"Ngươi muốn bao che cho Vương Kỳ?" Từ sớm đã nghe đồn Thường Bách Linh có cảm tình với Vương Kỳ, khi ở mộ Võ Tôn thành Hưng Dương, nàng đã công khai lôi kéo Vương Kỳ gia nhập Bách Vân Tông ngay trước mặt người nhà họ Vương, xem ra lời đồn là thật.
"Không phải vậy. Nghe nói Vương Kỳ là Huyền Vũ tại thế, Huyền Vũ là thần thú cấp cao tuyệt thế, giá trị hơn hẳn Vân Lân Thú. Vân Lân Thú đó không cần nữa, ta muốn Huyền Vũ, chẳng qua là mang về Bách Vân Tông mà thôi. Đại sư huynh thấy thế nào?" Thường Bách Linh nói xong nhìn về phía Vương Kỳ, cười đầy tà mị: "Huyền Vũ tại thế ý hạ thế nào?"
"Thú" đại sư huynh giận dữ: "Có phải ngươi đã chấm tên tiểu bạch kiểm Vương Kỳ đó rồi không?"
"Có vấn đề gì sao? Tỷ tỷ ta đây vốn thích kiểu tiểu bạch kiểm mạnh mẽ, Vương Kỳ rất hợp khẩu vị."
Vương Kỳ mặt đầy ngơ ngác. Vốn dĩ hắn biết ý đồ của Thường Bách Linh, bản thân hắn trên hình thức đã đồng ý đến Bách Vân Tông, hành động vẫn tự do, Thường Bách Linh sẽ không quản. Thế nhưng khi lời này thốt ra, Vương Kỳ làm sao còn mặt mũi nào mà đồng ý nữa.
"Thú" đại sư huynh quát: "Không được!" Sư muội thích tiểu bạch kiểm, mụ điên này cũng thích tiểu bạch kiểm, phụ nữ trên đời này sao cứ thích cái thứ vô dụng như tiểu bạch kiểm thế không biết. "Thú Hoàng Cốc nhất định phải lấy được Vân Lân Thú."
Sắc mặt Thường Bách Linh thay đổi, giận dữ nói: "Đợi đấy." Nàng lướt qua "Thú" đại sư huynh rồi dẫn người rời đi, đánh nhau nửa ngày rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút để chuẩn bị tiến vào di tích.
"Thú" đại sư huynh nổi trận lôi đình, xoay người hét lớn: "Mật chìa tiến vào di tích đang nằm trong tay ta, ngươi cứ làm cho có lệ như vậy, có tin ta đổi tông môn không? Dù sao Thiên Cơ Môn đã bị diệt, mật chìa không đủ, Xích Đao Môn đang mong ngóng có người dẫn đường đây."
"Yên tâm, đã hứa cho ngươi Vân Lân Thú thì sau khi ra khỏi di tích, tự nhiên sẽ để ngươi mang Vân Lân Thú về." Mẹ kiếp, dám đe dọa lão nương, đám tép riu này đúng là chán sống rồi.
"Ta dựa vào cái gì mà tin ngươi?"
"Ta thề." Thường Bách Linh giơ tay lên làm tư thế thề thốt: "Trời xanh chứng giám, nếu Thường Bách Linh không để Thú Hoàng Cốc mang Vân Lân Thú về, thì ăn cơm nghẹn chết."
Người tu luyện cần ngộ đạo, nhất là khi đến cảnh giới cao thâm, lúc cảm ngộ áo nghĩa bản nguyên cần phải tâm không hổ thẹn. Mà lời thề được trời chứng giám xưa nay đều có ứng nghiệm, người ở Linh Võ Đại Lục đều tin vào điều này.
Thường Bách Linh đã thề, "Thú" đại sư huynh đương nhiên không có lý do gì để ngăn cản nữa, đành phải đi theo đến nơi mở di tích, chuẩn bị tiến vào.
Bạch Hoa chạy đến bên cạnh Vương Kỳ tỏ vẻ ấm ức, Vương Kỳ bất lực dỗ dành Bạch Hoa, khẽ nói: "Không sao."
Trên đường tới nơi mở di tích, Vương Kỳ quay lại đội ngũ. Hồ Thanh ngậm cọng cỏ đuôi chó, trêu chọc hỏi: "Vương Kỳ, Thường Bách Linh kia không phải thực sự thích ngươi đấy chứ?"
"Nói nhảm, loại đàn bà điên điên khùng khùng như nàng ta làm sao có thể chấm được đàn ông bình thường."
"Ý là ngươi không bình thường."
"Ngươi mới không bình thường."
"Vương Kỳ, Thường Bách Linh cũng khá tốt mà, người xinh đẹp, ở Thịnh An cũng là mỹ nữ thuộc hàng top, thực lực mạnh mẽ, ngay cả Ỷ Thiên đại ca cũng phải kiêng nể nàng ta ba phần. Người phụ nữ mạnh mẽ như vậy mà ngươi chinh phục được thì không biết bao nhiêu kẻ phải ghen tị đâu."
Hồ Thanh khơi mào câu chuyện, bất kể thái độ của Vương Kỳ thế nào, đệ tử nhà họ Vương đã bàn tán xôn xao.
"Đúng đấy, đừng nhìn nàng ta ngày thường hung dữ, thực ra lúc chăm sóc người khác rất chu đáo và lương thiện. Đây là do bạn thân của ta ở Bách Vân Tông tiết lộ đấy, đừng nói ra ngoài nhé. Bảo là không hung dữ một chút thì không trấn áp được đám nghiệt chướng ở Bách Vân Tông, làm đại sư tỷ không dễ đâu."
"Dẹp đi, nói nghe như thật vậy. Ta thấy Thường Bách Linh vốn dĩ là một con dạ xoa, dù có là đại sư tỷ hay không thì vẫn cứ hung hãn như vậy thôi."
"Phụ nữ càng hung dữ chinh phục càng có cảm giác, ta thấy hai người họ được đấy. Nếu Vương Kỳ mà cưa đổ được đại sư tỷ Bách Vân Tông, nhà họ Vương ta chẳng phải có thêm một đồng minh mạnh mẽ sao."
"Có lý, hay là chúng ta tác hợp cho họ?"
Vương Kỳ rùng mình, đám người rảnh rỗi này rốt cuộc tới đây để làm gì? "Khụ."
"Hê, hắn còn gấp gáp nữa chứ. Vương Kỳ, Thường Bách Linh nổi tiếng là người mang song thuộc tính Phong Lôi, nhanh như gió, mạnh như sấm sét, ngươi phải xem xem mình có chịu nổi không đấy."
Vương Kỳ cau mày: "Không phải như các ngươi nghĩ đâu. Thường Bách Linh còn dùng được cả thuộc tính Lôi sao?" Giấu nghề thật sâu.
"Lúc đánh nhau dưới kia không dùng sao? Giỏi thật, vậy mà còn nương tay. Cũng phải, ngoài lúc giao đấu với Ỷ Thiên đại ca mới dùng thuộc tính Lôi, còn với người khác Thường Bách Linh thật sự chưa dùng bao giờ."
"Ta thấy rõ ràng là sợ làm bị thương Vương Kỳ. Vương Kỳ, ngươi nghĩ sao? Nếu ngươi đồng ý thì ta thấy hai người có hy vọng đấy. Này, nói nghe chút, anh em sẽ hỗ trợ cho."
Vương Kỳ cạn lời, trong lòng hàng ngàn con lạc đà thần thú chạy ngang qua, hắn nhìn đám người nhà họ Vương với vẻ chán ghét tột độ: "Một đám đàn ông sức dài vai rộng, có thể tập trung vào việc chính được không, bớt hóng hớt đi."
"Chuyện cả đời người, đây cũng là việc chính mà."
"Khụ." Vương Đồ Long ho một tiếng khiến mọi người im lặng, ông nói: "Được rồi, người trong cuộc không nguyện ý, đừng bàn tán nữa. Vương Kỳ, ngươi qua đây, ta có chuyện muốn hỏi ngươi."
Vương Kỳ vỗ vỗ Bạch Hoa, đi theo Vương Đồ Long sang một bên đội ngũ, sau đó theo sau đoàn người tiếp tục lên đường.
Vương Đồ Long vuốt râu dê suy nghĩ một hồi lâu rồi hỏi: "Ta đã xem kỹ cảnh tượng đánh nhau dưới vách núi, ngươi và Thường Bách Linh đều không tung ra mấy chiêu, hiệp cuối cùng thanh thế tuy lớn nhưng lực công kích có hạn, rõ ràng là đều không nhắm vào nhau. Chắc chắn là đánh giả, chỉ là màn kịch diễn cho mọi người xem."
"Vương Kỳ, lão phu là trưởng lão nhà họ Vương, sống ở Thịnh An mấy chục năm, luôn ở trung tâm của các cuộc đấu tranh. Thế nhưng cục diện hiện tại, lão phu càng ngày càng không nhìn thấu, ngươi có thể phân tích cho ta nghe không?"
Vương Kỳ hơi ngơ ngác: "Trưởng lão tại sao lại cho rằng ta có thể phân tích?"
"Thứ nhất, sự việc xảy ra biến động là sau mộ Võ Tôn thành Hưng Dương, nói chính xác là sau khi ngươi kết thù với nhà họ Bàng và nhà họ Trình. Nhưng ngươi kết thù bên ngoài, còn chuyện cũ giữa ông nội ngươi và Vương Thành cũng đã mấy chục năm rồi, Vương Ỷ Thiên lại điều tra ngươi, rõ ràng là quá chú ý rồi."
"Thứ hai, ngươi tấn công Hắc Võ Bang, Hắc Võ Bang cầu viện nhà họ Vương, Vương Thành tiếp nhận, kết quả người tới lại là người của Xích Đao Môn. Di tích Tử Dương Tông mở ra, Hắc Võ Bang và Thiên Cơ Môn thiếu mật chìa, Xích Đao Môn và nhà họ Vương đều không có mật chìa, vốn dĩ hai nhà bàn bạc cách giải quyết. Kết quả đám người Vương Thành sau khi bàn bạc với Xích Đao Môn, Xích Đao Môn lại đi chen chân vào nhà họ Trình để lấy một mật chìa."
"Nhà họ Vương lại muốn tới tìm ngươi đòi mật chìa. Hai mật chìa hẳn đều nằm trong tay ngươi, một mật chìa cho một trăm người, đám người đó muốn mang thêm người vào, rõ ràng không khớp với ước định trước đó. Thế mà Xích Đao Môn và nhà họ Trình lại đồng ý, nhà họ Bàng và Bách Vân Tông cũng không có ý kiến gì."
"Thứ ba, ý của đám người Vương Thành rõ ràng là muốn nhà mình mang thêm người, nhưng người được đích danh ra thử luyện vẫn là năm mươi người như cũ. Thế lực phụ thuộc năm mươi, thế lực địa phương năm mươi, vừa vặn một trăm. Một trăm người còn lại, là ai sẽ vào? Biến động lần đầu tiên bắt nguồn từ ngươi, lần hỗn loạn thứ hai đều là do ngươi chủ động xuất kích, cuối cùng điểm mấu chốt là mật chìa cũng nằm trong tay ngươi. Thường Bách Linh thân phận bí ẩn, vậy mà lại phối hợp với ngươi đánh giả, ngươi nói xem ngươi có thể phân tích không?"