Linh Sát

Lượt đọc: 1840 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 65
khách không mời mà đến

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, mặt trời vừa lên cao.

Hôm nay là ngày diễn ra cuộc thi tuyển trọn bên trong Thánh Vân học viện. Sáng tinh mơ, người phụ trách của học viện đã bắt đầu thu xếp bày biện, vì để đảm bào an toàn, canh phòng cũng nghiêm ngặt hơn.

Lúc này, bóng dáng thon dài của một người mặc áo choàng trắng đưa lưng về phía ánh mặt trời, thong thả đi về phía cửa lớn của Thánh Vân học viện.

Người gác cổng nhìn thấy có người liền tiến lên chặn lại, đang định hỏi là ai thì đã thấy người mặc áo choàng đưa ra một thẻ trúc nhỏ.

Người gác cổng nhìn thấy khẽ ngây người, thẻ trúc kia chính là vật mà chỉ có giáo sư bậc Cửu Tiêu của học viện mới có được. Người có thể có thẻ trúc này nhất định cũng là người mà giáo sư cực kì tín nhiệm nhưng mà, hắn vụng trộm đánh giá gương mặt dấu ở bên trong áo choàng, xác định mình vẫn chưa từng gặp qua người này.

Thân ảnh thon dài đi về phía nơi thân quen của mình, chỉ có vài sợi tóc màu trắng bạc lộ ra bên ngoài áo choàng tung bay theo gió.

Khó có được một ngày Mặc Vô không ra ngoài mua rượu bởi vì một lát nữa ông muốn đi xem ba đệ tử của mình thi đấu. Ông đã dậy từ sáng sớm, còn có chút ngái ngủ, chỉ là, từ bên ngoài phòng có thể nghe được tiếng bước chân rất nhẹ làm cho ông đề cao cảnh giác.

Rất nhanh, ông liền thấy được người tới.

Người nọ vừa thấy Mặc Vô liền cởi mũ áo choàng xuống, giọng điệu cực kì kính trọng nói: “Mặc lão, nhiều năm không gặp, người vẫn có tinh thần như cũ.”

Khi nhìn thấy người này, Mặc Vô liền bắt đầu đánh giá hắn, người này làm cho ông có cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Gương mặt để lộ ra xinh đẹp vô cùng yêu nghiệt nhưng trong ánh mắt lại ánh ra vài phần khí khái của nam tử, một đầu tóc trắng bạc tuỳ ý rối tung. Đôi mắt màu bạc hẹp dài, hai tròng mắt có đầy tơ máu, dáng vẻ phong trần mệt mỏi cũng không ảnh hưởng gì đến dung mạo của hắn.

“Ngươi… Ngươi là?” Mặc Vô có chút mơ hồ, trong lòng nhớ tới một người, chỉ là dung mạo có chút khác biệt bởi vậy không dám khẳng định.

“Đệ tử Lãnh Tiêu Nhiên.” Người tóc bạc trả lời như vậy, trong giọng nói có chút hổ thẹn, nói tiếp: “Có lẽ Mặc lão ngài có thể gọi ta bằng cái tên khác, Tiếu Nhan.”

Tiếu Nhan? Chính là đứa bé trước kia vẫn đi theo sau Lạc Lạc sao? Thì ra bộ dạng bình thường của hắn là như thế này, khó trách…

Nghe được cái tên Tiếu Nhan này Mặc Vô mới bỏ phòng bị xuống, kì thật thời điểm ông nhìn thấy thẻ trúc kia hắn đại khái cũng nhớ được. Bởi vì thẻ bài kia vốn thuộc về Đỗ lão, mà mười năm trước Đỗ lão đã đem thẻ bài này trao cho đệ tử mà ông ấy đắc ý nhất.

Năm đó, sau khi Cổ Vân Lạc bị trục xuất khỏi học viện hai năm, Lãnh Tiêu Nhiên cũng từ biệt giáo sư của mình cũng chính là vị pháp sư hiện nay đang vân du tứ hải Đỗ lão. Ái đồ rời đi làm cho lão pháp sư kia sầu não rất lâu, Mặc Vô cho rằng Đỗ lão sở dĩ dạy dỗ Lệ Vô Ngân lại bảo Lệ Vô Ngân đến tìm mình hơn phân nửa là vì tưởng niệm Tiếu Nhan này.

Năm đó Lãnh Tiêu Nhiên sử dụng thuốc nước ma pháp để thay đổi dung mạo, việc này Mặc Vô đã sớm nhìn ra. Hắn vì sao phải che dấu dung mạo? Hoặc là người này tướng mạo quá mức xinh đẹp hoặc là… Nguyên nhân của việc này ông cũng không tò mò, khiến ông hiếu kì chính là nguyên nhân Lãnh Tiêu Nhiên tìm đến ông.

Mặc Vô rõ ràng, những năm gần đây Lãnh Tiêu Nhiên luôn tìm kiếm Cổ Vân Lạc, hôm nay hắn tìm chính mình nhất định là đã có tin tức của nàng. Nghĩ như vậy trong lòng Mặc Vô cũng có vài phần chờ đợi.

“Mặc lão, ta muốn hỏi thăm một người.” Lãnh Tiêu Nhiên nói.

Sau đó Lãnh Tiêu Nhiên giải thích việc mình đánh nhau với người mặc áo đen thần bí kia, lấy hiểu biết của Mặc Vô, những pháp sư hơi có danh tiếng trên Thánh Vân đại lục ông cũng nhất định biết được.

“Ngươi nói người áo đen kia tự xung là lão phu, lại có thể sử dụng được chiêu thức của Lạc Lạc?”

Mặc Vô hơi nhíu mày nói: “Cái chiêu thức kia vốn là Lạc Lạc tự nghĩ ra, chính là từ pháp thuật cao cấp Trụ Cột Cắn Nuốt mà thay đổi trở nên linh hoạt hơn, uy lực cũng lớn hơn, trở thành pháp thuật Ám Lưu Quang của nàng.”

“Ý ngài là, một chiêu này ngoài Sở Lạc Lạc ra…” Nghe vậy trên dương mặt tràn đầy mệt mõi của Lãnh Tiêu Nhiên lộ ra một chút ý cười vui sướng.

Mặc Vô lại lắc đầu nói: “Nhân tài trên Thánh Vân đại lục lớp lớp xuất hiện, có lẽ có

người khác cũng nhiên cứu ra chiêu thức này cũng không hẳn là không thể, mà cái người mặc áo đen kia, ta chưa nghe nói bao giờ.”

Hơn nữa, theo lời Lãnh Tiêu Nhiên nói cái người mặc áo đen kia sau khi nghe đến cái tên Cổ Vân Lạc thì phản ứng cũng không quá mặn mà. Nếu người kia thật sự là Lạc Lạc thì nhất định sẽ hỏi lại Lãnh Tiêu Nhiên nhưng mà câu trả lời của người mặc áo đen thật đúng là ngoài dự kiến của ông.

Ai cũng không thể ngờ tới, Cổ Vân Lạc lại trọng sinh thành Sở Lạc Lạc. Hơn mười năm chưa gặp lại, Sở Lạc Lạc làm sao có thể nhận ra cậu thiếu niên yếu đuối mang theo chút khiếp đảm năm đó. Huống hồ Lãnh Tiêu Nhiên không những khôi phục diện mạo xinh đẹp mà khí chất cũng không còn như cũ, hơn nữa một câu của hắn liền khiến cho Thanh Diệp tự tử. Bởi vậy trong lòng Sở Lạc Lạc đã liệt Lãnh Tiêu Nhiên vào danh mục nhân vật nguy hiểm cực kì chán ghét. Đối với câu hỏi của Lãnh Tiêu Nhiên, nàng tuy có nghi hoặc nhưng cuối cùng cũng khó nén được ý chán ghét trong lòng.

Nghe được câu trả lời của Mặc Vô, sắc mặt Lãnh Tiêu Nhiên cứng đờ, vẻ mặt mất mát.

Nhưng mà, trong đầu hắn lại nhớ tới lời của nam tử mặc áo bào màu quất kia, niết bàn trọng sinh.

“Mặc lão, trên đời này có tồn tại phương pháp khiến cho người chết sống lại không?” Đôi mắt của Lãnh Tiêu Nhiên lại một lần nữa sáng lên.

Mặc Vô nghe được lời này không khỏi nhớ tới con quái vật ở Thuỷ Hàn Thành, nghiêm

khắc trách cứ nói: “Làm cho người chết sống lại là pháp thuật tà ác, ngươi hỏi tới làm gì?”

Nhìn đến nét mặt già nua bắt đầu tức giận, trong lòng Lãnh Tiêu Nhiên chợt lạnh,

nhưng cũng không tình nguyện buông tha nói: “Trừ hắc ma pháp ra, chẳng lẽ vốn không có pháp thuật kiến cho người khác sống lại sao? Nếu là làm cho linh hồn này sống trên cơ thể người khác thì sao?”

Phản Sinh Chú!

Vấn đề này của Lãnh Tiêu Nhiên làm cho Mặc Vô nghĩ tới bí thuật này, chỉ là bản thảo ma pháp không trọn vẹn, hắn từng cùng Cổ Vân Lạc nghiên cứu muốn bổ khuyết cho cái chú ngữ này, đáng tiếc…

Vì thế lão nhân đầu bạc nhẹ nhàng lắc đầu.

Nhìn đến nam nhân anh tuấn trước mặt khó nén cảm xúc thất vọng, Mặc Vô vỗ nhẹ bờ vai của hắn nói: “Ngươi phải tin tưởng cố gắng của ngươi sẽ không uổng phí.”

Bạc môi của Lãnh Tiêu Nhiên lộ ra một tia cười khổ, hắn không nói với Mặc lão rằng hắn đã đi qua Huyết Sắc Chi Lâm, hắn đã làm ra sự tình điên cuồng kia. Nếu không phải nhờ lời nói của nam tử thần bí kia làm cho hắn dấy lên hy vọng, chỉ sợ giờ phút này hắn cũng đã đi theo nàng…

“Ai nha! Tiểu tử này, ngươi cư nhiên làm chậm trễ thời gian của ta, hôm nay là thi đấu tuyển chọn bốn năm một lần, ta có ba đệ tử dự thi, lúc này chỉ sợ đã bắt đầu.”

“Ngài thu đệ tử?” Nghe được lời nói của Mặc Vô, Lãnh Tiêu Nhiên cũng có chút tò mò.

“Một lời khó nói hết a. Đi một chút, xem trận đấu đi! Tiểu tử, nâng tinh thần lên, đi xem hậu bối của ngươi như thế nào…”

Mặc Vô kích động nói, cũng không có để ý Lãnh Tiêu Nhiên có đồng ý không liền lôi kéo hắn đi về phía sân đấu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »