"Thần phẩm Luyện Khí Sư Phong Ảnh!"
"Hắn chính là Thiếu chủ Phong Ảnh của Long Thần tộc?"
Ba vị trưởng lão kinh hãi tột độ, mắt trợn tròn.
"Sao có thể như vậy..." Hà Thiên Vân trọng thương, hoảng sợ đến toàn thân run rẩy.
Giờ phút này, Hà Thiên Vân đã hiểu vì sao Xi Nguyệt lại bảo hắn dừng tay, trách nào nàng ta lại hoảng hốt đến vậy.
Đáng tiếc hắn biết quá muộn, đáng tiếc Hà Thiên Vân đã không nghe lời Xi Nguyệt, giờ hối hận cũng muộn rồi. Hôm nay bị đánh đau cơi như xong, đến mỹ nhân cũng vuột mất.
Sắc mặt Hà Thái Ất cũng lập tức chuyển từ phẫn nộ sang kinh hãi.
Phong Vô Trần thì bọn hắn chưa từng gặp mặt, nhưng thân phận Thiếu chủ Long Thần tộc, cùng với danh tiếng lẫy lừng của Phong Ảnh, bọn hắn nào có lạ gì!
Ngay cả Nguyệt Thần Cung còn phải kiêng dè Thiếu chủ Long Thần tộc, Thái Ất Cung hắn làm sao dám trêu vào.
"Thái Ất cung chủ, ta còn chưa tìm các ngươi tính sổ, ngươi ngược lại hay, tự tìm đến tận cửa rồi! Xem thường Luyện Khí Sư công hội của ta quá rồi đấy?"
Vẻ mặt Chấp Sự trưởng lão lập tức chuyển từ tươi cười sang âm trầm.
Hà Thái Ất kinh hãi, nhưng rồi lại cố gắng khôi phục vẻ âm trầm trên mặt. Dù biết rõ thân phận của Phong Vô Trần, thân là Thái Ất cung chủ, hắn vẫn làm bộ trấn định, nói: "Chấp Sự trưởng lão, khuyển tử có mắt không tròng, nhưng Phong Ảnh cũng không cần phải đánh hắn trọng thương đến vậy chứ?"
"Ngươi hình như vẫn chưa hiểu ra vấn đề nhỉ? Ta ngay từ đầu đã nói rõ, ta không đến đây vì Tiên Khí. Chỉ là có vài người sợ không mua được Tiên Khí, nên mới cản ta vào công hội mà thôi." Phong Vô Trần lên tiếng.
"Luyện Khí Sư công hội đâu phải là Thái Ất Cung của ngươi, ta có mua đồ hay không, hình như không liên quan gì đến Hà Thiên Vân thì phải. Ta vào đây thì hắn có quyền gì mà ngăn cản? Bọn hắn muốn mua Tiên Khí, thì liên quan gì đến ta? Hơn nữa con trai ngươi cứ luôn miệng đòi dạy dỗ ta, rõ ràng là nó động tay trước. Tới giờ ta còn chưa giết nó đã là nhân từ lắm rồi." Phong Vô Trần nói tiếp.
Nghe vậy, mặt Hà Thiên Vân co giật dữ dội, nhưng dù phẫn nộ đến mấy, hắn cũng không dám hé răng. Đừng nói thực lực của Luyện Khí Sư công hội không hề thua kém Thái Ất Cung, chỉ riêng thân phận của Phong Vô Trần thôi cũng đủ để Hà Thái Ất phải kiêng dè vạn phần.
“Nếu Thái Ất cung chủ muốn báo thù cho con trai, cứ việc động thủ." Phong Vô Trần cười lạnh đáp, mặt không đổi sắc, vô cùng tự tin.
"Cung chủ, không thể khinh suất ra tay. Phong Vô Trần thân phận đặc thù, đừng trêu vào hắn. Long Thần tộc có cường giả âm thầm bảo vệ hắn, đừng rước họa vào thân." Một vị trưởng lão thấp giọng khuyên can.
"Linh Đế còn chết trên tay hắn, Thái Ất Cung không thể trêu vào. Huống hồ Bạch Hồn lão già kia cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn." Một vị trưởng lão khác cũng nói nhỏ, trong lòng đầy kiêng kỵ.
"Đi!" Hà Thái Ất quát lạnh, đối mặt với Luyện Khí Sư công hội và Phong Vô Trần, hắn căn bản không dám động thủ.
Hà Thiên Vân cũng không muốn đắc tội Phong Vô Trần quá mức, để tránh bị hắn ghi hận.
"Thái Ất cung chủ bọn hắn lại bỏ đi rồi!"
"Hà thiếu chủ bị đánh trọng thương, Thái Ất cung chủ không ra tay sao?"
"Rốt cuộc tiểu tử kia có thân phận gì? Thái Ất cung chủ bọn hắn lại cứ thế bỏ đi, chẳng lẽ tiểu tử kia khiến cả Thái Ất cung chủ bọn hắn phải sợ hãi?"
Chứng kiến Hà Thái Ất cùng những người khác rời đi, mọi người trong thành đều kinh ngạc, không thể tin vào mắt mình.
Vốn tưởng rằng Hà Thái Ất sẽ ra tay tàn nhẫn đối phó Phong Vô Trần, ai nấy đều đã chuẩn bị sẵn sàng để xem kịch hay.
Ai ngờ đâu, Hà Thái Ất cùng Tam đại trưởng lão lại mang theo Hà Thiên Vân trọng thương rời đi.
Nếu mọi người biết thân phận của Phong Vô Trần, chắc chắn sẽ thấy quyết định của Thái Ất cung chủ là sáng suốt.
Có lẽ họ chưa từng gặp Phong Vô Trần, nhưng Thần phẩm Luyện Khí Sư Phong đại nhân, thì ai ở Thiên Đô cũng biết đến.
"Chấp Sự trưởng lão, ta và Tiêu Tiêu xin phép về trước!" Sau khi Hà Thiên Vân rời đi, Phong Vô Trần cũng cùng Lăng Tiêu Tiêu rời khỏi Luyện Khí Sư công hội.
Để tránh những phiền toái không cần thiết, và vì sự an toàn của Lăng Tiêu Tiêu, Phong Vô Trần chọn cách sử dụng Truyền Tống Trận để rời đi.
Trở lại Long Thần Điện, việc đầu tiên Phong Võ Trần làm là luyện chế Thần Khí chiến giáp cho Lăng Tiêu Tiêu, đồng thời đung hợp với máu huyết của nàng, khiến cho phẩm cấp Thần Khí tăng cao, uy lực càng thêm cường đại.
Luyện chế Thần Khí đối với Phong Vô Trần mà nói, có thể nói là dễ như trở bàn tay.
"Tiêu Tiêu, khí tức của Thôn Thiên Mãng rất cuồng bạo, ban đầu có thể sẽ hơi khó thích ứng, giờ cảm thấy thế nào?" Phong Vô Trần cười hỏi, đôi mắt đen láy nhìn Lăng Tiêu Tiêu.
"Chiến giáp Thôn Thiên Mãng này có lực phòng ngự thật cường đại, khí tức của nó thật đáng sợ!" Lăng Tiêu Tiêu kinh hô, vô cùng kinh ngạc.
"Đây chính là Thượng Cổ Hung Thú của Thiên Giới, may mà nó còn ở tuổi nhỏ, nếu không ta cũng không lấy được lân phiến của nó." Phong Vô Trần cười nhạt nói: "Chiến giáp Thôn Thiên Mãng đã dung nhập máu tươi của ngươi, Khí Hồn do ngươi khống chế, sau này biết đâu còn có thể ngưng luyện ra thú hồn, đến lúc đó lực lượng phòng ngự sẽ càng thêm cường đại."
Dừng một chút, Phong Vô Trần nói tiếp: "Chiến giáp Thôn Thiên Mãng cộng thêm chiến giáp cũ của ngươi, thì dù là cường giả Thiên Vương cảnh hậu kỳ cũng không phá được phòng ngự của ngươi."
Sau khi phi thăng lên Thiên Giới, nhờ lực lượng tẩy lễ của thiên kiếp, Thiên Cương thần lực của Lăng Tiêu Tiêu đã lột xác. Với cảnh giới Thiên Vương cảnh sơ kỳ, nàng có thể thúc dục Thiên Cương thần lực, đủ sức chống lại cường giả Thiên Vương cảnh trung kỳ.
Giờ lại có thêm hai kiện Thần Khí chiến giáp với lực phòng ngự cường hoành, nàng thật sự không còn sợ cường giả Thiên Vương cảnh hậu kỳ nữa.
"Tiêu Tiêu, có thích ứng được không?" Phong Vô Trần cười hỏi.
Lăng Tiêu Tiêu liên tục gật đầu nói: "Khí tức của Thôn Thiên Mãng không bài xích khí tức của ta, không có cảm giác khó chịu nào, ngược lại cảm giác Thần Khí Khí Hồn rất thích khí tức của La Sát tộc."
"Vậy thì tốt rồi." Phong Vô Trần cười nhạt nói.
"Cảm ơn Phong ca ca!" Lăng Tiêu Tiêu vui vẻ nói cảm ơn, không nhịn được mà hôn lên má Phong Vô Trần.
Nụ hôn bất ngờ này khiến Phong Vô Trần rung động mạnh, sau đó ôm chặt Lăng Tiêu Tiêu vào lòng, cả hai trao nhau ánh mắt đắm đuối.
Tại quảng trường Long Thần Điện, một bóng người chợt lóe lên, xuất hiện vô thanh vô tức, vô cùng đột ngột.
Người tới không ai khác, chính là Tôn Giả Long Nghịch Thiên của Long Thần tộc.
"Tham kiến Long Thần tộc Tôn Giải" Mười tám Thiên Đế lập tức xuất hiện, cung kính quỳ xuống.
Long Nghịch Thiên lạnh nhạt nói: "Không cần đa lễ, đứng lên đi."
"Khí tức của Long Nghịch Thiên!" Trong đại điện, đang đắm chìm trong men say tình ái, Phong Vô Trần khựng lại.
"Tiêu Tiêu, chúng ta ra xem sao." Phong Vô Trần nắm tay Lăng Tiêu Tiêu bước ra khỏi đại điện.
"Thiếu chủ!" Thấy Phong Vô Trần đi ra, Long Nghịch Thiên cung kính hành lễ.
“Ngươi đột nhiên đến Long Thần Điện, chắc là có chuyện gì?" Phong Vô Trần hỏi, nếu không có việc gì, Long Nghịch Thiên sẽ không để dàng hiện thân.
"Tộc trưởng đã xuất quan, muốn gặp Thiếu chủ." Long Nghịch Thiên cung kính đáp.
"Gặp ta? Ở Vô Danh Quỷ Vực sao?" Phong Vô Trần kinh ngạc nhìn Long Nghịch Thiên.
"Vâng, Tộc trưởng những năm này vẫn luôn ở Vô Danh Quỷ Vực." Long Nghịch Thiên cung kính trả lời.
"Tộc trưởng Long Thần tộc đã khôi phục?" Phong Vô Trần hỏi tiếp.
"Vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng cũng đã khôi phục được chín thành. Nguyên thần cảnh giới Thiên Tôn, muốn khôi phục hoàn toàn là vô cùng khó khăn." Long Nghịch Thiên cung kính nói.
Phong Vô Trần khẽ gật đầu, nói: "Đi xem cũng không sao, vừa hay ta cũng muốn xem thực lực của Long Thần tộc đến đâu."
"Thiếu chủ, Tộc trưởng bọn họ đã chờ sẵn, kính xin Thiếu chủ theo ta trở về ngay bây giờ." Long Nghịch Thiên cung kính nói.