Câu chào hỏi, ý hỏi từ lúc tạm biệt đến giờ có khỏe không.
“Tốt lắm.” Thẩm Vô Hoặc từ trước đến nay không thích lời khách sáo, đưa mắt quan sát Tần Mạnh một lượt, sau đó không quan tâm nữa.
Bị xem nhẹ như vậy, ngược lại Tần Mạnh cũng không có nửa điểm ảo não, lại quay sang Thẩm Trì: “Đạo hữu, có thể nói chuyện riêng một lúc không?”
“Meo!” Thẩm Trì nghe vậy còn chưa kịp nói gì, con mèo ở dưới chân hắn lại giống như bị giẫm phải đuôi, lớn tiếng kêu gào muốn nhào về phía Tần Mạnh.
Thẩm Trì giơ tay kéo con mèo trở lại: “Xin lỗi, mèo nhỏ không hiểu chuyện.” Sau đó lại nói: “Nếu như muốn so tài, ngươi cứ hẹn một thời điểm với ta là được, cho dù là ở trong bí cảnh này.”
Sau đó hắn theo đoàn người Thừa Kiếm tông đi qua đám người Chấp Phù tông, hướng về phía tháp truyền thừa.
Trông thấy Thừa Kiếm tông biến mất ở trong tháp, các đệ tử Chấp Phù tông bắt đầu xì xào bàn tán.
“Tiểu tử này thật ngông cuồng, dám cự tuyệt cả đại sư huynh của chúng ta.”
“Vậy mà đại sư huynh cũng không nổi giận, phong thái thật là tốt. Chẳng qua Thừa Kiếm tông cũng không hổ là đệ nhất tông môn, ban nãy ta mới đếm qua, ước chừng bọn họ còn tận hơn một trăm người cơ.” Sau đó y dùng cùi chỏ chọc tu giả bên cạnh: “Nè, số lượng ta nói có đúng không?”
“Ta, ta không để ý.” Khuôn mặt người nọ đỏ bừng, thần sắc có mấy phần rạo rực: “Vừa nãy Vô Trì đạo hữu liếc mắt nhìn ta.”
“…”
Người như tu giả này không phải số ít, sau khi trông thấy Thẩm Trì vào tháp truyền thừa, nhiều người còn đứng dậy ngẩng đầu lên xem.
Tần Mạnh lên tiếng: “Được rồi, đừng nhìn nữa, mọi người cũng điều tức khá ổn rồi, đi vào thôi.”
Sau khi tiến vào tháp truyền thừa, trước mắt Thẩm Trì tối sầm lại.
Thẩm Trì tỉnh lại bởi một giai điệu quen thuộc, đập vào mắt là màn trướng vải thô màu lam giặt nhiều đến nỗi trắng bệch, do mấy ngày liền mưa dầm, tấm chăn đơn bạc có hơi ẩm ướt, nữ nhân ngồi ở mép giường vừa khẽ hát vừa xe chỉ luồn kim, thuần thục thêu lên thanh trúc trông vô cùng sống động trên kiện y phục nho nhỏ.
Thẩm Trì mê mang trong nháy mắt, sau đó nhìn về phía nữ nhân bên mép giường: “Mẹ, con đói rồi.”
“Tiểu Trì đã tỉnh.” Trì Nguyên Gia buông kim chỉ xuống, cầm đến hai kiện y phục đã được gấp cẩn thận ở phía cuối giường, mặt mày mỉm cười, khuyên bảo: “Mặc quần áo trước, mặc xong mẹ lấy đồ ăn ngon cho con.”
Thẩm Trì đáp lại, ngoan ngoãn mặc quần áo vào.
Trì Nguyên Gia ôm Thẩm Trì ngồi lên băng ghế nhỏ ở giữa phòng, thân mật xoa đầu hắn: “Ngồi ở đây chờ mẹ trở về.”
Tiếng cửa đóng lại ken két từ bên ngoài, Thẩm Trì giơ lên đôi tay ngắn có hơi bụ bẫm, lại đá cái chân ngắn ngủn, trong mắt ngập tràn nghi ngờ, tựa hồ dáng vẻ hắn không nên thế này.
Trong lúc Thẩm Trì đang trầm tư suy nghĩ, Trì Nguyên Gia đẩy cửa bước vào, cơn mưa bên ngoài mới tạnh, ánh mặt trời xuyên qua thân hình của Trì Nguyên Gia chiếu vào trong phòng, phút chốc sáng rực lạ thường, Thẩm Trì mở to hai mắt không chớp nhìn nàng.
Trì Nguyên Gia vội vã đóng cửa lại, tiến lên mấy bước đặt cái khay lên bàn, sau đó đưa tay nhẹ nhàng phủ lên đôi mắt Thẩm Trì: “Hôm nay ánh nắng hơi chói mắt, Tiểu Trì mau nhắm mắt lại, nếu không một lát nữa sẽ đau mắt.” Sau đó nàng bỗng sửng sốt: “Sao Tiểu Trì lại khóc? Do ánh nắng làm nhức sau? Đừng sợ, mẹ xoa cho con nhé.”
Ngón tay Trì Nguyên Gia nhẹ nhàng xoa lên sát viền mắt Thẩm Trì, một luồng khí mát mẻ theo ngón tay nàng dung nhập vào trong mắt Thẩm Trì.
Thẩm Trì từ từ nhắm hai mắt, khẽ thở dài.
Lần thứ hai mở mắt ra, hắn đã đứng ở sảnh tròn trong hành lang, nơi này vắng tanh, dường như có một loại cảm giác trống vắng khó hiểu, đứng tại chỗ hồi lâu, Thẩm Trì mới chậm rãi lấy lại tinh thần.
[Chúc mừng chủ nhân là tu giả đầu tiên leo lên tầng tám.]
Tầng tám?
Tháp truyền thừa đích thị là dựa vào tố chất của tu giả ngẫu nhiên bố trí đến một tầng khởi đầu, nhưng rất ít ai có thể trực tiếp leo lên tầng năm, Thẩm Trì cũng chỉ biết mỗi Thẩm Vô Hoặc có được tư chất này.
Chẳng qua kiếp này tư chất của Thẩm Trì cũng không chênh lệch bao nhiêu so với Thẩm Vô Hoặc, cũng không thể coi là kỳ lạ.
Thẩm Trì đưa mắt nhìn xung quanh đại sảnh cũng không thấy bóng dáng Thẩm Vô Hoặc, bèn hỏi hệ thống [Ban nãy ta ở trong ảo cảnh bao lâu?]
[Thưa chủ nhân, ba canh giờ.]
Thẩm Vô Hoặc ở trong cốt truyện chỉ mất một canh giờ liền xuất hiện, tất cả trận pháp đồ vật trong hành lang này cũng chưa bị động qua, chẳng lẽ đã có biến cố gì?
Trong lúc Thẩm Trì dự định rời đi, Thẩm Vô Hoặc bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hắn, kỳ lạ là sắc mặt y dĩ nhiên có hơi phiếm hồng, ngay cả hô hấp cũng nặng nề hơn vài phần.
“Đại ca?” Thẩm Trì dừng bước chân quay lại nhìn Thẩm Vô Hoặc, ánh mắt dừng trên khuôn mặt y một lát, hỏi: “Ngươi bị thương?”
Nghe vậy, Thẩm Vô Hoặc dường như cuối cùng cũng hoàn hồn, giọng nói không khác ngày thường: “Không, Tiểu Trì đi ra bao lâu rồi?”
“Ta cũng mới ra ngoài.” Thẩm Trì đáp lời, vừa quan sát trận pháp nơi này, vừa ngoảnh lại nói chuyện phiếm: “Đại ca mới nhìn thấy cái gì?”
Bước chân Thẩm Vô Hoặc đang đi về phía Thẩm Trì bỗng dừng một lát, vành tai đỏ ửng mới tan đi lại lan tràn lần nữa, có điều gương mặt vẫn khôi phục vẻ lạnh lẽo: “Ta thấy ta trở thành Tiên Đế.”
Sau khi Thẩm Trì hỏi xong vấn đề này lại đem lực chú ý trở lại trận pháp, cho nên vẫn chưa trông thấy thần sắc Thẩm Vô Hoặc. Hắn nghe vậy chỉ thờ ơ gật đầu, điều này so với trong cốt truyện gốc không có gì khác biệt.
— ♥ —
Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường
Tác giả: Thành thật khai báo ngươi đã thấy cái gì! Tại sao lâu như vậy mới ra ngoài!
Vô Hoặc: Khà khà khà.