Tại Thanh Trúc Viên của Vương gia, vào giờ Tuất buổi tối, ánh trăng bán nguyệt treo nghiêng bên trời, mây đen trôi qua, lúc ẩn lúc hiện. Tinh tú thưa thớt, ảm đạm không ánh sáng.
Trong tiểu viên, vài ngọn đèn chiếu sáng mặt hồ, gió thổi qua những khóm trúc bốn bề tạo nên tiếng xào xạc. Tiếng côn trùng kêu râm ran suốt đêm hè, tràn đầy sức sống. Một ngày trôi qua, vô số thế lực bên ngoài đang tái thiết cục diện, bách tính và thương nhân bình thường hoảng loạn tháo chạy. Hoàng gia đã dùng hết kế sách để giữ chân cư dân Thịnh An nhưng đều vô ích.
Thịnh An đã náo loạn cả lên, nhưng phái Vương gia lại bình lặng như tờ, tựa như chốn đào nguyên thế ngoại. Thế nhưng, đây chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão mà thôi, cảm giác nặng nề vô cùng áp bách.
Vương Kỳ tính đúng giờ giấc tìm đến, vẫn như cũ dẫn theo Hồ Thanh. Trong đình nhỏ bên bờ suối ở Thanh Trúc Viên, Vương gia chủ, Vương Đồ Long cùng ba vị trưởng lão đã gặp mặt từ sớm đều đã ngồi vào chỗ. Hai người phàm, một kẻ truy hỏi cách khu trừ Ma chủng, muốn biến trở lại làm người.
Sáng sớm nay, người trong chính đường không tính Vương Kỳ là chín người, trừ Vương Ỷ Thiên ra còn lại tám người. Một Vương gia chủ, bảy vị trưởng lão, nay đã đến bốn người, xem ra thế lực tầng lớp trên của Vương gia vẫn thiên về phía nhân loại nhiều hơn.
Vương Kỳ và Hồ Thanh đi vào trong đình, Vương gia chủ đang ngắm dòng suối quay người lại, lập tức hỏi: "Vương Kỳ, tộc tỷ đánh bại Ma Thần, ngươi có nắm chắc không?"
"Năm phần."
"Năm ăn năm thua. Đúng là một ván bài. Nghe nói tối qua ngươi đã đến, trước tiên tìm cha và ông nội ngươi, nhưng đã quyết định được nơi chốn sau này chưa?"
Vương Kỳ hơi lúng túng nhưng cũng chẳng có gì phải giấu giếm, trực tiếp nói: "Đúng vậy, vốn dĩ tộc tỷ vào được top mười, người phân gia có thể dọn về Thịnh An, nhập vào bản gia. Nhưng lần này tình huống đặc biệt, chúng tôi quyết định trở về."
"Về Hưng Dương Thành. Là họ, hay là cả ngươi cũng về?"
"Họ về, còn con đi tham gia triều thánh."
Vương gia chủ vô thức liếc nhìn Hồ Thanh, nói: "Hai vị huynh đệ này của ngươi cũng muốn đi cùng sao? Triều thánh ở Trường Thước Quốc chỉ có năm danh ngạch, mỗi lần đều do Hoàng gia chủ trì tỉ thí để chọn ra năm người tham gia, các ngươi có ba người, có thể cùng đi hết được không?"
Vương Kỳ cười nói: "Gia chủ hiểu lầm rồi, chúng tôi vào Phế Vực từ Càn Khôn Môn, chỉ là muốn bắt kịp cơ hội triều thánh mà thôi."
"Càn Khôn Môn cùng một hệ thống, với tư chất của ngươi có thể trực tiếp xin đi Thánh Sơn, hẳn là không cần tham gia triều thánh."
"Con thích náo nhiệt. Hơn nữa, hai người họ cần tham gia triều thánh."
Vương gia chủ lại nhìn về phía Hồ Thanh, hóa ra là muốn dẫn người theo. Một lát sau, xoay người hỏi bốn vị trưởng lão khác: "Nói xem, vạn nhất thua rồi, chúng ta đi đâu?"
"Gia chủ, vạn nhất thua rồi, chúng ta còn đi được sao? Họ có giết chúng ta không?"
"Nghĩ nhiều rồi. Vương Kỳ chẳng phải đã nói sao, cậu ta và Ma Thần ngang tài ngang sức, có cậu ta gánh Ma Thần, năm người chúng ta chẳng lẽ không đối phó nổi những kẻ còn lại? Cho dù họ muốn giữ chúng ta lại cũng không có thực lực đó."
"Vậy còn nghĩ gì nữa, trực tiếp trừ khử Ma nhân đi, Vương gia không giữ kẻ bại hoại."
"...Đã hứa dùng tộc tỷ để giải quyết, sao có thể thất tín."
"Với Ma tộc thì giảng đạo nghĩa gì chứ."
Vương Đồ Long lên tiếng: "Không ổn, dù sao cũng đều là người Vương gia, dùng tộc tỷ giải quyết để làm một đoạn kết là tốt nhất. Sau này gặp lại tất nhiên là kẻ thù, nhưng hiện tại, bất kể thắng thua ra sao, hãy chừa lại một đường lui, xem như là cắt đứt thân tình vậy."
"Haiz, Đồ Long à Đồ Long, đã đến lúc nào rồi mà ngươi còn giữ khư khư cái lý lẽ này. Vạn nhất thua rồi, họ có tha cho chúng ta không? Đó là Ma tộc đấy, ngàn năm trước Ma tộc xâm nhập, đi đến đâu quét sạch đến đó, đừng nói là con người, ngay cả yêu thú, dã thú, đến một cái cây cũng không sống nổi. Sinh linh hủy diệt cả rồi."
Vương Kỳ kinh ngạc, đúng là sinh linh đồ thán thật, nhưng "quét sạch" nghe sao mà gượng gạo thế nhỉ? "Trưởng lão, thực ra Ma Thần vẫn còn giữ chữ tín. Chúng ta có thể tập hợp mọi người trước, đi được thì đi, không đi được thì đánh."
"Hồ đồ. Hiện tại gia chủ vẫn là gia chủ, đại quyền của Vương gia vẫn nằm trong tay chúng ta, lúc này trừ ma chính là thời cơ tốt nhất. Nếu đi rồi, gia chủ đổi ngôi, đại quyền rơi vào tay kẻ khác, chúng ta chỉ còn lại mấy người đó thôi. Đến lúc đó Vương Thành lão nhi truy sát tới, thế lực Vương gia đông đảo tiếp nối nhau, chúng ta có cái gì? Chỉ có thể để đám người kia tự gánh vác."
Vương Kỳ sững sờ, bản gia chia làm hai phái, thế lực thuộc hạ bên ngoài lại chưa động, đó đều là tài sản và nhân mạch của Vương gia, không thể xem thường. Vạn nhất thua cuộc, chính là thất bại thảm hại, với tính cách của Vương Thành, Vương Kỳ cũng cảm thấy lão già đó sẽ không dễ dàng buông tha cho họ.
"Vậy là đánh?"
"Đánh, bắt buộc phải đánh. Nếu họ thua, có thể thả họ đi, chỉ là đi mất một số người, sẽ không gây ra mối đe dọa cho chúng ta. Nhưng nếu chúng ta thua, tuyệt đối không thể cứ thế mà rời đi."
"Bội tín bội nghĩa, haiz..."
"Đồ Long hiền đệ, ngươi đừng nói nữa. Sự việc khẩn cấp phải dùng quyền biến, Vương gia không thể nhường cho Ma tộc."
"Gia chủ, ngài thấy sao?"
Vương gia chủ suy nghĩ một chút, nhìn sang Vương Kỳ hỏi: "Vương Kỳ, khi nào có thể dẫn vài người qua Bách Vân Tông trước để khu trừ Ma chủng?"
"Ai quyết định muốn khu trừ Ma chủng thì lúc nào cũng được." Vương gia cách Bách Vân Tông cũng không xa, từng người qua một cũng không thành vấn đề, chỉ sợ người quá đông, Bạch Hoa không xoay xở kịp.
Vương gia chủ đúng là cáo già, đây là không tin những kẻ tiếp nhận Ma chủng, bắt buộc phải biến thành nhân loại thuần túy mới có thể làm việc chung. Nhưng cũng phải, vạn nhất vị trưởng lão rất tích cực này là nội gián của Ma Thần, thì đúng là trò cười lớn rồi.
"Được rồi, chiều mai ta chọn một nhóm ra, ngươi dẫn họ qua đó giải quyết trước. Sau đó, ngươi có thể nghĩ cách nâng cao tỷ lệ thắng trước Ma Thần một chút không? Không thể tất thắng sao?"
Vương Kỳ lại lúng túng, "Chuyện này, hơi khó, dù sao đó cũng là Ma Thần." Lão hồ ly này, căn bản không hề muốn thua. Còn hỏi thua thì làm sao, bàn bạc cái quái gì chứ.
"Nghe nói ngươi ở trong di tích Tử Dương Tông, giết một Ma tướng rất dễ dàng."
"Là ngoài ý muốn, U Minh Cửu Sát sẽ chủ động thôn phệ ma lực, người Ma tộc gần như cấu thành từ ma lực thuần túy, ma lực bị thôn phệ sạch rồi thì người cũng không còn. Nhưng đối với Ma tộc tầng cao hơn, U Minh Cửu Sát không như vậy, hình như vô dụng."
"Ma Thần cũng dùng sức mạnh của U Minh Cửu Sát, nhìn về sức mạnh thì cao cấp hơn của con một chút, nắm chắc tất thắng thì thật sự là không có."
Vương gia chủ: "Ngươi không phải Luyện Sư sao? Còn cái Ám Cổ Phù đó nữa."
Vương Kỳ bĩu môi, đây là ép cậu phải tất thắng mà. "Ám Cổ Phù tiêu hao quá lớn, con hiện tại chỉ có thể đánh một phát. Hơn nữa, nếu cổ phù có tác dụng khắc chế Ma tộc, thì đại chiến ngàn năm trước đã không đánh gian nan đến thế rồi?" Cổ phù, tức là lực công kích mạnh, dùng tốt hơn linh khí khác thôi. Dù rằng, giết ma đúng là hiệu quả thật.
"Nếu ta bắt ngươi phải thắng thì sao?"
"Hả? Gia chủ, thắng thua trong tộc tỷ có phải do ngài quyết định không? Ngài có thể dùng chức quyền, lúc hai chúng con đánh được một nửa, phán con thắng được không?"