Người vừa đến có tu vi cực cao, chính là cường giả Thiên Đề]
"Băng Viêm Đế?"
Phong Vô Trần kinh ngạc nhìn người trước mặt.
Người đến chính là Băng Viêm Đế, cường giả Thiên Đế của Thiên Sư Tiên Phủ. Sự xuất hiện của Băng Viêm Đế hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của Phong Vô Trần.
Đối mặt với tám đại Thiên Đế, Băng Viêm Đế vẫn dám ra tay, trong lòng Phong Vô Trần vừa giận vừa cảm kích.
Giận vì Băng Viêm Đế tự tìm đường chết, cảm kích vì Băng Viêm Đế không sợ sinh tử đến tương trợ.
"Băng Viêm Đế, ngươi đến chịu chết sao?" Bất Hủ Thiên Đế lạnh lùng nói, vẻ mặt dữ tợn.
Vừa nói, hắn vừa thúc giục sức mạnh khủng khiếp, chưởng lực tăng gấp đôi.
"Oanh!"
"Phốc!"
Sức mạnh của Bất Hủ Thiên Đế đột nhiên tăng lên, sắc mặt Băng Viêm Đế chợt biến đổi, ngay sau đó một ngựm máu tươi phun ra, thân hình bay ngược ra ngoài.
Chỉ một chưởng đã khiến Băng Viêm Đế trọng thương.
Băng Viêm Đế bất quá chỉ là Thiên Đế sơ kỳ, đối mặt với Bất Hủ Thiên Đế hậu kỳ, căn bản không có sức chống cự.
"Băng Viêm Đế!" Phong Vô Trần kinh hãi.
"Phong đại nhân! Mau đi!" Băng Viêm Đế cố nén trọng thương quát lớn.
"Băng Viêm Đế, ngươi!” Lòng Phong Võ Trần nóng như lửa đốt, do dự.
Nếu Phong Vô Trần đi, Băng Viêm Đế chắc chắn phải chết.
"Phong đại nhân! Mau đi!" Tô Huyền sốt ruột truyền âm.
"Không được!" Phong Vô Trần kiên quyết cự tuyệt.
Phong Vô Trần tuyệt đối không phải loại người hy sinh người khác để mình sống sót, hắn thà chết còn hơn.
"Băng Viêm Đế, ngươi cảm thấy Phong Ảnh trốn thoát được sao?" Linh Đế thoắt một cái đã đến, âm lãnh nói.
Tu La Thiên Đế và những người khác cũng nhanh chóng xuất hiện, vây khốn Phong Vô Trần và Băng Viêm Đế.
Sự do dự của Phong Vô Trần đã bỏ lỡ cơ hội trốn thoát tốt nhất.
Với việc tám đại Thiên Đế ra tay, Phong Vô Trần và Băng Viêm Đế không còn đường trốn.
"Băng Viêm Đế, biết rõ là chịu chết mà ngươi vẫn ra tay! Đáng giá sao?" Phong Vô Trần thấp giọng hỏi.
Nghe vậy, Băng Viêm Để kiên quyết nói: “Phong đại nhân có ân cứu mạng với ta, cái mạng này của ta là của Phong đại nhân. Phong đại nhân gặp nạn, ta sao có thể khoanh tay đứng hìn?”
"Chậc chậc, thật là một cảnh tượng cảm động." Minh Đế khinh miệt cười lạnh nói: "Yên tâm, bổn đế sẽ cho các ngươi một nấm mồ chung!"
"Băng Viêm Đế, mục tiêu của bọn chúng là ta, ngươi không cần phải cùng ta chịu chết, có cơ hội thì lập tức đào tẩu!" Phong Vô Trần nhíu mày nói, khẽ động ý niệm, ngưng tụ ra một đạo phù văn cho Băng Viêm Đế.
"Ẩn thân phù văn?" Băng Viêm Đế nhíu mày.
Phong Vô Trần nghiêm nghị nói: "Với tu vi của ngươi, có đạo phù văn này, tám đại Thiên Đế cũng không ngăn được ngươi."
"Vậy Phong đại nhân thì sao?" Băng Viêm Đế hỏi.
"Ta tự có biện pháp." Phong Vô Trần nói.
"Các ngươi di ngôn nói xong chưa?" Bất Hủ Thiên Đế thản nhiên nói, trên bàn tay ngưng tụ sức mạnh khủng khiếp, một chưởng hung hăng đánh ra.
"Hưu!"
"Ông ông!"
Một đạo chưởng ấn khủng khiếp nổ bắn ra, thế công hung mãnh, tràn ngập uy lực chấn nhiếp.
"Phong Ảnh cẩn thận!" Minh Nguyệt kinh hoảng truyền âm.
"Phong đại nhân! Ngươi lui lại!" Băng Viêm Đế cau mày nói, đã chuẩn bị sẵn sàng liều chết.
Phong Vô Trần mắt nhìn chằm chằm chưởng ấn đang lao tới, vội vàng thúc giục Không Gian Chi Lực, lập tức chưởng ấn khủng khiếp khựng lại, hắn túm lấy Băng Viêm Đế rồi biến mất.
Ngay khi biến mất, chưởng ấn liền nổ tung tại vị trí của hai người, vô cùng nguy hiểm.
Chưởng ấn vừa bay đi, Phong Võ Trần và Băng Viêm Đế lại xuất hiện.
"Ầm ầm!"
"Ông ông!"
Chưởng ấn khủng khiếp đánh vào ngọn núi hùng vĩ phía xa, một tiếng nổ lớn vang lên, ngọn núi lập tức hóa thành tro bụi, sức mạnh khủng khiếp khiến mọi người kinh hãi.
"Rõ ràng là tránh được!" Trong lòng mọi người hoảng hốt.
"Thuấn gian di động? Không đúng, đây là một loại sức mạnh thần bí nào đó." Bất Hủ Thiên Đế kinh ngạc nói.
Băng Viêm Đế vẻ mặt kinh hãi, căn bản không biết Phong Vô Trần thi triển pháp quyết gì, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
"Băng Viêm Đế, ngươi mau đi đi, không cần phải theo ta chịu chết!" Phong Vô Trần thấp giọng nói.
"Phong đại nhân, ngươi không cần nói nhiều, ta đã quyết." Băng Viêm Đế nghiêm nghị nói, đã quyết định cùng Phong Vô Trần đồng sinh cộng tử.
"Vừa rồi cỗ lực lượng kia có chứa khí tức cổ xưa, dường như là một loại không gian lực lượng." Tử Vong Thiên Đế nhíu mày suy đoán.
"Có lẽ không sai được, trong nháy mắt đó khí tức của bọn chúng biến mất, không ngờ tiểu tử này lại có loại lực lượng thần bí này." Nhân Diệt Thiên Đế nói.
Cổ Đế cười lạnh nói: "Trên người Phong Ảnh tiểu tử này có không ít bảo bối, xem ra Đại Tôn Giả đoán đúng, hắn có lẽ là Thiếu Chủ mới được Long Thần Tộc bồi dưỡng."
"Cùng nhau động thủ! Tiêu diệt bọn chúng!" Linh Đế quát lạnh, lập tức xông lên.
"Lấy nhiều đánh ít, bổn đế rất thích." Tu La Thiên Đế cười nham hiểm nói, mấy vị Thiên Đế nhao nhao ra tay, định cho Phong Vô Trần và Băng Viêm Đế một kích tất sát.
Chứng kiến tám đại Thiên Đế cùng lúc ra tay, Phong Vô Trần nhíu mày thầm nghĩ: "Muốn sống sót, xem ra chỉ có thể dựa vào Thiên Đạo Phù Sinh Đồ rồi."
Thiên Đạo Phù Sinh Đồ chính là thứ Thiên Tôn muốn, Phong Vô Trần đã đạt được tấm thứ hai trong Thiên Mộ.
"Ông ông!"
Băng Viêm Đế không chút giữ lại thúc giục sức mạnh Băng thuộc tính khủng khiếp, hàn khí đáng sợ lan tỏa, đóng băng cả hư không, uy thế ngập trời khiến người ta kinh hồn bạt vía.
"Băng Viêm Đế, ngoan ngoãn nhận lấy cái chết, phản kháng cũng chỉ có một con đường chết." Linh Đế lạnh lùng nói, đôi mắt tràn ngập sát khí hung ác.
Băng Viêm Đế lạnh lùng nói: "Vậy thì đến đi!"
"Phong đại nhân!" Tô Huyền vô cùng hoảng sợ, hắn không có bản lĩnh đối kháng với tám đại Thiên Đế, hiện tại chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Trong chớp mắt, trên lòng bàn tay Phong Vô Trần xuất hiện một tấm đồ án.
Nhưng khi Phong Vô Trần vừa định mở miệng, một cỗ uy áp khủng khiếp vô song đột nhiên từ trên trời giáng xuống, tựa như thần phạt, khiến vô số người kinh hoàng.
"Đến rồi!" Sắc mặt Bất Hủ Thiên Đế đại biến.
"Bát trọng Thiên Đế!" Tử Vong Thiên Đế và những người khác nhao nhao kinh hãi, hoảng sợ dừng lại, ánh mắt đồng loạt nhìn lên không trung.
"Bát trọng Thiên Đế cảnh giới! Rốt cuộc là ai?" Khương Ngọc Nhai cực độ khiếp sợ nhìn lên không trung, mặt mày tái mét.
"Còn khủng bố hơn cả tám đại Thiên Đế!" Tại quảng trường của Minh Văn Sư công hội, mọi người hoảng sợ vô cùng, đều bị uy áp khủng khiếp chấn cho ngã xuống đất, sắc mặt trắng bệch như giấy.
Chỉ bằng khí thế uy áp khủng khiếp này thôi cũng đủ để trấn nhiếp quần hùng, bát trọng Thiên Đế cảnh giới, thật đáng sợ.
"Rống!"
Cùng với uy áp khủng khiếp giáng xuống, một tiếng long ngâm kinh thiên động địa vang vọng khắp không gian, khí tức cao quý vô cùng mang theo khí thế long trời lở đất quét ngang tất cả.
"Long Thần Tộc!" Nghe thấy tiếng long ngâm kinh thiên động địa này, tất cả mọi người đều chấn động, cực độ hoảng sợ.
"Long Thần Tộc?" Vẻ mặt Băng Viêm Đế hoảng sợ.
Phong Vô Trần cũng kinh ngạc: "Long Thần Tộc đến rồi sao?"
Long Thần Tộc, tộc người đã biến mất nhiều năm, nay lại xuất hiện ở nơi này.
"Hưu!"
Một đạo thân ảnh thoắt một cái xuất hiện, người đến chính là Đại Tôn Giả của Thiên Tôn. Thần Điện.
"Đại Tôn Giả của Thiên Tôn Thần Điện!" Vẻ mặt mọi người lại biến đổi, trở nên vô cùng sợ hãi.
Sự tồn tại của Đại Tôn Giả đủ để khiến vô số tu giả trong Thiên Giới nghe tin đã sợ mất mật.
"Long Thanh Hồn, đừng phô trương thanh thế, hiện thân đi." Đại Tôn Giả lạnh lùng nói, đứng ngạo nghễ giữa hư không, uy phong lẫm liệt.