Linh Sát

Lượt đọc: 1793 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 71
kế trong kế

❊ ❊ ❊

Đối mặt với vẻ mặt tươi cười chào đón của Mạc Tuyết, Lệ Vô Ngân vẫn lạnh lùng như cũ, thờ ơ ôm củi đốt đặt ở một bên. Nhưng Đông Phương Ngạo thành thật lại lễ phép cười với Mạc Tuyết.

Mạc Tuyết nhìn thấy Lệ Vô Ngân im lặng, đôi mắt chuyển động, nụ cười càng thêm sáng lạn, nghênh đón Đông Phương Ngạo: “Đông Phương đại ca, vừa rồi chúng ta còn đáng nói ma pháp của huynh tiến bộ thần tốc đây, sau khi được lịch lãm trong rừng Bạch Cốt nhất định sẽ càng tăng mạnh.”

Đông Phương Ngạo nghe vậy càng thêm đắc ý, khí sắc vô cùng tốt nói: “Tất nhiên, thiên phú ma pháp của bản thiếu là cô cùng hiếm gặp, cho dù ta đã vô cùng khiên tốn nhưng vẫn không thể che dấu được ánh sáng của thiên tài!” (Vâng, anh rất khiêm tốn…!!)

Sở Lạc Lạc ngồi trên chiếu cúi đầu suy nghĩ, mặc dù không biết Mạc Tuyết vô duyên vô cơ khen Đông Phương Ngạo để làm gì nhưng là tuyệt đối có ý đồ của nàng, mà tên tiểu tử Đông Phương Ngạo này, ha ha… Cũng không biết là hắn khờ thật hay giả ngốc, thái đội của nàng ta biến chuyển rõ ràng như vậy chẳng lẽ không nhìn ra.

“Đúng vậy, đúng vậy.” Mạc Tuyết cười càng thêm sâu đậm, càng thêm ngọt ngào khả ái: “Trong số mấy người chúng ta, năng lực lĩnh ngộ ma pháp của Đông Phương đại ca là cao nhất, trong rừng Bạch Cốt nguy cơ rất nhiều, còn xin Đông Phương đại ca chiếu cố nhiều hơn đây, đúng không, Lạc Lạc muội muội?”

Nghe vậy, Đông Phương Ngạo là một bộ dạng đắc ý dào dạt. Sở Lạc Lạc thầm nghĩ, thực sự nên để a thú trong rừng rậm này hạ bớt ngạo khí của tên tiểu tử này, khiến cho hắn nhớ lâu một chút đi. Lúc này nghe thấy Mặc Tuyết hỏi mình, ánh mắt Sở Lạc Lạc không khỏi nhìn đến Đông Phương Ngạo, khoé miệng hiện lên một chút ý cười ảm đạm, nói: “Đúng vậy, quả thực tiến bộ rất nhanh.”

Đông Phương Ngạo nghe được Sở Lạc Lạc khẳng định ma pháp của mình có tiến bộ, trong lòng nhảy múa. Lần trước hắn ở Thuỷ Hàn Thành vô cùng kém cỏi làm cho Đông Phương Ngạo tự ti thật lâu, nay rốt cục cũng đạt được một chút thành tựu, hắn chỉ là hy vọng mình có năng lực bảo vệ đồng đội.

Ánh mắt Đông Phương Ngạo nhìn về phía Sở Lạc Lạc tràn đầy vui sướng và chân thành, dũng cảm vỗ ngực nói: “Yên tâm, có ta ở đây, sẽ không để cho đám ma thú này đụng đến một sợi tóc của các ngươi.”

Lệ Vô Ngân ở một bên yên lặng buông thanh củi trong tay xuống, vẻ mặt vẫn không chút thay đổi giống như những gì họ đang bàn luận không hề liên quan gì đến hắn.

“Oa! Đông Phương đại ca, huynh thật có khí khái nam nhân!” Mạc Tuyết mang vẻ mặt sùng bái nói.

Đông Phương Ngạo được khen, ngây ngô cười hai tiếng, buông cây củi xuống, tay phải vung lên, thanh củi liền hừng hực cháy lên.

Mạc Tuyết đưa tay cho thêm củi vào đống lửa, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn bị lửa chiều và đỏ ửng lên, tiếng nói ngọt ngào nói: “May mắn có Đông Phương đại ca ở đây nha, nếu không chúng tan gay cả đốt lửa cũng thành vấn đề.”

Này cũng quá khoa trương rồi! Ai cũng biết nàng là thiên tài song hệ phong hoả, Sở Lạc Lạc thầm nghĩ, Mạc Tuyết này trong nhà được nuông chiều, luôn là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Ai biết lại gặp phải cái tên Lệ Vô Ngân này, bị làm lơ cho nên cố ý khen tặng Đông Phương Ngạo mà vắng vẻ Lệ Vô Ngân, muốn làm cho hắn khó chịu sao?

Nhưng mà vẫn còn cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, nhưng mà cái này không liên quan đến nàng. Không hề nghĩ đến những việc vặt vãnh đó, Sở Lạc Lạc chậm rãi ăn lương khô.

Đông Phương Ngạo cầm một nhánh cây chỉnh lại mấy cành củi, cảm thấy lời nói của Mạc Tuyết có chút khoa trương, đang muốn nhắc nhở Mạc Tuyết là hoả tử* cũng có thể đốt lửa thì bỗng nhiên thấy Lệ Vô Ngân đứng dậy, không khỏi sửng sốt hỏi: “Làm sao vậy, Vô Ngân?” (Hoả tử: giống như cây diêm nhưng to hơn, chỉ cần ma sát thì sẽ tạo ra lửa)

Lệ Vô Ngân im lặng một chút, lại ngồi xuống, thản nhiên nói: “Không có gì, chân tê.”

Nhìn thấy phản ứng của Lệ Vô Ngân, Mạc Tuyết cười càng thêm ngọt ngào, mở to hai mắt, ngây thơ nói: “Đông Phương đại ca, chúng tar a ngoài lịch lãm nếu như đều dựa vào huynh bảo vệ vậy chúng ta làm sao có thể tiến bộ a, nếu không chúng ta chia ra thành hai tổ đi vào trong rừng Bạch Cốt, sau đó khi ra lại hợp lại được không? Như vậy mọi người đều có thể tăng thực lực.”

Thì ra đây là mục đích của ngươi a. Sở Lạc Lạc cúi đầu, sóng mắt lưu chuyển, khoé miệng hiện lên một chút ý cười trong trẻo.

Đông Phương Ngạo sửng sốt: “Chia tổ? Như vậy không tốt lắm đi?”

Không ai tiếp lời, Mạc Tuyết nhìn nhìn Lệ Vô Ngân và Sở Lạc Lạc đều đang cúi đầu, thu lại nụ cười: “Ta cũng chỉ cảm thấy như vậy đối với mọi người đều có ưu việt mà thôi.”

Đông Phương Ngạo khoát tay, cũng không nói nữa, ban đêm một mảnh yên tĩnh, chỉ

có tiếng củi bị ngọn lửa thiêu đốt kêu lách tách.

--

Một đêm bình yên, sáng sớm, ánh mặt trời xuyên qua tầng lá cây chiếu trên mặt đất tạo ra những đốm sáng rực rỡ.

Mọi người chuận bị xuất phát đi vào rừng Bạch Cốt.

Lúc này Đông Phương Ngạo một thân hồng bào sau một lúc trầm ngâm bỗng nhiên mở miệng nói:” Về đề nghị của Mạc Tuyết ngày hôm qua các ngươi cảm thấy thế nào?”

Sở Lạc Lạc nghe vậy hơi sửng sốt, lẳng lặng nhìn Đông Phương Ngạo, lại không nói một lời.

Lại nhìn Lệ Vô Ngân, trực tiếp xem như không nghe thấy lời nói của Đông Phương Ngạo, vẫn kiểm tra bọc hành lí như cũ.

Nghe dến cây nói kia của Đông Phương Ngạo, trong mắt Mạc Tuyết không khỏi lộ ta một tia vui mừng. Nhưng là Sở Lạc Lạc và Lệ Vô Ngân vẫn như cũ không chịu tỏ thái độ, không khỏi nói giúp: “Đông Phương đại ca nói không sai! Ta ủng hộ huynh! Chúng ta đi tới nơi này lịch lãm vốn là để tăng thực lực, nếu như cứ dựa vào sự bảo vệ của huynh vậy đến ngày tháng năm nào mới có thể đề cao thực lực!”

Tròng mắt đen chuyển động, ngay sau đó nói: “Chúng ta phân công làm việc rõ ràng, sau khi mỗi người đều tự lấy được ma hạch rồi lại về nơi này tập hợp!”

Cái này vốn dĩ là đề nghị của Mạc Tuyết, nay ngược lại biến thành nàng ủng hộ Đông Phương Ngạo, thật sự là được tiện nghi còn khoe mẽ. Sở Lạc Lạc chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt màu hổ phách dưới sương sớm vô cùng trong suốt, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng từ môi nàng thoát ra: “Ta cũng đồng ý.”

Dường như không nghĩ đến sau một đêm Đông Phương Ngạo và Sở Lạc Lạc lại đều đồng ý, tay của Lệ Vô Ngân hơi ngừng một chút, chậm rãi đứng thẳng lên, không nói một lời, đôi mắt lạnh như băng đảo qua khuôn mặt của ba người kia, trên mặt che kín băng sương, thẳng lưng xoay người bước đi.

“Vô Ngân ca ca, huynh đợi Tuyết nhi a, Tuyết nhi cùng một tổ với huynh.” Nhìn thấy Lệ Vô Ngân dẫn đầu rời đi, Mạc Tuyết trong lòng mừng thầm, vội vàng cao giọng gọi, nhanh chóng xách tay nải lên, chạy chậm đi theo, còn không quên quay đều cho Đông Phương Ngạo và Sở Lạc Lạc một nụ cười ngọt ngào.

Nhìn bóng dáng Mạc Tuyết và Lệ Vô Ngân biến mất trong rừng cây, khoé miệng Sở Lạc Lạc khẽ nhếch, đôi mắt hổ phách bình tĩnh nhìn Đông Phương Ngạo: “Hiện tại có thể nói cho ta biết rốt cục sao lại thế này chưa?”

“Không có gì nha! Chính là chia tổ làm việc a.” Đông Phương Ngạo không dám nhìn thẳng vào ánh mắt kia, mơ mơ hồ hồ nói.

“Ít tính toán cho ta…”

Đông Phương Ngạo có chút ngượng ngùng nói: “Thực không có gì, chỉ là đêm qua nha đầu kia lại vụng trộm tới tìm ta, đầu tiên là khen tặng ta một phen, sau đó… Hừ! Ta đã sớm nhìn ra tâm tư của nàng, vốn chỉ là cảm thấy nàng hơi đáng ghét một chút nhưng không nghĩ tới nàng lại nói một chút những lời châm ngòi li gián tình cảm đồng đội của chúng ta để đạt đượi mục đích của nàng. Tuy rằng nói một phần lời của nàng ta cũng là thật. thiên phú của ta chính là cao vô cùng mọi người đều biết, mà…”

“Được rồi, bớt nói nhảm đi! Nói trọng điểm.” Sở Lạc Lạc không khỏi đánh gãy lời nói của hắn.

Đông Phương Ngạo sờ sờ mái tóc ngắn màu đỏ rực của hắn, ho nhẹ một tiếng nói: “Ta đã nói qua với Vô Ngân, lát nữa tìm cơ hội bỏ lại nha đầu kia một mình, để cho nàng chịu đau khổ một chút, ai bảo nàng châm ngòi ly gián huynh đệ tình thâm chúng ta. Đương nhiên chúng ta cũng sẽ để ý an nguy của nàng, sẽ âm thầm nhìn xem, đợi đến khi nàng biết sai thì sẽ dừng lại.” (Thật sự rất muốn chen mồm một câu Đông Phương đại ca, anh và Vô Ngân khi nào thì là huynh đệ tình thâm rồi, không phải là đánh nhau như nước với lửa sao?)

Không nghĩ tới người này thật ra lại không hề ngu ngốc, lúc diễn trò còn rất thật, Sở Lạc Lạc không khỏi nhìn hắn nhiều vài lần.

Nhìn thấy vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu của Sở Lạc Lạc, Đông Phương Ngạo có chút khần trương nói: “Lạc Lạc… Ngươi sẽ không cảm thấy ta không đúng, không đủ trượng nghĩa a?”

“Làm sao có thể?” Sở Lạc Lạc cũng xách tay nải lên, dẫn đầu rời đi, quay đầu nói: “Ta a, thích nhất là xem diễn.”

Thật sao? Thoạt nhìn, Lạc Lạc còn ra vẻ rất thưởng thức cách làm của hắn, Đông Phương Ngạo ngây ngô cười một tiếng, vội vàng đuổi kịp bóng dáng nhỏ nhắn kia.

Aizz vốn dĩ khá thích nhân vật Mạc Tuyết này mà, mong rằng nàng ta không phải người xấu a.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »