Nói đến thì đây đã là lần thứ ba Trần Cảnh tới nơi này.
Lần đầu tiên tới thì không gặp, ngày hôm sau quay lại vẫn chẳng thấy bóng dáng người đâu.
Nghe mấy bà thím hàng xóm nói, thằng nhóc Hạ Phong này dạo gần đây hành tung bí ẩn, chẳng ai biết nó đang làm cái trò gì.
Trần Cảnh vốn còn cho rằng nỗi lo trong thư của Hạ Thấm có phần nói quá, nhưng giờ xem ra, đúng là chị hiểu em không bằng chị hiểu em!
Chính bản thân anh hiện tại cũng bắt đầu lo lắng liệu Hạ Phong có đang đi vào con đường sai trái nào không. Dù sao thằng bé vẫn còn nhỏ, chưa chịu được bao nhiêu cám dỗ, lại thêm việc bản thân là võ giả nên rất dễ bị những thứ "yêu ma quỷ quái" nhắm tới.
Anh đã hứa với Hạ Thấm sẽ trông nom em trai cô thật tốt, nếu thằng bé thực sự xảy ra chuyện gì thì anh biết lấy mặt mũi nào để gặp lại cô ấy nữa.
Vì thế lần thứ ba này, khác với hai lần trước đều đến vào ban ngày, anh cố tình chọn thời điểm đêm khuya để tới.
Người bình thường vào giờ này lẽ ra phải ở nhà rồi, nhất là trong tiết trời mưa tầm tã thế này, mấy cái gọi là đời sống về đêm cũng đã tan thành mây khói.
Chỉ có điều khiến mặt mày anh sa sầm lại là thằng nhóc Hạ Phong vẫn chưa về.
Trước kia chưa gặp được, anh còn có thể giải thích là do nó chăm chỉ luyện võ.
Dù sao nơi này chật hẹp, không đủ không gian cho võ giả tu luyện, việc nó đi nơi khác cũng là chuyện bình thường.
Nhưng cũng không thể nào muộn thế này mà vẫn chưa về.
Trần Cảnh lần này không rời đi mà tiếp tục chờ đợi tại chỗ, quyết tâm phải tóm được nó để hỏi cho ra lẽ.
Thế nhưng thời gian cứ trôi qua mà Hạ Phong vẫn chưa thấy đâu, anh cũng không khỏi nảy sinh lo lắng.
Thậm chí có lúc anh còn hoài nghi liệu thằng bé có gặp phải bất trắc gì không.
Đúng vào lúc đang lo âu như vậy, lông tơ trên da Trần Cảnh bỗng dựng đứng, tinh thần hải sâu trong mi tâm lập tức gợn lên một tầng sóng.
Một cảm giác bị nhìn trộm đột nhiên xuất hiện trong lòng anh.
"Ai!"
Tiếng quát như sấm rền.
Trần Cảnh từng trải qua trăm trận, đương nhiên không cho rằng đó là ảo giác. Anh lập tức trừng mắt, đôi đồng tử như rồng bạc sắc lạnh nhắm thẳng về phía nơi phát ra ánh nhìn.
Ánh mắt anh nhìn tới, nhanh tựa chớp giật, rọi sáng cả một khoảng không.
Ở phía cuối tầm nhìn, dưới sự quét qua của tinh thần hải, một kẻ mặc áo choàng đen không thể trốn tránh mà hiện nguyên hình.
Ở phía bên kia.
Ngay khoảnh khắc Mãn lão quát lớn, sắc mặt Hạ Phong nghiêm lại, cậu nhanh chóng dừng bước và lập tức ẩn nấp.
Kiểu hành động này cậu đã trải qua không ít lần trong quá trình rèn luyện trước đó, nên đã rất thuần thục.
Dù sao cậu cũng chỉ là võ giả nhất giai, những lúc lực bất tòng tâm vẫn cần Mãn lão chỉ điểm.
Chỉ là lần này so với trước đây, giọng điệu của Mãn lão nghe nặng nề hơn nhiều. Chẳng lẽ phía trước có kẻ địch rất lợi hại sao?
Hạ Phong nín thở, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn về phía trước, đồng thời thầm hỏi trong lòng:
"Thầy, sao..."
Cậu chưa kịp nói hết câu, bỗng thấy phía trước lóe lên một luồng ánh sáng trắng.
Thân tâm Hạ Phong chấn động mạnh, câu hỏi vừa thốt ra lập tức nghẹn lại.
Chưa dừng lại ở đó.
Trong luồng sáng trắng ấy, một đôi mắt lạnh lùng vô tình như thần linh đang chằm chằm nhìn thẳng vào cậu một cách chuẩn xác.
Trong khoảnh khắc, Hạ Phong cảm thấy như mình bị một bàn tay vô hình siết chặt lấy.
Lúc này dù là thân hay tâm, cậu đều run rẩy không ngừng dưới ánh mắt kẻ kia, đến một chút sức lực cũng chẳng thể huy động.
"Rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Chỉ một ánh mắt đã khiến cậu trong chớp mắt không thể cưỡng lại mà buông bỏ mọi sự kháng cự, tựa như con cừu non chủ động vươn cổ ra chờ làm thịt.
Thật đáng sợ!
Thật tuyệt vọng!
Khiến Hạ Phong, kẻ vừa có chút tự mãn sau khi rèn luyện thành công, lập tức dập tắt mọi ý nghĩ kiêu ngạo.
Nếu chậm thêm chút nữa, e rằng đạo tâm võ học mà cậu vất vả xây dựng sẽ sụp đổ ngay dưới ánh mắt này.
May thay lúc này, một luồng linh hồn lực ôn hòa lướt qua mi tâm, kéo cậu trở về từ mép vực.
Hạ Phong vẫn còn bàng hoàng, chỉ nghe Mãn lão trong lòng nói với vẻ đối địch:
"Lục giai? Hay là thất giai? Lần này gặp phiền phức lớn rồi! Tiếp theo cứ giao cho ta."
Lục giai? Thất giai?
Hạ Phong nghe thấy, đồng tử không khỏi co rút dữ dội.
Phải biết rằng kẻ địch mạnh nhất mà cậu từng đối mặt cũng chỉ mới tam giai.
Giờ đây đột nhiên nhảy vọt lên mức này!
Hơn nữa còn là những nhân vật tầm cỡ như lục giai hay thất giai. Cậu tự hỏi mình đâu có đắc tội với hạng người này! Sao lại xui xẻo đụng độ phải chứ?
Nếu nói người cậu từng đắc tội có nhân vật cỡ này thì đánh chết cậu cũng không tin.
Dù sao cao thủ như thế muốn kiếm tiền rất dễ dàng, hà tất gì phải tự hủy hoại danh tiếng để làm mấy chuyện mờ ám đó.
Hạ Phong rất muốn dừng lại để hỏi xem có hiểu lầm gì không, nhưng rõ ràng đối phương sẽ không cho cậu cơ hội đó.
Lúc này, cậu đã bị sát khí nồng đậm bao trùm.
Trời mới biết đối phương đã giết bao nhiêu người!
Nếu không có Mãn lão giúp đỡ, bây giờ đến đứng vững cậu cũng không đủ sức.
Vì thế, trận chiến này là không thể tránh khỏi.
"Yên tâm, có thầy ở đây rồi."
Mãn lão trấn an khi tiếp quản cơ thể Hạ Phong.
Thế nhưng không hiểu sao lúc này Hạ Phong bỗng nhớ lại cảnh tượng lần trước bị nhập xác.
Khi đó Mãn lão cũng đầy tự tin, kết quả lại bị "anh rể" hờ của chị mình là Trần Cảnh dạy cho một bài học, suýt chút nữa thì mất hết mặt mũi.
Lần này không biết có giống vậy không?
Ý nghĩ này của Hạ Phong quên giấu đi, trực tiếp bị Mãn lão nhận ra.
Lão lập tức giận dữ, hừ lạnh một tiếng:
"Lần trước chẳng qua là do linh hồn lão phu bị trọng thương chưa hồi phục, cộng thêm cơ thể thằng nhóc ngươi chưa đạt chuẩn võ giả, không thể phát huy hết sức mạnh nên mới để thằng nhóc kia thắng một nước. Nay tu dưỡng đã lâu, nếu có thể gặp lại nó, nhất định ta sẽ cho ngươi thấy thầy ngươi đánh bại nó gọn gàng thế nào!"
"Vâng vâng! Ngài là lợi hại nhất!"
Để tránh bị vạ lây, Hạ Phong vội vàng nịnh nọt.
Thế nhưng ngay khi cậu định bồi thêm vài câu, một tiếng "hửm" nhẹ bỗng vang lên trong lòng cậu.
Người cũng thốt ra tiếng "hửm" đó chính là Mãn lão.
Cả hai lúc này vừa vặn nhìn thấy diện mạo của cường giả kia.
"Sao lại trùng hợp thế này?"
"Sao lại trùng hợp thế này!"
Trong khoảnh khắc, một cảm giác chẳng lành, dù muốn hay không, đều hiện lên trong lòng cả hai.
Quay lại chuyện trước đó.
Sau khi phát hiện có kẻ nhìn trộm, Trần Cảnh lập tức tóm lấy, đôi mắt lạnh lùng quét tới.
Lúc này anh không hề có ý nương tay.
Phải biết rằng ở cái nơi hẻo lánh này, rất ít khi có võ giả lui tới.
Nhất là đối phương còn sử dụng thủ pháp thăm dò bằng tinh thần, đó là đặc quyền chỉ võ giả trung giai mới có.
Trần Cảnh lập tức gạch tên Hạ Phong ra khỏi danh sách nghi phạm, theo bản năng liên tưởng liệu mục đích của kẻ này có phải nhắm vào mình, hay là người có liên quan tới mình.
Dù sao vào lúc này, ở địa điểm này mà gặp nhau, bảo là tình cờ đi ngang qua thì sao anh có thể tin được.
Nhất là dưới cái nhìn của anh, đối phương mặc áo choàng đen che kín bản thân, rõ ràng là kẻ làm chuyện mờ ám.
Cho nên bất kể mục đích của đối phương là gì, Trần Cảnh quyết định bắt giữ rồi tính sau.
Thế nhưng ngay khi anh định ra tay, trên người kẻ mặc áo choàng bỗng tỏa ra một luồng khí tức quen thuộc.
Bước chân Trần Cảnh khựng lại, lập tức nghĩ ra điều gì đó, đôi mày kiếm nhướng lên đầy vui vẻ:
"Hóa ra là ngươi!"