Bất Hủ Thần Vực, Linh Lung Các.
Linh Lung Các tĩnh lặng lạ thường, cung điện hoa lệ, lạnh lẽo, vắng vẻ, không hề có một chút khí tức cường đại nào.
Quỷ Cốc Tiên Sinh đáp xuống.
"Tham kiến sư thúc!"
Hai gã nam tử trẻ tuổi của Linh Lung Các cung kính hành lễ.
"Sư huynh đã xuất quan?" Quỷ Cốc Tiên Sinh hỏi.
Một người trong đó đáp: "Sư tôn vừa xuất quan mấy ngày trước, sư thúc mời."
Quỷ Cốc Tiên Sinh bước thẳng về phía điện chính. Hai gã đệ tử ngạc nhiên nhìn theo.
"Sư thúc đã nhiều năm không đến, sao đột nhiên lại tới Linh Lung Các?"
"Chắc là có việc cần sư tôn giúp đỡ."
Hai người khẽ bàn tán.
Cung điện uy nghiêm, khí phái, khiến người kính sợ.
Quỷ Cốc Tiên Sinh vừa bước vào đại điện, một giọng nói già nua vang lên: "Sư đệ, đã lâu không gặp, không ngờ ngươi còn nhớ đến Linh Lung Các, thật là có lòng."
"Mười tám năm rồi." Quỷ Cốc Tiên Sinh lạnh nhạt đáp.
"Mười tám năm không gặp, cảnh giới luyện đan của sư đệ đã tiến bộ vượt bậc, nay đã là Luyện Đan Sư Thiên Tiên phẩm danh chấn Thiên Giới, Đại trưởng lão Thánh Hiền Thần Điện danh tiếng lẫy lừng." Tiếng cười khẽ vang lên lần nữa, trong điện, một lão giả áo bào trắng xuất hiện, không một gợn khí.
Lão giả râu tóc bạc phơ, mang phong thái tiên phong đạo cốt.
Lão chính là chủ nhân Linh Lung Các, sư huynh của Quỷ Cốc Tiên Sinh – Đan Ngọc Tử. Do có được cảnh giới luyện đan cường đại, lão được Thiên Giới xưng tụng là Đan Hồn.
Lão giả đã ẩn cư tu luyện, không thể nhìn ra tu vi sâu cạn, nhưng chắc chắn là một cường giả Thiên Đế khủng bố.
"Thiên phú của sư huynh vốn đã hơn ta, dù ta cố gắng thế nào, vẫn không thể vượt qua." Quỷ Cốc Tiên Sinh khẽ lắc đầu.
Đan Ngọc Tử vuốt chòm râu trắng muốt, cười nhạt: "Chẳng phải tu vi của sư đệ đã vượt qua ta rồi sao?"
Đan Ngọc Tử chỉ đạt cảnh giới Bát Trọng Thiên Đế, còn tu vi của Quỷ Cốc Tiên Sinh quả thực đã vượt xa lão.
Vừa nói, Đan Ngọc Tử vừa ra hiệu mời Quỷ Cốc Tiên Sinh ngồi xuống, sau đó vung tay, hai chén trà nóng bay tới.
Quỷ Cốc Tiên Sinh khẽ thở dài: "Đáng tiếc bao năm qua, vẫn không thể bước vào cảnh giới Thần phẩm."
Đan Ngọc Tử nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói: "Đột phá cảnh giới Thần phẩm quả thực không dễ, còn phải xem cơ duyên, sư đệ đừng nóng vội."
"Ngươi cái lão bất tử đã bước vào Thần phẩm cảnh giới, ngươi đương nhiên không nóng nảy." Quỷ Cốc Tiên Sinh thầm rủa trong lòng, nhưng sắc mặt vẫn không chút thay đổi.
"Sư đệ, linh hồn của ngươi bị tổn hại nghiêm trọng, có chuyện gì xảy ra? Với linh hồn lực của ngươi, phóng nhãn Thiên Giới, mấy ai có thể gây tổn thương cho ngươi mới đúng." Đan Ngọc Tử nghỉ hoặc hỏi, lão mắt nhìn Quỷ Cốc Tiên Sinh đò xét.
"Gặp cường địch." Quỷ Cốc Tiên Sinh đáp.
"Quả nhiên gặp nạn mới nhớ đến ta, người sư huynh này." Đan Ngọc Tử thầm cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt không hề lộ ra.
"Sư đệ, mười tám năm không gặp, hôm nay vì sao đột nhiên ghé chơi?" Đan Ngọc Tử tò mò hỏi, lão không tin Quỷ Cốc Tiên Sinh chỉ đến tìm lão uống trà đơn thuần như vậy.
Dù đã đoán được mục đích của Quỷ Cốc Tiên Sinh, lão vẫn vờ hỏi han.
Trầm ngâm một lát, Quỷ Cốc Tiên Sinh hỏi: "Sư huynh, ngươi có tin một người tuổi còn trẻ đã có thể bước vào Thần phẩm cảnh giới không?”
Đan Ngọc Tử thản nhiên nói: "Thế gian vạn vật, bao hàm mọi điều, không thiếu điều kỳ lạ, sao lại không tin?"
"Vậy sư huynh có thể tin một người chỉ ở cảnh giới Tiên phẩm, mà ý cảnh lại đạt tới Thần phẩm cảnh giới?" Quỷ Cốc Tiên Sinh lại hỏi.
Nghe vậy, Đan Ngọc Tử liếc nhìn Quỷ Cốc Tiên Sinh, khẽ nhíu mày: "Chuyện như vậy ta chưa từng nghe nói. Cảnh giới không đạt Thần phẩm, linh hồn tâm cảnh không thể đạt tới Thần phẩm cảnh giới được. Vì sao sư đệ lại hỏi như vậy?"
Quỷ Cốc Tiên Sinh nói: "Ở Linh Vực có một người như vậy, cảnh giới Thiên Tiên phẩm, Linh Hồn Lực phi thường bá đạo, hơn nữa lại là Thần phẩm linh hồn tâm cảnh!"
"Ồ? Thật sự có người như vậy tồn tại? Vết thương của sư đệ là do người này gây ra?" Đan Ngọc Tử nhíu mày hỏi, trong lòng có chút kinh ngạc. Đây là lần đầu lão nghe nói đến chuyện Luyện Đan Sư cảnh giới Thiên Tiên phẩm mà lại có được Thần phẩm linh hồn tâm cảnh.
"Đúng vậy, vô luận là Linh Hồn Lực hay tâm cảnh, người này đều hơn ta. Chưa kể đến cảnh giới của hắn, luận về Linh Hồn Lực, sư huynh cũng chưa chắc địch nổi hắn. Linh Hồn Lực của kẻ này phi thường cường đại, ta vô lực chống lại." Quỷ Cốc Tiên Sinh ngưng trọng nói, trong lòng tràn đầy kiêng kỵ đối với Phong Vô Trần.
"Mạnh đến vậy sao?" Đan Ngọc Tử lại nhíu mày, ánh mắt hoài nghi nhìn Quỷ Cốc Tiên Sinh.
"Không chỉ có vậy, người này còn nắm giữ cả Nhất Niệm Thành Đan, thứ mà ngay cả Luyện Đan Sư Thần phẩm cũng không thể có!" Bỏ qua vẻ hoài nghi của Đan Ngọc Tử, Quỷ Cốc Tiên Sinh nói tiếp.
"Cái gì? Nhất Niệm Thành Đan?" Nghe đến đó, Đan Ngọc Tử rốt cục không thể ngồi yên, vẻ mặt kinh hãi tột độ, bật dậy.
Đan Ngọc Tử khó tin nhìn Quỷ Cốc Tiên Sinh, nói: "Chuyện này sao có thể! Thần thông Nhất Niệm Thành Đan, làm sao có thể do một kẻ cảnh giới Thiên Tiên phẩm nắm giữ?"
"Chắc chắn một trăm phần trăm! Ta đã tận mắt chứng kiến hắn thi triển Nhất Niệm Thành Đan, nhưng ta dù thế nào cũng không thể tin được, một kẻ hậu bối tuổi còn trẻ, lại có thể đạt tới Thần phẩm cảnh giới." Quỷ Cốc Tiên Sinh nói.
"Hắn là ai?" Đan Ngọc Tử hỏi, tỏ vẻ vô cùng hứng thú với Phong Vô Trần.
"Thiếu chủ mới được Long Thần tộc bồi dưỡng, trên người hắn còn có khí tức của Long Thần Chí Tôn năm xưa. Nay đã đạt tới cảnh giới Thiên Quân hậu kỳ, tốc độ phát triển vô cùng đáng sợ." Quỷ Cốc Tiên Sinh đáp.
"Thiếu chủ Long Thần tộc?" Sắc mặt Đan Ngọc Tử lại biến đổi.
Chứng kiến vẻ kinh hãi tột độ của Đan Ngọc Tử, Quỷ Cốc Tiên Sinh nói tiếp: "Sư huynh, người này ngoài là Luyện Đan Sư ra, đồng thời còn là Luyện Khí Sư và Minh Văn Sư. Ở Linh Vực, hắn được vinh dự là Luyện Khí Sư Thần phẩm, Nhất Niệm Thành Khí. Tại cuộc tranh tài của công hội Minh Văn Sư, hắn đễ dàng đánh bại Thiếu điện chủ Bất Hủ Thần Điện, Nhất Niệm Thành Văn uy chấn Bất Hủ Thần Vực."
"Cái gì?" Đan Ngọc Tử lại kinh hô, vẻ mặt thất thố.
Chỉ riêng cảnh giới Luyện Đan Sư Thần phẩm và Nhất Niệm Thành Đan đã đủ khiến Đan Ngọc Tử rung động vạn phần, nay biết Phong Vô Trần còn là Luyện Khí Sư Thần phẩm và Minh Văn Sư Thần phẩm, trong lòng Đan Ngọc Tử không khỏi dậy sóng.
"Chuyện này sao có thể? Cái này... Cái này làm sao có thể chứ?" Đan Ngọc Tử ngây ngốc nói.
"Nếu không tận mắt chứng kiến, ta cũng không thể tin được. Mãi đến mấy ngày trước, ta mới dám tin hắn đạt Thần phẩm cảnh giới." Quỷ Cốc Tiên Sinh nói.
Dừng một chút, Quỷ Cốc Tiên Sinh lại nói: Không đối gạt sư huynh, lần này ta đến, chính là muốn mời sư huynh rời núi, cùng ta liên thủ đối phó kẻ này. Nếu có được áo nghĩa Nhất Niệm Thành Đan, sư huynh đệ ta sẽ tung hoành ngang đọc khắp Thiên Giới, dù là Thiên Tôn cũng phải kiêng ky ba phần."
Nghe đến bốn chữ Nhất Niệm Thành Đan, mắt Đan Ngọc Tử sáng rực lên, không chút do dự đáp: "Được! Vì Nhất Niệm Thành Đan, gặp tiểu tử này cũng không sao."
"Sư huynh, đừng quên thân phận Phong Ảnh, hắn là Thiếu chủ Long Thần tộc, lại có Long Nghịch Thiên âm thầm bảo hộ. Thực lực Long Nghịch Thiên trên ta, đã luyện thành Bất Diệt Kim Thân." Quỷ Cốc Tiên Sinh nhắc nhở.
"Hừ! Nếu không phải ngươi không làm gì được Long Nghịch Thiên, ngươi sẽ chia sẻ Nhất Niệm Thành Đan với ta sao?" Đan Ngọc Tử thầm nghĩ lạnh lùng.
Ngoài miệng lão nói: "Ta ở Thiên Giới vẫn quen biết không ít cường giả, Long Nghịch Thiên không đáng kể."