Vương Kỳ không chút sợ hãi, vận chuyển dị linh lực tạo thành một vòng xoáy thôn phệ nơi chân, hút sạch dị linh lực băng giá đang bám trên đó. Đồng thời, cậu nhanh chóng kết ấn, đối diện với những chiếc thoi tinh thần lực đang lao tới, một con khổng tước màu vàng kim từ trong tay cậu bay vút ra.
Minh Vương phẫn nộ vừa xuất hiện đã đâm sầm vào những chiếc thoi tinh thần lực còn sót lại, nghiền nát chúng thành tro bụi, rồi lao thẳng về phía Hồ Hữu Vi đang đối đầu với Vương Kỳ. Trên đường đi, nó đập tan mọi đòn tấn công tinh thần lực tiếp theo của đối phương, đôi mắt rực lửa xông thẳng tới trước mặt Hồ Hữu Vi.
Hồ Hữu Vi thấy đòn tấn công không hiệu quả, con khổng tước tử thần vừa cướp đi sinh mạng của bao cao thủ đã ở ngay trước mắt, vội vàng chuyển sang phòng ngự, dựng lên ba tầng bình phong tinh thần lực trong ngoài bao bọc lấy mình.
Thế nhưng, khi Hồ Hữu Vi đang dốc sức chống đỡ Minh Vương phẫn nộ trước mặt, thì từ phía sau lưng, lại một con Minh Vương phẫn nộ khác lao tới.
Hồ Hữu Vi cuống cuồng phân tán ba tầng bình phong để phòng thủ, đồng thời tiếp tục tăng cường các lớp chắn, liều mạng ngăn cản hai con kim khổng tước bên ngoài.
Băng giá trên chân Vương Kỳ đã tan bảy tám phần, nhưng thân thể vẫn bị xích sắt trói chặt như đòn bánh tét, không thể cử động. Cậu liền điều khiển hai con khổng tước tấn công vào sườn Hồ Hữu Vi, đồng thời tung ra ba lá phù văn hủy diệt ngay phía chính diện.
Cao thủ của Liệt Hỏa Môn sau khi dùng xích sắt trói chặt Vương Kỳ, liền đổi sang đại đao dài sáu thước. Một mặt, hắn tung ra vô số băng chùy để tấn công và gia cố xiềng xích, mặt khác lao tới cận chiến, vung đao chém liên tiếp hơn mười nhát.
Vương Kỳ có Huyền Vũ Kinh hộ thể nên không sợ bị băng chùy đâm trúng. Lúc này, cậu chỉ một lòng muốn hạ gục Hồ Hữu Vi trước nên không hề né tránh.
Băng chùy đâm vào người Vương Kỳ liền tan chảy rồi đóng băng lại. Từng chiếc băng chùy găm trúng, từng mảng băng nối liền với nhau, chẳng mấy chốc Vương Kỳ đã bị đông cứng thành một người băng.
Nhìn lại phía trước, ba lá phù văn hủy diệt đánh trúng bình phong phòng ngự của Hồ Hữu Vi, trong nháy mắt xé rách một lỗ hổng, rồi vết nứt ngày càng lan rộng, hai con Minh Vương phẫn nộ đồng loạt lao vào trong.
Ngay khoảnh khắc kim khổng tước biến mất, biểu cảm kinh hoàng trên mặt Hồ Hữu Vi đông cứng lại. Vương Kỳ vận ý niệm, theo một vết nứt xuất hiện trên tảng băng dưới chân, Hồ Hữu Vi bị hai con kim khổng tước xòe cánh, trong phút chốc đã bị xé xác thành từng mảnh thịt.
Vương Kỳ lại cử động, tảng băng dưới chân nứt toác, cậu nhảy vọt lên, dùng xích sắt quấn trên người đỡ lấy đại đao của gã cao thủ, rồi tung một cước vào ngực hắn.
Sức mạnh thôn phệ khổng lồ từ vòng xoáy bắt đầu hoạt động ngay khi tiếp xúc. Gã cao thủ cảm thấy khác lạ, vội vàng lùi lại. Sau khi rút ra một khoảng cách, hắn lại vung đại đao tấn công tiếp.
Vương Kỳ tiếp đất rồi thuận thế lăn mình, lăn ra xa hơn mười mét. Một mặt cậu điều chỉnh hướng thôn phệ của dị linh lực để hút sạch băng giá ở những vị trí hiểm yếu trên cơ thể, mặt khác tìm đến cây cối, đá tảng để va đập điên cuồng. Chẳng bao lâu, cậu đã đập vỡ được lớp băng trên người.
Thấy gã cao thủ đuổi tới, cậu đạp mạnh vào thân cây, mượn lực nhảy sang hướng khác. Cậu ngẩng đầu tung ra vài lá phù văn để chặn bước chân kẻ địch, rồi nhảy lò cò tìm đến chỗ một người nhà họ Vương: "Vương Hiểu, mau cởi trói cho ta."
Vương Hiểu sững sờ, nhìn kỹ thấy là Vương Kỳ, liền vội vàng đánh lui đối thủ rồi lao tới: "Thiếu gia Kỳ, người không sao chứ?" Hắn nhanh nhẹn tìm một đầu xích sắt định tháo ra, nhưng tháo được một nửa mới phát hiện đầu xích xuyên qua vòng tròn của chính nó mà nối lại, giống hệt một vòng kín, không phải nút thắt nên không thể cởi.
Gã cao thủ phía sau đã đuổi kịp. Chứng kiến phó môn chủ chết thảm, một người anh em khác cũng đã âm dương cách biệt, hắn vô cùng phẫn nộ, lúc này đã trở thành kẻ liều mạng. Hắn lao tới, vô số băng chùy lại rải xuống, hắn tốc độ cực nhanh, vung đao chém về phía Vương Hiểu đang đứng phía trên Vương Kỳ.
"Cẩn thận!" Vương Kỳ bật dậy, dùng đầu húc văng Vương Hiểu ra ngoài. Cậu ngẩng đầu đối diện với gã cao thủ, tung ngay hai lá phù văn hủy diệt đánh tan băng chùy, rồi lại tung tiếp hai lá nữa tấn công thẳng vào hắn.
Gã cao thủ bắt chước, cũng tung ra một lớp băng chùy để chặn lại. Phù văn và băng chùy nổ tung giữa chừng, hắn không lùi mà tiến, xông vào dư chấn của vụ nổ, lại vung đao chém xuống, quyết lấy đầu Vương Kỳ.
Vương Kỳ thấy tình thế nguy cấp, hai tay vẫn còn bị trói chặt nhanh chóng kết ấn, tung ra chiêu "Minh Vương Nộ". Một con khổng tước vàng kim từ giữa ấn đường lao ra thành hình, đại đao của cao thủ Liệt Hỏa Môn cũng đã chém tới.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Vương Hiểu bị Vương Kỳ húc văng ra đã lập tức quay lại cứu viện, dùng kiếm chặn đứng đại đao của kẻ địch. Con kim khổng tước lao tới, còn chưa kịp xòe cánh đã đâm thẳng vào cơ thể gã cao thủ.
Nó lập tức nổ tung, máu thịt của gã cao thủ bắn tung tóe, phun lên người Vương Kỳ và Vương Hiểu khiến cả hai nhuốm đỏ như máu.
"Kỳ nhi?"
Vương Kỳ nghe tiếng gọi liền vội vàng nhìn sang, không ngờ máu trên trán chảy vào mắt. Cậu nheo mắt nhìn thấy Vương Thanh Lam đang chạy tới, liền hỏi: "Cha, sao cha lại tới đây?"
"Hồ Hữu Vi đã chết, hai kẻ Thiên Võ Cảnh của Liệt Hỏa Môn cũng bị con giết rồi, tên tóc bạc thì bị dọa chạy mất. Con có bị thương nặng không?"
"Không nặng, đây toàn là máu của kẻ địch, con chỉ hơi đau đầu thôi. Ông nội đâu ạ?" Trên người Vương Thanh Lam có sáu bảy lỗ máu, vết thương không hề nhẹ. Luyện sư quả nhiên rất khó đối phó với những tu giả bình thường.
"Ở đằng kia, không sao đâu, cha con và Hà Hoằng Nghị vốn dĩ ngang tài ngang sức, hiện tại đều là Võ Huyền Cảnh sơ kỳ, vẫn như cũ thôi."
Bốn kẻ trấn thủ của Liệt Hỏa Môn, ba chết một chạy. Cao thủ từ Thiên Võ Cảnh trở lên bên phía nhà họ Hà chỉ còn lại Hà Hoằng Nghị và quán chủ Uy Long Võ Quán. Lúc này, áp lực của nhà họ Vương đã giảm bớt đáng kể, Vương Thanh Lam tranh thủ nghỉ ngơi một chút.
Ông ngồi xổm xuống nghiên cứu xích sắt trên người Vương Kỳ. Linh khí này giống hệt hai cái mà nhà họ Vương thu được trước đó. Tìm thấy bộ điều khiển hình trụ, Vương Thanh Lam dễ dàng tháo xích sắt ra, ném cho Vương Kỳ rồi nói: "Linh khí này khá đấy, bộ điều khiển ở đây, con giữ một cái, sau này có khi dùng tới."
"Được ạ, đằng kia vẫn còn một cái." Vương Kỳ tìm trong túi Càn Khôn một bộ quần áo cũ, xé ra, cùng Vương Hiểu mỗi người một nửa lau mặt, rồi nhặt cái trụ xích sắt còn lại đưa cho Vương Hiểu.
Vương Hiểu cũng không khách sáo, ai mà không thích linh khí cơ chứ.
Dựa vào tảng đá nghỉ ngơi, Vương Kỳ liếc nhìn chiến trường. Cả hai bên thương vong gần như một nửa, trận chiến này quả thật vô cùng thảm liệt. Lau sạch vết máu trên người, Vương Kỳ nhìn về phía Hà Hoằng Nghị, nói với Vương Thanh Lam: "Cha, cha bị thương không nhẹ, cứ nghỉ ngơi ở đây đi, con đi giúp ông nội giải quyết kẻ cầm đầu."
Không đợi Vương Thanh Lam trả lời, Vương Kỳ đã chạy đi. Cậu nhảy vài bước ra sau lưng Hà Hoằng Nghị, tiến lại gần rồi nhảy vọt lên, tung hai lá phù văn hủy diệt tấn công tới.
Thấy Vương Kỳ tới chi viện, Vương Chấn Đông tranh thủ liếc nhìn chiến trường, thấy người của Liệt Hỏa Môn gần như đã không còn, lập tức biết đại thế đã định. Ông không giữ sức nữa, vận dị linh lực đến mức tối đa, sấm sét đầy trời trút xuống, thông qua sự dẫn dắt của linh kiếm trong tay, từng đạo từng đạo bổ thẳng về phía Hà Hoằng Nghị.