Linh Sát

Lượt đọc: 1879 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 57
giao dịch

❊ ❊ ❊

Bên trong Thánh Vân học viện.

Nhìn lên, có thể thất một tòa tháp cô độc đứng sừng sững, xung quanh tháp trải rộng pháp trận mê muội. Nơi này thiết kế đặc biệt có thể tập trung một lượng nguyên tố ma lực lớn, là địa phương chuyên dụng cho các học viên giỏi làm nơi bế quan tu luyện. Nếu như là ở lớp bình thường, muốn tu luyện ở đây chỉ sợ là phải thông qua khảo nghiệm thật lớn, cho dù có thông qua khảo nghiệm thì cũng chỉ được tu luyện ở đại sảnh bình thường.

Nhưng mà đối với thiên tài ở lớp đặc biệt thì lại khác, rất dễ dàng là có thể được tiến vào trong tháp tu luyện, chỉ cần giáo sư nói một tiếng là được.

Ngay hôm đó thì đám người Sở Lạc Lạc đã được tiến vào danh sách người được vào trong tháp tu luyện. Sở Lạc Lạc lấy tra một tấm thẻ có ma pháp đặc thù đi tới gian phòng thuộc về mình bên trong tháp. Phòng tu luyện của Sở Lạc Lạc ở tầng ba, Sở Lạc Lạc hiểu được trên tầng càng cao thì nguyên tố ma lực lại càng dày đặc, tốc độ tu luyện ma lực cũng sẽ càng nhanh. Xem ra, học viện cho rằng thực lực trước mắt của nàng chỉ là tinh anh trong Thánh Vân học viện mà thôi. Dù sao nàng vừa mới nhập học không lâu, nay đã có thể ngay lập tức đến tầng thứ ba vẫn là bởi giáo sư của nàng là Cửu Tiêu Mặc Vô.

Phòng thật đơn giản, so với trí nhớ kiếp trước giống nhau như đúc, không có bày biện gia cụ gì. Trong phòng chỉ có một cái chiếu, chính giữa là một ma pháp trận có thể giúp người sử dụng nâng cao hiệu quả của minh tưởng. Mỗi một cửa phòng đều được thiết lập cấm chế, ngoài bản thân ra thì những người khác không thể đi vào.

Sở Lạc Lạc ngồi xuống chiếu, tiến vào trạng thái minh tưởng, chỉ thấy ma pháp trận phát ra kim quang nhàn nhạt, chỉ trong chốc lát, trong trận pháp có một quả cầu sáng nổi lên giữa không trung, kim quang bắn ra tứ phía, đây đều là do nguyên tố ma lực tụ tập lại mà tạo thành.

Sở Lạc Lạc lúc này cũng không giống như người khác nhắm chặt hai mắt tiến vào trạng thái vô định mà lại ngược lại. Nàng ngồi xếp bằng, tay chống lên má, hai tròng mắt chuyển động, tự hỏi hướng phát triển trong tương lai của mình như thế nào.

Đang lúc Sở Lạc Lạc tập trung tinh thần tự hỏi thì một giọng nói bất cần đời bỗng nhiên truyền vào trong tai Sở Lạc Lạc: “Thực buồn bực sao? Có hứng thú làm một giao dịch với ta không:”

Thanh âm tự nhiên xuất hiện này làm cho Sở Lạc Lạc lắp bắp kinh hãi, lúc này từ trong cổ tay áo của nàng bay ra một viên đá thủy tinh, tản ra ánh sáng u ám.

Tảng đá này cư nhiên không cần bám vào cơ thể người mà cũng có thể nói chuyện?

Hơn nữa Sở Lạc Lạc nhớ rõ khi nàng rời khỏi phong ngủ nàng đã để viên thủy tinh này lại trên bàn, làm có nó có thể xuất hiện trong tay áo của nàng đây? Hơn nữa vốn dĩ khi viên thủy tinh đen này phát ra hào quang thì sẽ phát ra một ít khí tức hắc ám nhưng nay lại bắt đầu biết cách thu liễm lại.

“Giao dịch?” Sở Lạc Lạc rất nhanh liền bình tĩnh lại, làm bộ như không hề để ý nói.

“Nữ nhân, thái độ của ngươi là có ý gì đây? Đừng quên lần trước nếu không phải là ta ra tay chỉ sợ ngươi đã sớm bị cái vật ghê tởm kia nuốt vào bụng.” Thanh âm kia có chút bất mãn nói.

“Nga… Còn có việc này sao?” Sở Lạc Lạc rõ ràng là giả vờ không hiểu, chậm rì rì nói:

“Ta sao lại không nhớ rõ?”

“Ngươi!” Thanh âm kia nghiến răng nghiến lợi,

Yên lặng không biết bao nhiêu năm tháng, nó sớm nghĩ tới cảm xúc của mình hẳn là không dễ dàng bị dao động nhưng cố tình lại gặp một nữ nhân như vậy. Không! Phải nói là một cô bé chưa phát dục.

Một lần lại một lần, không chỉ đem nó thành công cụ dò đường còn tùy tiện quăng loạn trong tay nải, cuối cùng khi nghe xong một câu nói của huynh trưởng liền vứt nó đi. Vốn dĩ nó đã rất tức giận, cho nên nó ở trong thần miếu thu thập nguyên tố hắc ám mà khi Sở Lạc Lạc xâm nhập vào thần miếu đánh nhau cùng thần thủ hộ kia thì nó ở ngay bên cạnh xem trò vui.

Chỉ là vào thời điểm cô gái này bị nguy hiểm đến tính mạng, nó lại lựa chọn hy sinh nguyên tố hắc ám thật vất vae mới tụ tập được để thay nàng chắn một chiêu, nếu không nàng ta sớm, hừ!

Không nghĩ tới giờ nàng cư nhiên giả bộ với hắn, khi đó rõ ràng nàng còn chưa mất đi ý thức, nàng tuyệt đối là cố ý!

“Di? Sao lại không nói tiếp?” Sở Lạc nhìn viên thủy tinh đen nói: “Chẳng lẽ là ma lực đã hao hết, ta còn đối với cái ngươi gọi giao dịnh rất hứng thú đâu?”

Trầm mặc một lúc lâu sau, Sở Lạc Lạc nghĩ tới viên thủy tinh đen sẽ không mở miệng nữa, đang muốn chọc chọc nó, ai bảo giọng điệu nói chuyện của nó kiêu ngạo như vậy, làm cho người ta vừa nghe đã muốn đập tan nhuệ khí của nó.

Thanh âm kia lại một lần nữa truyền đến, lúc này đây, giọng điệu của nó cực kì nghiêm túc, bên trong lộ ra thần bí.

“Ngươi là một ma pháp sư toàn hệ, ngay khi ngươi đánh nhau với cái tên Lãnh Tiêu Nhiên kia, ta đã nhìn ra. Hơn nữa người phát hiện ra ngươi là toàn hệ ma pháp sư không chỉ có một mình ta mà còn có cái lão nhân cổ quái kia nữa.”

Sở Lạc Lạc hơi giật mình nhưng lại lập tức bình thường trở lại. Pháp lực của Mặc Vô cao thâm như thế, muốn do thám người khác những loại nguyên tố ma pháp nào vốn không phải việc gì khó. Chỉ là hôm nay nếu không có tảng đá này nói ra, nàng còn không biết Mặc Vô biết được điều này từ lúc nào.

“Vậy thì sao, có quan hệ gì với cái ngươi gọi là giao dịch kia?” Sở Lạc Lạc có chút hứng thú đối với cái giao dịch này.

Viên thủy tinh đen hừ lạnh nói: “Đối với ngươi căn bản không tồn tại vấn đề nên phát triển hệ ma pháp nào, dựa vào kĩ sảo vận dụng ma pháp hiện nay của ngươi mà nói, thứ ngươi cần chính là những pháp thuật cao thâm.”

“Đây là giao dịch mà ngươi nói?” Sở Lạc Lạc cười khẽ, xem ra nó cũng không biết cái gọi là pháp thuật cao thâm nàng cũng biết không ít, chỉ là ma lực hiện nay không thể phát huy được hết khả năng mà thôi.

“Đương nhiên không phải, ý ta nói là tinh thần lực của ngươi.”

Tinh thần lực? Sở Lạc Lạc trải qua hai kiếp người, tinh thần lực của nàng tất nhiên là cao hơn người thường không ít, điểm này nàng tự hiểu được, chỉ là không hiểu được ngụ ý của nó.

“Ta có thể dạy ngươi, công kích tinh thần.”

Công kích tinh thần? Từ nàng nghe qua rất mới mẻ nha.

“Không sai, ta có thể dạy ngươi làm thế nào để lợi dụng tinh thần lực, thần không biết, quỷ không hay, phá hủy ý thức của đối phương, thậm chí cả linh hồn!”

Sở Lạc Lạc đem bàn tay đang chống lên má buông xuống, hai tay nàng đặt ở bên dưới viên thủy tinh kia, làm cho nó rơi vào lòng bàn tay nàng, hơi nhếch khóe miệng nói: “Điều kiện của ngươi?”

“Sảng khoái! Ngươi chỉ cần mang ta tới một nơi.”

“Nơi nào? Đến lúc đó ngươi muốn ta xuống địa ngục vậy ta phải làm sao?”

Nói chuyện cùng nữ nhân này thực khiến cho người ta tức giận,.

“Địa phương kia tạm thời ta không thể nói nhưng ta có thể đảm bảo là nhân gian, ngay tại Thánh Vân đại lục.” Sau đó nó lại bồi thêm một câu: “Hay là ngươi không dám đi?”

Phép khích tướng? Sở Lạc Lạc hơi nhíu mày, Thánh Vân đại lục còn không có nơi mà nàng không dám đi.

“Khi nào thì đi?”

Viên thủy tinh đen lại phát ra một trận ánh sáng, nó nói: “Thời điểm đến ta tự nhiên sẽ nói cho ngươi.”

“Được! Thành giao!” Sở Lạc Lạc nói: “Như vậy bắt đầu nói về cái công kích tinh thần kia đi!”

Nàng vừa dứt lời, viên thủy tinh đen kia phát ra vài tiếng cười trầm thấp là cho người ta cảm thấy bên trong có chút ý tứ khi thực hiện được ý đồ.

Nhưng mà, Sở Lạc Lạc dù gì cũng là một người đã ẩn cư mười năm trong Huyết Sắc Chi Lâm, nơi nguy hiểm nào mà nàng chưa từng đi qua, cho nên, nàng căn bản không đặt chuyện này ở trong lòng. Nhưng thú thật, cái pháp thuật kia nghe qua cũng rất mê người.

Lúc trước, sở dĩ nó cứu nữ nhân này cũng là do có tư tâm. Tinh thần lực của cô gái nhỏ tuổi này là cường đại nhất trong số những người mà nó đã từng gặp, hơn nữa nàng năm nay chỉ mới mười ba tuổi.

Chỉ là hiện tại nàng vẫn chưa đủ mạnh, nó tin tưởng, chỉ cần nó có đủ kiên nhẫn, hắn

sẽ đợi được đến ngày đó! Đến khi đến được nơi kia, có thể làm gì, đã không phải thứ nàng có thể quyết định được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »