnh giới, nhưng vì chăm sóc con gái nhỏ, việc tu luyện đã tạm gác lại.
"Ai đang gào khóc thảm thiết thế? Nhà ngươi có người chết à?" Tiếng cười lớn của Phong Vô Trần vừa dứt, lập tức có một tiếng hét giận dữ vang lên, ngay sau đó một người xuất hiện.
Một trung niên nam tử, Bát Tỉnh Thánh Tôn cảnh giới.
Phong Vô Trần liếc nhìn, nhếch miệng cười, chợt vung tay, trung niên nam tử lập tức không thể nhúc nhích.
"Ngươi, ngươi đã làm gì ta?" Nam tử vừa sợ vừa giận, dùng hết sức lực cũng không thể giãy giụa.
Phong Vô Trần không nói gì, chợt biến mất.
"Người này che giấu sâu, không nhìn ra tu vi. Phất tay có thể vây khốn ta, đây là pháp quyết gì? Người này rốt cuộc là ai?" Nam tử nghiến răng nghiến lợi, mặt mày dữ tợn.
"Hừm? Ta hình như đã gặp hắn ở đâu rồi." Nam tử sững sờ, cảm thấy Phong Vô Trần có chút quen mắt, nhưng không nhớ ra được.
Phong Vô Trần vừa rời đi không lâu, định thân pháp trên người nam tử liền giải trừ.
Nam tử kinh ngạc đến ngây người tại chỗ.
"Người này là Chân Tiên cường giả sao? Vì sao ta không nghĩ ra?" Nam tử cau mày, cố gắng nhớ lại.
"Đợi đã! Chẳng lẽ là hắn? Rất giống! Vô cùng giống! Nhưng không đúng! Người kia chẳng phải đã phi thăng rồi sao? Chẳng lẽ hắn đã trở lại?" Trung niên nam tử kinh hoàng, hồn bay phách lạc.