"Thiên Ngân hộ pháp đến rồi!"
"Thật là Thiên Ngân hộ pháp!"
Thiên Ngân hộ pháp xuất hiện, Ngụy Thương Dương và đám người hắn hoàn toàn yên tâm.
Bát Hoang Thiên Ngưu tộc dù thực lực có đáng sợ đến đâu, cũng không dám dễ dàng đắc tội Thiên Ngân hộ pháp, càng không dám đắc tội Cổ Tiên Điện.
Cổ Tiên Điện là thế lực cường đại nhất Cổ Tiên giới, đắc tội Cổ Tiên Điện, Bát Hoang Thiên Ngưu tộc chẳng được lợi lộc gì.
“Tham kiến Thiên Ngân hộ pháp!" Tỉnh Nhân thống lĩnh, Đông Phương Vô Sơn cùng Mặc gia chủ vội vàng quỳ xuống cung kính.
Trước mặt Thiên Ngân hộ pháp, bọn họ không dám vô lễ.
"Phong Vô Trần, Kiếm Cừu đại ca, hắn là Thiên Ngân hộ pháp chưởng quản Cổ Tiên vực đó, mau quỳ xuống." Thấy Phong Vô Trần không quỳ hành lễ, Mặc Yên Nhiên hoảng sợ nhắc nhở.
"Phong Vô Trần, Thiên Ngân hộ pháp địa vị cao cả, đừng đắc tội hắn." Thu Thủy cũng lo lắng nói.
Có lẽ giọng nhỏ quá, Phong Vô Trần không nghe thấy.
Nhưng giọng đâu có nhỏ?
"Thiên Ngân hộ pháp." Tù Thiên cũng khách khí chắp tay, dù sao thân phận địa vị của Thiên Ngân hộ pháp ở đó, không thể bỏ qua.
Thiên Ngân hộ pháp liếc Tù Thiên, khẽ gật đầu, rồi nhanh bước về phía Phong Vô Trần, mặt đầy vẻ cung kính.
Lúc đi ngang qua Ngụy Thương Dương, Thiên Ngân hộ pháp trừng mắt nhìn hắn, hận không thể tát chết ngay lập tức.
Thấy ánh mắt đó, Ngụy Thương Dương giật thót tim, một cảm giác bất an mãnh liệt trào dâng.
Tô Chính Thanh và Ngụy Chấn Đồ cũng nhận ra ánh mắt đáng sợ của Thiên Ngân hộ pháp.
Chuyện gì vậy?
"Các ngươi to gan thật, gặp Thiên Ngân hộ pháp mà không quỳ xuống?" Thấy Phong Vô Trần và những người khác không quỳ lạy, Ngụy Thanh Loan không nhịn được quát.
"Bốp!"
"Phụt!"
Ngay khi tiếng quát vừa đứt, Thiên Ngân hộ pháp đột ngột vung tay tát Ngụy Thanh Loan, một tiếng vang giòn giã, khiến ả phun máu tươi.
"Thanh Loan!" Ngụy Thương Dương và Ngụy Chấn Đồ kinh hãi.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Thanh Loan nói sai gì sao?
Thiên Ngân hộ pháp sao lại đột nhiên ra tay?
Nguy Thanh Loan hoàn toàn ngơ ngác, không hiểu chuyện gì, chẳng lẽ Thiên Ngân hộ pháp đánh nhầm người?
"Ngươi còn dám nói thêm một câu, bổn hộ pháp giết ngươi!" Thiên Ngân hộ pháp quát lạnh, sát khí khủng khiếp bùng nổ, trong lòng tức đến nổ tung.
Thấy ánh mắt đáng sợ của Thiên Ngân hộ pháp, Ngụy Thanh Loan sợ đến vỡ mật, rõ ràng Thiên Ngân hộ pháp không đánh nhầm.
Ngụy Thương Dương và những người khác lập tức hồn bay phách tán, cực kỳ hoảng sợ.
Đến giờ này còn chưa hiểu ra sao? Đúng là ngu xuẩn hết thuốc chữa!
Trong lúc Ngụy Thương Dương và những người khác hoang mang cực độ, cảnh tượng tiếp theo xuất hiện khiến họ cả đời khó quên.
Thiên Ngân hộ pháp cung kính đến trước mặt Phong Vô Trần, trong lòng run sợ, cúi người chào nói: "Phong đại nhân! Thuộc hạ quản cấp dưới không tốt, chúng dám đắc tội Phong đại nhân, xin Phong đại nhân trách phạt!"
Ầm!
Địa chấn, sóng thần, trời long đất lở, núi lở đất rung.
"Cái gì? Phong đại nhân?" Mặc Yên Nhiên và những người khác trợn tròn mắt, hóa đá tại chỗ.
Một cơn sóng thần nổi lên trong lòng Mặc Yên Nhiên.
Thân phận của Phong Vô Trần lại một lần nữa vượt quá hiểu biết của họ.
Ban đầu họ nghĩ Phong Vô Trần chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, sau đó biết hắn có thực lực cường đại, lại là lâu chủ Phong Tửu Lâu, điều này đã khiến họ vô cùng kinh ngạc.
Hôm nay, Thiên Ngân hộ pháp chưởng quản Cổ Tiên vực, lại xưng hô Phong Vô Trần là Phong đại nhân.
Trong mắt họ, một chuyện không thể xảy ra, lại xảy ra, hơn nữa còn chân thật đến vậy.
Thân phận khủng bố, vượt xa sức tưởng tượng của họ.
Hạ Thương dám đối phó Phong Vô Trần, lũ tiểu nhân này, trong mắt Phong Vô Trần chẳng khác nào trò hề.
"Phong đại nhân!" Đông Phương Vô Sơn cũng chấn kinh.
Dù ở Thần La Tiên Cung đã đoán Phong Vô Trần có thân phận phi thường đáng sợ, nhưng tận tai nghe Thiên Ngân hộ pháp xưng hô, Đông Phương Vô Sơn vẫn vô cùng kinh hãi.
"Phong... Phong đại nhân?" Mắt Ngụy Thương Dương trợn ngược, thân thể run rẩy, như bị sét đánh, kinh hãi tột độ nhìn Phong Vô Trần.
"Sao có thể..." Ngụy Thanh Loan suýt ngất đi vì sợ.
"Phong đại nhân?" Ngụy Thiên Trọng kinh hãi nhìn Phong Vô Trần, còn đáng sợ hơn cả gặp quỷ.
Bọn họ cuối cùng cũng hiểu, vì sao ánh mắt Thiên Ngân hộ pháp đáng sợ như vậy, vì sao Thiên Ngân hộ pháp tát Ngụy Thanh Loan.
Vì Thiên Ngân hộ pháp là thuộc hạ của Phong Vô Trần, Ngụy Thanh Loan dám gầm gừ với Phong Vô Trần, Thiên Ngân hộ pháp không giết ả ngay đã là nương tay rồi.
Giờ khắc này, Ngụy Thương Dương và những người khác hoàn toàn tuyệt vọng.
Thiên Ngân hộ pháp còn phải gọi Phong Võ Trần một tiếng Phong đại nhân, bợn họ lại đám giết Phong Võ Trần, đây chẳng khác nào tự tìm đường chết.
"Chúng ta vừa thấy gì vậy? Không phải sự thật chứ? Có phải ta nhìn nhầm rồi không?"
"Thiên... Thiên Ngân hộ pháp rõ ràng cúi chào Phong Vô Trần? Còn... Còn gọi Phong đại nhân?"
"Đây là Thiên Ngân hộ pháp chưởng quản Cổ Tiên vực đó, lại xưng hô Phong Vô Trần là Phong đại nhân? Phong Vô Trần rốt cuộc là ai?"
Những cường giả Cổ Tiên Quân vây xem từ xa, giờ phút này cũng hoàn toàn ngơ ngác, chấn động đến cực điểm.
"Thiên Ngân hộ pháp." Phong Võ Trần nhìn Thiên Ngân hộ pháp, thấy hắn hoảng hốt vô cùng, đầu óc trống rỗng, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Mọi người chưa từng thấy Thiên Ngân hộ pháp hoảng sợ như vậy, ở Cổ Tiên giới, trừ Cổ Tiên Tôn đại nhân và Tam đại trưởng lão ra, Thiên Ngân hộ pháp chưa từng sợ ai.
Có thể khiến Thiên Ngân hộ pháp sợ hãi như vậy, Phong Vô Trần rốt cuộc là người nào?
"Có thuộc hạ." Thiên Ngân hộ pháp cung kính trả lời.
"Ta từ trước đến nay phân minh ân oán, ngươi ở Cổ Tiên Điện xa xôi, chuyện này không liên quan đến ngươi." Phong Vô Trần cười nhạt, không có ý trách cứ.
Nghe vậy, Thiên Ngân hộ pháp như được đại xá, hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
"Phần Nguyệt Tiên Cung nếu là thế lực dưới trướng Cổ Tiên Điện, lại là người của ngươi, ta không so đo, cũng lười quản, giao cho ngươi xử lý, ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, dẫn bọn họ đi đi." Phong Vô Trần thản nhiên nói, nể mặt Thiên Ngân hộ pháp, Phong Vô Trần không định so đo.
Thiên Ngân hộ pháp giúp Phong Vô Trần nhiều việc, không nửa lời oán hận, hôm nay trước mặt nhiều người như vậy, Phong Vô Trần cũng muốn giữ chút thể diện, dù sao cũng là hộ pháp chưởng quản Cổ Tiên vực, địa vị cao cả.
"Vâng! Phong đại nhân!" Thiên Ngân hộ pháp cung kính nói, trong lòng âm thầm cảm kích.
Lời nói này của Phong Vô Trần, cuối cùng cũng cho Ngụy Thương Dương và những người khác thấy được hy vọng, cảm giác này, không khác gì từ Địa Ngục trở về Thiên Đường.
"Lập tức trở về cố đô!" Thiên Ngân hộ pháp trừng mắt nhìn Ngụy Thương Dương và những người khác, giận đữ quát.
"Vâng!" Ngụy Thương Dương và những người khác hoảng sợ trả lời, vội vàng rời đi, không ai dám nán lại.
"Vô Thượng Đại Đế, xóa trí nhớ của đám tu giả vây xem từ xa đi, tránh chuyện của ta bị lan truyền." Phong Vô Trần truyền âm.
"Chuyện nhỏ." Vô Thượng Đại Đế truyền đến tiếng cười nhạt.