Sở Thế Thiên đột nhiên trở nên cung kính khiến Diệp Khinh Ngữ có chút bất ngờ.
Đây dù sao cũng là đệ nhất thiên tài của Cổ Thiên Đình.
Chẳng lẽ chỉ vì Phong Vô Trần mà Sở Thế Thiên phải hạ mình như vậy?
"Tôn chủ rốt cuộc là ai? Sở Hi và Thiên Ngân hai vị hộ pháp thì luôn kính cẩn, Sở Thế Thiên, đệ nhất thiên tài của Cổ Thiên Đình, cũng vì thân phận Tôn chủ mà cung kính thế này. Đáng sợ nhất là ngay cả Cổ Tiên Tôn đại nhân cũng phải kiêng kỵ." Diệp Khinh Ngữ càng thêm tò mò về thân phận của Phong Vô Trần.
Rốt cuộc thân phận khủng bố đến mức nào mà có thể khiến cường giả đáng sợ nhất Cổ Tiên giới phải kiêng dè?
Diệp Khinh Ngữ vắt óc suy nghĩ cũng không thể đoán ra.
"Thiên Đình Phủ chắc chắn sẽ không bỏ qua, Dịch Huyền tiểu tử kia cũng vậy. Bọn chúng có thể không sợ ta. Khinh Ngữ tiên tử, mấy ngày nay cô cứ ở lại Cổ Thiên Điện, Dịch Thương Sơn chắc không dám xông vào đây đâu." Trước khi rời đi, Sở Hi dặn dò.
"Đa tạ Sở Hi đại nhân!" Diệp Khinh Ngữ cung kính nói.
"Nếu Khinh Ngữ tiên tử xảy ra chuyện gì, ta sẽ hỏi tội ngươi!" Sở Hi quát lớn, hung hăng trừng mắt Sở Thế Thiên.
"Cha yên tâm! Dù phải liều mạng con cũng sẽ bảo vệ Khinh Ngữ tiên tử." Sở Thế Thiên vỗ ngực cam đoan.
Sở Hi hài lòng gật đầu, rồi biến mất.
Sở Hi không biết chuyện gì xảy ra, nhưng việc Tam đại trưởng lão đều được triệu tập cho thấy chắc chắn có đại sự.
"Diệp đại nhân, trận chiến với Dịch Huyền tiêu hao không ít sức lực, ta đưa cô đi nghỉ ngơi." Sở Thế Thiên khách khí nói.
"Thật không ngờ, đệ nhất thiên tài Cổ Thiên Đình cũng biết hầu hạ người đấy." Diệp Khinh Ngữ trêu chọc.
Sở Thế Thiên cười khổ: "Diệp đại nhân là người của Phong đại nhân, hôm nay lại đánh bại Dịch Huyền, thực lực trên cả ta, cô mới là đệ nhất thiên tài. Ta đâu dám sơ suất, nếu không Phong đại nhân trách tội thì chẳng phải hại cha ta sao?"
"Thực lực ta bây giờ còn thua xa cha ta, nếu lơ là, ta chịu không nổi đâu. Diệp đại nhân không biết ta khổ thế nào đâu."
"Phốc!"
Thấy bộ dạng buồn cười của đệ nhất thiên tài Cổ Thiên Đình, Diệp Khinh Ngữ bật cười.
"Đúng rồi, Diệp đại nhân, cô vì chuyện gì mà giao chiến với Dịch Huyền? Trận đấu thế nào? Trông cô có vẻ không bị thương, lẽ nào Dịch Huyền yếu vậy sao?" Sở Thế Thiên tò mò hỏi, vừa dẫn Diệp Khinh Ngữ đến một cung điện.
Diệp Khinh Ngữ khẽ nói: "Vì một vài chuyện riêng. Dịch Huyền rất mạnh, Hỏa thuộc tính của hắn cực kỳ lợi hại, ta chỉ là may mắn thắng thôi."
“Thì ra là vậy." Sở Thế Thiên gật đầu, thầm nghĩ: "Sức mạnh đáng sợ như vậy, Dịch Huyền dù có Bát Tỉnh Cổ Tiên Tôn thực lực, e là cũng không cản nổi. Thứ sức mạnh thần bí này còn đáng sợ hơn ta tưởng, cảm giác này chắc chắn không sai."
Sở Thế Thiên không tin Diệp Khinh Ngữ chỉ may mắn thắng, nhưng không truy hỏi thêm.
"Đúng rồi, ngươi hiểu Phong đại nhân bao nhiêu? Sở Hi đại nhân là cường giả mạnh nhất dưới trướng Cổ Tiên Tôn đại nhân, sao lại cung kính với Phong đại nhân như vậy? Vì sao Cổ Tiên Tôn đại nhân cũng kiêng kỵ đến thế?" Diệp Khinh Ngữ tò mò hỏi.
"Cái gì? Diệp đại nhân không biết sao? Cô không phải người của Phong đại nhân sao? Sao lại không biết?" Sở Thế Thiên kinh ngạc hỏi, mắt mở to.
Diệp Khinh Ngữ lắc đầu: "Ta chỉ gặp qua một lần, không biết thân phận của Phong đại nhân."
Sở Thế Thiên thở đài, cười khổ: "Ta còn chưa thấy Phong đại nhân lần nào, cha ta chỉ gặp một lần. Thật sự không biết thân phận Phong đại nhân, nhưng cha ta từng nói một câu."
"Nói gì?" Diệp Khinh Ngữ hỏi.
"Thà đắc tội Cổ Tiên Tôn đại nhân, còn hơn đắc tội Phong đại nhân. Đó là Thiên Ngân hộ pháp khuyên cha ta, rồi cha ta nói lại với ta." Sở Thế Thiên nhún vai cười.
"Thà đắc tội Cổ Tiên Tôn đại nhân, còn hơn đắc tội Phong đại nhân?" Diệp Khinh Ngữ lập tức kinh hãi, mặt cứng đờ.
Phong Vô Trần thực sự đáng sợ đến vậy sao?
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Diệp Khinh Ngữ, Sở Thế Thiên cười: "Đúng vậy, Thiên Ngân hộ pháp nói vậy. Chỉ có Thiên Ngân hộ pháp mới biết ý nghĩa thật sự của câu nói này. Rõ ràng là đang nói thân phận của Phong đại nhân vô cùng khủng bố, ngay cả Cổ Tiên Tôn đại nhân cũng không dám đắc tội, huống chỉ là chúng ta."
"Ý ngươi là Thiên Ngân hộ pháp có thể biết thân phận của Phong đại nhân?" Diệp Khinh Ngữ đoán.
"Có lẽ vậy." Sở Thế Thiên cười: "Ta định hỏi Diệp đại nhân đấy chứ, ai ngờ cô cũng không biết. Thân phận Phong đại nhân thật thần bí. Diệp đại nhân có thể trở thành người của Phong đại nhân, thật khiến người ta ngưỡng mộ."
"Càng thần bí, càng đáng sợ." Diệp Khinh Ngữ cười, nàng đã tận mắt chứng kiến sự khủng bố của Phong Vô Trần.
Huống chi Phong Vô Trần còn ban cho nàng những pháp quyết và sức mạnh khủng bố, dễ dàng đánh bại Dịch Huyền, đủ để Diệp Khinh Ngữ tin chắc không nghi ngờ.
"Sở thiếu chủ, ngươi là đệ nhất thiên tài Cổ Thiên Đình, chúng ta đánh cược một ván nhé?” Diệp Khinh Ngữ cười hỏi.
"Lần đầu tiên trong đời ta đánh cược với mỹ nhân, không biết Diệp đại nhân muốn cược thế nào?" Sở Thế Thiên cười hỏi, vẻ mặt rất hứng thú.
"Ngươi không phải ngưỡng mộ ta có thể trở thành người của Phong đại nhân sao? Chúng ta giao đấu một trận, nếu ta thắng, ngươi phải nghe lời ta. Nếu ta thua, ta sẽ làm cho ngươi ba việc." Diệp Khinh Ngữ cười nói.
"Giao đấu sao? Cái này ta thích." Sở Thế Thiên lập tức kích động, nhìn Diệp Khinh Ngữ rồi nói: "Diệp đại nhân có vẻ rất tự tin. Thứ sức mạnh thần bí kia thật khiến người ta mong chờ. Ta đồng ý!"
Khó gặp được đối thủ ngang tài ngang sức, hơn nữa lại là một người rất mạnh, Sở Thế Thiên tràn đầy khát vọng.
Diệp Khinh Ngữ khẽ cười: "Sở thiếu chủ đừng đổi ý đấy nhé."
"Tuyệt đối không đổi ý. Ba ngày sau, chúng ta quyết một trận cao thấp!" Sở Thế Thiên hưng phấn cười nói.
...
Cổ Tiên Điện.
Sở Hi xuất hiện bên ngoài điện, cung kính nói: "Sở Hi tham kiến Cổ Tiên Tôn đại nhân."
"Vào đi." Tiếng Cổ Tiên Tôn vang lên trong điện.
Trong đại điện, ngoài Cổ Tiên Tôn, các cao tầng thế lực cường đại nhất Cổ Thiên Đình và Tiên Thần Vực cũng đã tề tựu.
"Sở Hi hộ pháp, chuyện của Phong đại nhân giải quyết rồi chứ?" Cổ Tiên Tôn vội hỏi.
"Đã giải quyết!" Sở Hi cung kính trả lời.
"Ừ, vậy thì tốt." Cổ Tiên Tôn gật đầu.
"Cổ Tiên Tôn đại nhân, không biết có đại sự gì?" Thấy các cao tầng thế lực mạnh nhất của Tam đại khu vực đều đến, Sở Hi vội hỏi.
Cổ Tiên Tôn vuốt chòm râu bạc trắng, ngưng trọng nói: "Ma Yểm bị phong ấn đến nay đã ba triệu năm. Gần đây, bản tôn cảm nhận được khí tức Ma Yểm từ phong ấn trận lan tỏa ra. E là không bao lâu nữa, hắn sẽ phá phong ấn mà ra."
"Cái gì? Ma Yểm?" Sắc mặt Sở Hi đột nhiên biến đổi.
"Thực lực Ma Yểm ngày càng lớn mạnh, phong ấn của bản tôn xuất hiện dị biến, cho thấy tu vi của hắn đã vượt qua cả bổn tiên tôn." Cổ Tiên Tôn khẽ gật đầu, mặt mày ngưng trọng và lo lắng.
"Cho nên, bổn tiên tôn triệu tập chư vị đến đây, chính là cần sức mạnh của các ngươi để tăng cường phong ấn, ít nhất phong ấn hắn thêm một thời gian." Cổ Tiên Tôn ngưng trọng nói.