"Sau khi mọi người giải tán, Tiêu Môn Húc mới nói: "Văn Đình là thiên kim của phủ thành chủ, phía sau có hai thế lực lớn là Càn Khôn Môn và phủ thành chủ chống lưng, một khi xảy ra chuyện thì ý nghĩa rất nghiêm trọng.""
"Cho nên thành chủ đã phái một nha hoàn thân cận đến, hằng ngày chăm sóc chuyện ăn ở của Văn Đình, tiện thể giám sát hành động của cô ta, hễ có gì bất thường là báo ngay cho phủ thành chủ.""
"Mẹ kiếp, đại tiểu thư kiểu này sống chẳng thoải mái chút nào, nhất cử nhất động đều bị người ta nhìn chằm chằm, hèn gì tính tình vừa quái đản vừa nóng nảy.""
"Đừng bận tâm chuyện của cô ta nữa. Ta đưa ngươi về, nhìn bộ dạng ngươi bị thương không nhẹ, tốt nhất là mau về trị thương đi." Tiêu Môn Húc gọi Tiêu Môn Khôi đến giúp, không đợi Vương Kỳ từ chối liền khiêng cậu về gác lầu. "Đồ đệ của chưởng sự Đỗ đãi ngộ đúng là tốt thật, cái lầu hai nhỏ nhắn này của ngươi hơn hẳn ký túc xá của bọn ta rồi.""
"Nếu Tiêu sư huynh thích thì có thể dọn qua đây ở." Vương Kỳ ngồi trên giường, vì có người ở đó nên không tiện bộc lộ, cậu nén vết thương rồi uống hai viên đan dược, chậm rãi vận công trị thương nhưng không nhập định."
"Thật chứ?" Tiêu Môn Húc chưa kịp lên tiếng, Tiêu Môn Khôi đã tỏ ra cực kỳ hứng thú, lập tức muốn chọn phòng để dọn vào ở."
"Thật. Bây giờ dọn qua cũng được." Vương Kỳ ở một mình không dùng hết hai tầng lầu, chiêu mộ hai "môn thần" này qua ở cũng thấy không tệ. Nhất là hai anh em này thường xuyên lui tới nơi náo nhiệt, tin tức cực kỳ linh thông."
"Được. Ca, đừng quậy nữa, để cậu ấy tự trị thương đi. Chúng ta đi chuyển đồ."
"Tiêu Môn Húc lườm Tiêu Môn Khôi một cái đầy bất mãn, Vương Kỳ chỉ khách sáo một câu mà tên này lại làm thật. Nhưng chuyện đã đến nước này, hắn cũng khá thích khu vực này, bèn nói: "Được rồi, Vương sư đệ nghỉ ngơi cho tốt, có việc gì cứ gọi bọn ta. Đây là số tiền bán linh khí và phù lục giúp ngươi, cứ để ở đây nhé.""
"Ừm, ta không nói lời cảm ơn đâu nhé."
"Tiêu Môn Khôi: "Không cần, anh em với nhau cả. Sau này đồ của ngươi, cứ để ta bán giá cao cho.""
"Tiêu Môn Húc nghe xong thấy hỏng bét, cái thói làm ăn mờ ám của nhà mình bị hắn phơi bày ra rồi, liền túm tai Tiêu Môn Khôi kéo ra ngoài: "Đi thôi, đừng làm phiền người ta trị thương.""
"Vương Kỳ thầm lắc đầu, hai anh em này đúng là dân buôn lậu, giờ nghĩ lại, những món đồ ngày trước mua từ chỗ Tiêu Môn Húc, quả thật hắn không hề lấy đắt."
"Hai người đi ra rồi đóng cửa lại. Không còn ai nữa, Vương Kỳ không kìm nén được nữa, lập tức phun một ngụm máu tươi xuống đất. Cậu trầm giọng hỏi lão tổ: "Lão tổ, có cần đi mua ít đan dược không?""
"Không cần, tổn thương do lôi điện cũng giống như bị bỏng, ngươi đã uống đan dược rồi, cứ an tâm đả tọa, ta dùng Dương Giản giúp ngươi trị thương.""
"Vương Kỳ gượng ngồi dậy, đả tọa nhập định, một lần ngồi là suốt hai ngày."
"Trong thời gian đó, cậu uống thêm hai lần đan dược nữa, kết hợp Tiểu Thiên Nguyên Đan cùng đan dược giải hỏa độc, lại dùng Ngọc Giản trị thương, cuối cùng sau hai ngày cũng khôi phục bình thường."
"Sau khi hồi phục, cậu lập tức bắt đầu tu luyện, nhờ vào Tiểu Thiên Nguyên Đan và Tam Sinh Hoa, sau ba tháng bế quan, cuối cùng đã thành công nâng Huyền Vũ Kinh lên tầng thứ ba, tu vi đạt đến đỉnh phong của Thiên Võ Cảnh sơ kỳ, chỉ còn một bước nữa là đột phá Thiên Võ Cảnh trung kỳ."
"Còn ba tháng nữa là đến trận sinh tử đấu, tu vi vẫn còn thiếu một bước mới đột phá, nhưng ba tháng là tuyệt đối không đủ. Vương Kỳ kiểm tra số linh thạch Tiêu Môn Húc để lại, chỉ có vài trăm, không mua được bao nhiêu thảo dược."
"Chợt nhớ lại, hôm hái Tam Sinh Hoa, cậu thấy trong hang vẫn còn những linh dược khác, tuy không biết Liệt Hỏa Môn đã quay lại hái sạch chưa, nhưng có thể qua đó một chuyến xem sao. Trước mắt cũng chỉ có thể đến đó thử vận may."
"Vương sư đệ, ta nghe bên trong có động tĩnh, có phải sắp xuất quan rồi không? Đỗ chưởng sự bảo ngươi qua đó một chuyến.""
"Vương Kỳ cất linh thạch, tìm một bộ y phục cũ kỹ mặc vào, mở cửa hỏi: "Tiêu sư huynh, hôm nay không đi mở sạp sao?""
"Không, nghỉ một ngày. À, Đỗ chưởng sự tìm ngươi mấy ngày nay rồi, không có chuyện gì thì ngươi cứ qua đó một chuyến, tránh để lão nhân gia nổi nóng rồi làm khó ngươi.""
"Được, ta qua ngay đây. Tiêu sư huynh, có biết là chuyện gì không?""
"Không có chuyện gì lớn đâu, ngươi qua đó là biết ngay ấy mà.""
"Tại nơi luyện dược của Đỗ Hải, hôm nay Vương Kỳ đến thật đúng lúc, Phù A và Văn Đình đều ở đó."
"Vương Kỳ cung kính hành lễ: "Sư phụ.""
"Ra rồi à, ngồi đi." Đợi Vương Kỳ ngồi xuống cạnh Phù A và Văn Đình, Đỗ Hải hỏi: "Ta vừa nói đến đâu rồi?""
"Văn Đình cố ý lườm Đỗ Hải một cái, nói: "Phải giành chiến thắng, không được làm mất mặt.""
"Ừm, đúng. Phải giành chiến thắng, không được làm mất mặt. Lần tỉ thí khu vực của phân bộ Càn Khôn Môn này sẽ có sứ giả từ thượng tầng tới. Phù A, ngươi là người có tu vi cao nhất khu vực này, không được để mất mặt.""
"Văn Đình và Vương Kỳ, hai đứa là những người có tư chất tốt nhất khu vực này, lão phu thu đồ đệ riêng đã khiến đám trưởng lão trong môn phái bất mãn, nếu đến lúc đó biểu hiện không tốt, chắc chắn sẽ bị mấy kẻ đó bàn tán xì xào, không dứt. Vì vậy, hai đứa tuyệt đối không được làm xấu mặt.""
"Vương Kỳ vẫn còn đang mơ hồ, lại thấy Phù A và Văn Đình đều lộ vẻ bất mãn. Phù A lập tức chất vấn: "Chẳng phải phân bộ Đồng Thành cũng có một luyện sư năm ngấn sao?""
"Văn Đình cũng phàn nàn: "Đúng vậy, chẳng phải người nói tư chất như con tuy là phượng mao lân giác, nhưng không phải là độc nhất vô nhị, mấy phân bộ khác cũng có sao?""
"Không sai, nhưng ở khu vực này, thế hệ trẻ chỉ có đúng hai luyện sư năm ngấn. Phù A, ngươi coi như là hàng đầu, lúc luyện chế tại chỗ tuyệt đối không được mất mặt.""
"Hai đứa cũng vậy, không nhất thiết phải tranh giành hạng nhất hạng nhì, nhưng phải thể hiện được trình độ xứng với tư chất của mình, không được làm xấu mặt, hiểu chưa?""
"Dạ." Nghe xong, Văn Đình lập tức cười nói: "Vậy thì được, con cố gắng vào top 10. Gánh nặng của đại sư huynh mới lớn kìa, sư phụ đây là muốn huynh tranh hạng nhất đó.""
"Phù A: "Dù sao không nhất thì cũng nhì, tranh thì tranh thôi.""
"Tốt, cần nhất là cái khí thế đó. Vương Kỳ, ngươi có gì muốn hỏi thì nói đi.""
"Văn Đình nhân cơ hội trêu chọc: "Tiểu sư đệ còn có chí lớn hơn, cậu ấy muốn tới Thánh Sơn.""
"Tốt, cần nhất là cái chí đó. Muốn tới Thánh Sơn, ít nhất cũng phải đạt tới trình độ Tiên Luyện Sư, nhưng với tư chất của các con thì không khó, chỉ là vấn đề thời gian thôi. Hai đứa cũng có thể thử xem.""
"Vương Kỳ bị hai người nói vậy, thấy hơi ngượng ngùng: "Sư phụ, cái gọi là tỉ thí khu vực mà người nói, rốt cuộc là chuyện gì ạ?""
"Càn Khôn Môn là môn phái phát triển từ Thánh Vực, lâu nay giữ thái độ trung lập, không tranh đấu, cuộc sống an nhàn. Sống an nhàn dễ sinh ra lười biếng không muốn tiến bộ, cho nên để đốc thúc đệ tử tu luyện, để khảo hạch các chưởng sự tầng dưới, cũng là để tuyển chọn nhân tài cho thượng tầng.""
"Tổng bộ quy định, cứ ba năm sẽ tiến hành khảo hạch tổng hợp theo khu vực cho các phân bộ ở Phàm Vực, tức là tỉ thí giữa các luyện sư của các phân bộ trong cùng khu vực. Thi luyện chế, đan, khí, phù đều được, luyện chế tại chỗ, do nhân viên chuyên trách giám khảo đánh giá, xếp hạng để phát thưởng.""
"Có những phần thưởng gì ạ? Sư phụ vừa nói có sứ giả thượng tầng tới, là sứ giả ở đâu, Thánh Sơn ạ?""