Huyền Điểu lặng lẽ đứng trên một vách đá trong hang, nó há cái mỏ lớn hưởng ứng tiếng gầm của Vương Kỳ, nhưng không phát ra âm thanh mà là một đợt sóng năng lượng lan tỏa ra ngoài.
Sau đợt sóng, hang động khẽ rung chuyển. Ngay vị trí đối diện với Vương Kỳ, một nhân loại Huyền Vũ với tay chân và dáng vẻ y hệt Vương Kỳ đang bò trên mặt đất hiện ra, đôi mắt đen láy vô cùng.
Vương Kỳ giả đối diện cũng gầm lên một tiếng, tiếng gầm hòa cùng tiếng của Vương Kỳ, vang vọng tận trời cao.
Như nhìn thấy kẻ thù không đội trời chung, cả hai đồng thời đạp chân lao tới. Kẻ đấm người đá, thỉnh thoảng lại vươn cổ ra cắn một cái. Đánh qua đánh lại, từ dưới mặt đất, cả hai đã đánh tới tầm ngang hông của một người bình thường.
Hai kẻ đứng tấn ngựa, áp sát cận chiến, quyền quyền thấu cốt, chính là bộ quyền pháp mà Vương Kỳ đã vô thức sáng tạo ra vào ngày hôm đó.
Đột nhiên Vương Kỳ cúi người xuống, lộn nhào ra sau, bốn chi co lại, xoay tròn tại chỗ theo kiểu mai rùa. Sau đó, nhân lúc Vương Kỳ giả đang tìm đối sách và lộ ra sơ hở, hắn bất ngờ nhảy vọt lên, bốn chi cùng duỗi ra, tung hai quyền đánh mạnh vào ngực, hai chân đá vào bụng, đá văng đối phương ra ngoài.
Vương Kỳ giả đập mạnh vào trần hang, Huyền Điểu lại há miệng, một đợt sóng nữa lan tỏa, Vương Kỳ giả bình an vô sự nhảy xuống. Tay biến thành vuốt, di chuyển theo lối rắn bò, vồ thẳng vào yết hầu của Vương Kỳ.
Vương Kỳ sau khi đá văng đối thủ thì vừa vặn lộn người đứng dậy, trong quá trình ngả người ra sau, yết hầu lộ ra ngoài, khó lòng phòng thủ. Thấy Vương Kỳ giả đã lao xuống, hắn vội vàng rụt cổ lại, há miệng cắn chặt lấy vuốt của đối phương, dùng sức nghiến mạnh, suýt chút nữa đã cắn đứt ngón tay của kẻ kia.
Vương Kỳ giả không thành công trong một chiêu, lập tức đổi về tư thế rùa, từ trên cao nhìn xuống, vung chân đạp mạnh, hai chân dùng lực đá văng Vương Kỳ xuống đất.
Nó thừa thế đè lên người Vương Kỳ, nhân lúc Vương Kỳ vì đau mà há miệng, nó nhanh chóng rút vuốt ra, hai tay nắm thành quyền, nện mạnh vào ngực Vương Kỳ.
Ánh mắt Vương Kỳ biến đổi, ý thức tỉnh lại, dùng tay bảo vệ ngực, đỡ lấy hơn mười cú đấm nặng nề, sau đó thúc mạnh đầu gối hất văng Vương Kỳ giả ra ngoài. Hắn vội vàng đứng dậy né sang một bên hang, hỏi Lão Tổ: "Chuyện gì thế này?" Vừa rồi là Dương Giản lưu quang, mình lại mất ý thức sao?
Lúc này Huyền Điểu bắt đầu kêu lên, ba tiếng liên tiếp, sóng âm tụ lại, từng lớp từng lớp đánh về phía Vương Kỳ.
Cùng lúc đó, Vương Kỳ giả lao tới, tay chân co quắp, cổ cũng rụt lại, nghiêng người dùng lưng húc mạnh vào bụng Vương Kỳ.
Vương Kỳ vội vàng né tránh, nhìn thấy vách đá nơi sóng âm phía sau đánh trúng vỡ vụn, nơi Vương Kỳ giả húc vào thì đá núi nổ tung, hắn không khỏi rùng mình. "Lão Tổ, rốt cuộc là tình hình gì vậy? Con rùa trông giống hệt con kia là thứ gì?"
"Khụ. Đó chính là ngươi. Thấy con chim màu đen phía trên không? Đó là linh khí phụ trợ của tộc Huyền Vũ, Huyền Điểu." Thật không ngờ nhà họ Vương lại có, ở Yêu Vực còn chẳng tìm thấy nữa là. "Huyền Điểu chỉ có một kỹ năng là Kính Hoa Thủy Nguyệt, hoàn toàn mô phỏng trạng thái lúc đó của ngươi để tạo ra một bản thể khác. Đánh bại nó, thử thách của ngươi chắc là sẽ qua."
Vương Kỳ không tin nổi nhìn bản sao của chính mình, bốn chi cùng dùng, bò trườn tấn công, tuy tốc độ cực nhanh nhưng nhìn thế nào cũng là một con rùa. Hắn hơi khó chấp nhận. Hồ Thanh từng nói khi mình thức tỉnh huyết mạch Huyền Vũ là bò ra, chẳng lẽ chính là như thế này sao? Thật không còn mặt mũi nào gặp người khác.
Né đòn tấn công sóng âm của Huyền Điểu, hắn lách người đến trước mặt Vương Kỳ giả, tung một cước vào đầu đối phương. "Lão Tổ, chẳng phải người nói Huyền Điểu chỉ có một kỹ năng sao? Đòn tấn công sóng âm này là sao?"
"Lúc nãy khi ngươi ở trạng thái Huyền Vũ, vốn không có đòn tấn công sóng âm. Chắc là do ta đánh thức ngươi, để ngăn cản ngươi sử dụng tinh thần lực nên mật tàng đã tự thêm vào vài thủ đoạn."
"Mật tàng có linh thức sao?"
"Được luyện chế từ di hài Huyền Vũ, chắc là có, nhưng cấp bậc không cao đâu, giao tiếp thì thôi đi."
Vương Kỳ giả né được cái chân của Vương Kỳ, nghiêng cổ kẹp chặt lấy chân hắn, lập tức chuyển sang trạng thái rắn, một tay ôm lấy đùi Vương Kỳ, tay kia đánh vào yếu huyệt hạ bộ, một chân đá vào sau gáy hắn.
Sóng âm cũng ập đến cùng lúc, Vương Kỳ không thể di chuyển chân, đành phải nắm lấy cánh tay đang tấn công của Vương Kỳ giả, nghiêng người đè đối phương xuống đất rồi dùng sức húc mạnh. Hắn lăn tại chỗ né đòn sóng âm, tay kia chặn lấy hai chân của Vương Kỳ giả, cái chân không bị ôm lấy tung ba cú đá liên tiếp, đá văng đối phương ra ngoài.
Nằm ngửa trên đất nghỉ ngơi một lát, sóng âm thế mà lại dừng lại. Vương Kỳ lật người, bò bằng bốn chi, quả nhiên sóng âm không phát động nữa. Cái gì mà không cho dùng tinh thần lực tấn công, đây rõ ràng là không cho bốn chi rời đất, bắt buộc phải bò mà đánh.
"Lão Tổ, hình thái Huyền Vũ của con chính là rùa sao? Còn tên kia, trạng thái vừa rồi hình như là rắn?"
"Huyết mạch của ngươi thức tỉnh còn nông, chỉ có một hình thái là bình thường. Huyền Vũ là cộng sinh thể của rùa và rắn, Kính Hoa Thủy Nguyệt có thể khai thác tiềm năng ở một mức độ nhất định. Tiềm năng của ngươi không tệ, bản sao kia có thể dùng hai hình thái cũng là chuyện bình thường."
"Vậy thì con nên vui mới phải." Hắn quay đầu nhìn Vương Kỳ giả đang nằm bò trên đất nghỉ ngơi, bất ngờ tung mười đạo Diệt Thế Phù Văn. Ba cước lúc nãy không nhẹ, phải thừa cơ lấy mạng đối thủ.
Thử thách kích phát huyết mạch Huyền Vũ, Vương Kỳ rất muốn xem sẽ nhận được phần thưởng gì.
Sóng âm không phát động lại, Vương Kỳ giả né tránh cực nhanh, lại biến thành hình thái rắn lao tới tấn công Vương Kỳ.
Vương Kỳ lùi về góc hang, nằm bò không nhúc nhích, bắt đầu truy đuổi Vương Kỳ giả bằng những đòn Diệt Thế Phù Văn. Nằm bò đánh nhau thật sự không quen, chi bằng cứ tấn công từ xa cho xong.
Lão Tổ thở dài một tiếng, nói: "Bốn chi không được rời đất, chỉ cần nằm bò thì đánh thế nào cũng được. Linh thức của mật tàng quá thấp, hơi bị ngốc nghếch rồi."
"Người bớt nói đi, ngày nào cũng không muốn thấy cháu mình được yên ổn."
"Đây là rèn luyện. Linh thức yếu như vậy, đồ đạc bên trong cũng chẳng tốt đẹp gì. Cũng phải, đồ của Huyền Vũ nhất mạch đều được phong tồn đặc biệt, Yêu Vực còn khó tìm, ở đây thì có thể có thứ gì chứ."
"Phong tồn đặc biệt?"
"Khụ, đánh xong rồi nói tiếp." Lỡ miệng nói nhiều quá rồi.
Trong mật thất dưới lòng đất của Thiên Nhất Các, sau khi Vương Thành và vài người đi ra, gia chủ họ Vương lập tức ra lệnh cho người đưa Vương Thành đến mật thất. Năm chiếc chìa khóa tập hợp đủ, mật thất mở ra.
Con Huyền Điểu màu đen vốn đặt trên bàn ở giữa mật thất đã không cánh mà bay, ngọc hạp màu đen tỏa ra ánh huỳnh quang lấp lánh, chất lỏng bên trong cuộn trào không ngớt.
Tộc chí lơ lửng giữa hư không, trang sách mở ra một nửa, trong làn sương đen bao phủ, nó chậm rãi lật giở, rồi dừng lại ở giữa hai trang. Ba chữ trên trang sách bỗng đậm nét hơn, thoát ly khỏi mặt giấy, nương theo sương đen ngưng tụ hiện hình giữa không trung: "Huyền Vũ Huyết".
Ngọc hạp màu đen đột ngột mở ra, chất lỏng màu đen bên trong liên tục trào lên, bao bọc lấy ba chữ lớn kia, trong nháy mắt hóa thành hình dạng một con Huyền Vũ, chớp mắt biến mất, ngọc hạp đóng lại lần nữa, bên trong trống rỗng.