Làm Nhân Vật Phản Diện Cũng Phải Nổi Tiếng Khắp Tu Chân Giới

Lượt đọc: 4275 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

của ta, ngươi có bằng lòng hay không?”

*Đệ tử cuối cùng.

Ngụ ý, bất luận thế nào Thẩm Trì đều phải trở thành đệ tử của y.

Mấy chữ đệ tử quan môn Minh Lệ vừa nói ra, đám đông càng kinh hãi hơn.

Tại Sơ Linh giới, bất kể là tu giả môn hệ nào, đều cực kỳ thận trọng khi thu đồ đệ, dù sao mỗi một đệ tử đều là mặt mũi của tu giả, đặc biệt là thu đệ tử quan môn, càng phải thận trọng cẩn thận, nhưng ngược lại, Minh Lệ lại qua loa nói ra muốn thu đứa trẻ băng hỏa song linh căn này làm đệ tử quan môn. Các đại tu vốn ôm thái độ bảy phần kinh ngạc ba phần xem cuộc vui đứng ngồi không yên.

“Minh Lệ trưởng lão, xin hãy nghĩ lại! Hiện nay ngài ngay cả thủ đồ cũng không thu, liền thu đệ tử quan môn, thực sự có chút không ổn, huống chi đứa bé này tuy ngộ tính rất cao, căn cốt hiếm thấy nhưng linh căn của hắn…”

“Chưởng môn không cần lo lắng, ta tự có quyết đoán.” Minh Lệ ngắt lời tiếp theo của Vô Đàm, nhìn về phía Thẩm Trì lần nữa, giống như đang đợi đáp án của hắn.

Điều kiện hậu đãi như vậy, giả sử rơi vào bất kì người nào, e rằng đều bị làm cho đỏ mắt, nhưng đặt lên người Thẩm Trì, lúc này hẳn là không có ai cảm thấy đề nghị này có nửa điểm không thích hợp, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Trì đều là chờ mong.

Đệ tử duy nhất sao?

Thẩm Trì lướt qua ánh mắt vô cùng kỳ lạ của mọi người, nhìn về phía Minh Lệ, cho dù từ phương diện nào, đệ nghị của đối phương cho hắn mà nói quả thực không có bất kì chỗ hại, thậm chí vì hắn suy tính đủ thứ, như vậy căn bản hắn cũng không có lý do cự tuyệt.

Hơn nữa dựa theo kế hoạch của Thẩm Trì, ba năm dĩ nhiên là đủ rồi.

Bởi vì trong vòng trăm năm tiếp theo đối phương sẽ phi thăng, Thẩm Trì cũng không biết nhiều tin tức về Minh Lệ lắm, ngoại trừ yêu cầu thu đồ đệ cực kỳ nghiêm khắc ra, trong cốt truyện cũng chỉ nói đơn giản vài câu, ngoài ra chính là thiên tài kiếm tu nghìn năm khó có được, cả đời chỉ dốc lòng theo đuổi kiếm đạo.

Từ những phương diện này xem ra, Thẩm Trì cũng không bài xích Minh Lệ, thậm chí vô cùng tán thưởng y, chí ít, thái độ của hai người về mặt sức mạnh đều nhất trí.

Nếu như trở thành thầy trò với y, nói vậy cũng không phải là chuyện gì khó khăn.

Huống chi trong cốt truyện mặc dù Thẩm Vô Hoặc có thể trở thành đệ tử của người nọ, nhất định có yếu tố vận khí, mà kiếp này có thể y không nhất định có được vận khí này.

Nghĩ thế, Thẩm Trì gật đầu trả lời: “Được.”

Sau khi có được đáp án, trong lòng bàn tay Minh Lệ xuất hiện một miếng ngọc khấu nguyệt sắc hình răng nanh, bên trên xỏ một đoạn dây nhỏ màu đen, trên đoạn dây cài một chiếc chuông bạc ám sắc vô thanh, y đem ngọc khấu đặt vào lòng bàn tay Thẩm Trì, nói: “Vật này cho ngươi, dùng làm lễ vật gặp mặt.”

Tặng xong ngọc khấu, Minh Lệ thẳng thắn quay sang hơi gật đầu với người ngồi ở ghế chủ vị, liền đứng dậy biến mất ở trong đại điện.

Động tác của Minh Lệ thực sự quá nhanh, Thẩm Trì còn chưa kịp phản ứng thì chỉ còn thấy một bóng lưng tiêu sái của đối phương rời đi.

[Chúc mừng chủ nhân thu được linh khí x2, thu được tán thưởng của Minh Lệ tiên quân, độ phản kích tăng 1%.]

Thẩm Trì nắm miếng ngọc khấu này trong tay, cảm giác lạnh như băng truyền đến từ trong lòng bàn tay. Hiện nay khí tu của tu giới suy thoái, không nói đến linh khí, coi như bảo khí nhất đẳng cấp thấp cũng có thể dẫn tới các tiểu môn phái đánh nhau tàn nhẫn, mà Minh Lệ xuất thủ chính là hai kiện pháp bảo linh khí, có thể nói thực không hổ là thủ tịch trưởng lão đệ nhất đại tông sao?

Sự tình đã định chắc, sau khi chưởng môn lần thứ hai giới thiệu sơ lược một lần tình hình nội môn cho các đệ tử, một người đàn ông trung niên trẻ tuổi bước vào, chính là chưởng sự ngoại môn Thẩm Trì vừa mới thấy qua sáng nay, y phe phẩy ống tay áo, khom người hành lễ, “Thanh Nghiêm bái kiến chưởng môn, bái kiến chư vị trưởng lão cùng sư thúc.”

Ánh mắt Vân Dục dừng lại một chút trên người Thẩm Trì đang đi vào đội ngũ đệ tử ngoại môn, mới quay sang nói với đội ngũ đệ tử ngoại môn rằng: “Mời đệ tử ngoại môn theo chưởng sự Thanh Nghiêm đi đến Xích Nhạn phong.”

Đợi chư vị đệ tử đều đã theo chưởng sự ngoại môn rời đi, Vân Dục mới ra khỏi đại điện, vừa bước đến cửa liền tựa như có cảm ứng dừng bước chân, ánh mắt nhìn về phía cây cột bên ngoài điện, “Người nào?”

Nữ tử hồng y từ sau cột đi ra, thấp giọng kêu lên với Vân Dục: “Sư huynh.”

“Sư muội?” Thấy là Vân Nhiêu, Vân Dục thở phào nhẹ nhõm, giọng nói mềm mại hơn, “Vết thương của ngươi còn chưa hoàn toàn khỏi hắn, sao lại xuất hiện?”

“Ta không sao, sư huynh, chính là quá buồn bực mới ra ngoài một chút.” Vân Nhiêu sờ soạng khuôn mặt dưới tấm khăn khe, ngón tay mơ hồ còn cảm giác được chút lồi lõm, lại như nghĩ tới điều gì, con mắt khép hờ xẹt qua một tia sáng, lập tức giương mắt cong cong nhìn nhìn Vân Dục, “Sư huynh, trong các tân đệ tử lần này có người nào kỳ lạ sao? Lúc ta mới tới thấy các sư đệ thảo luận rất kịch liệt.”

Vân Dục vẫn chưa hoài nghi lời Vân Nhiêu, dịu dàng nói: “Chúng đệ tử lần này đều rất ưu tú, trong đó còn có mấy hạt giống tốt được chọn làm thân truyền, sư muội hỏi như vậy, là có hứng thú muốn làm người chỉ dẫn cho tân đệ tử nào sao?”

Ở Thừa Kiếm tông, mỗi một tân đệ tử thân truyền nhập môn đều sẽ có một vị đệ tử thân truyền tu vi trên Kim Đan làm người chỉ dẫn, bây giờ tu vi của Vân Nhiêu ở Trúc cơ viên mãn, mặc dù chưa đến Kim đan, nhưng có Vân Dục đảm bảo, cũng coi như đạt yêu cầu.

Vân Nhiêu nghe vậy ánh mắt sáng lên, nói: “Tốt lắm, ta muốn được làm người chỉ hướng cho đứa bé đẹp nhất kia.”

Nghe thấy đáp án của Vân Nhiêu, Vân Dục hơi kinh hãi. Y tất nhiên biết được vài ngày trước sau khi rèn luyện trở về, do lúc ấy gặp Thẩm Trì cùng Thẩm Vô Hoặc xong dung mạo mới bị hủy hết, Vân Nhiêu hết sức hoài nghi là bọn họ giở trò quỷ, ôm địch ý cực lớn với huynh đệ hai người.

Y lớn lên từ nhỏ cùng Vân Nhiêu, tất nhiên hiểu được tính nết đối phương, bây giờ nàng lại chủ động nói muốn làm người chỉ hướng cho Thẩm Trì… Trong đầu hiện ra dáng vẻ đứa bé kia, Vân Dục vô ý thốt ra: “Đứa trẻ kia được Minh Lệ sư thúc tổ bổ nhiệm làm đệ tử thân truyền, sớm muộn gì cũng là sư thúc của chúng ta, dựa theo bối phận ngươi và ta cũng không đủ tư cách làm người chỉ hướng cho hắn.”

Vân Nhiêu kéo khăn che mặt, tựa hồ có chút kinh ngạc với đáp án này, giật mình một lát mới nói: “Ta biết rồi, sư huynh còn có việc, ta về đây.”

Nhìn bóng lưng đỏ rực của đối phương, trong lòng Vân Dục hơi nghi hoặc một chút, tiểu sư muội hôm nay dường như có chút không giống?

Đang lúc Vân Dục nghĩ mãi không thông, bỗng nhiên một tia sáng xanh bay về phía y, y đưa tay tiếp nhận, là một miếng ngọc giản màu xanh, đọc xong nội dung bên trong ngọc giản, sắc mặt y vui vẻ, vội vã ngự kiếm bay ra ngoài sơn môn.

“Thẩm Trì, quê nhà chúng ta còn rất nhiều…”

“Đừng nghe hắn nói, Thẩm Trì, ta mới vừa…”

Chúng đệ tử ngoại môn cùng nhau đáp xuống một vùng đất gần như bằng phẳng nhất Xích Nhạn phong, Thẩm Trì bước lên hai bước, hơi kéo dãn chút khoảng cách với đám đệ tử ngoại môn dọc đường đi vô cùng nhiệt tình, rốt cục cảm thấy lỗ tai thoáng thanh tịnh một lát.

Thấy được biểu hiện của Thẩm Trì, Thanh Nghiêm thân làm quản sự ngoại môn gật gù trong lòng, đứa trẻ này chỗ nào cũng tốt, chỉ là rất hay xấu hổ, dọc đường đi cũng không thấy nói nửa câu, chẳng qua nhóm đệ tử ngoại môn này lại rất yêu mến đồng môn. Sau khi đưa ra phán đoán, Thanh Nghiêm nở một nụ cười hòa ái về phía Thẩm Trì đang “thẹn thùng”, tiện đà hắng giọng một cái, thấy lực chú ý của mọi người đã quay lại, mới nghiêm túc nói: “Nếu các vị đã vào ngoại môn Thừa Kiếm tông ta, như vậy có mấy điều thỉnh chư vị chú ý.”

“Một, hôm qua lúc nhập môn Vân Dục sư huynh đã nói qua với các ngươi, không được đặt chân lên Bất Quy nhai.”

“Thứ hai, tiền tiêu hàng tháng của đệ tử ngoại môn là 100 khối linh thạch hạ đẳng, hai khối linh thạch trung đẳng, một lọ ích cốc đan, ba ngày đầu mỗi tháng là ngày đệ tử ngoại môn đến lĩnh, xin mọi người chớ nên quên. Sau đó đến chỗ ta lĩnh đệ tử lệnh, mỗi tháng dựa vào đệ tử lệnh đi đến Uẩn Quảng Các lĩnh tiền tiêu hàng tháng.”

“Thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất, mời chư vị lắng nghe cẩn thận!”

Bởi vừa rồi các đệ tử ngoại môn nghe thấy dĩ nhiên mình cũng có nhiều tiền tiêu hàng tháng mà hơi xôn xao, đột nhiên bị Thanh Nghiêm cất cao giọng làm cả kinh, còn bị uy thế của Trúc cơ hậu kỳ đè nặng, nhất thời câm như hến.

Ngón tay thu vào trong áo của Thẩm Trì khẽ động, rốt cục chủ đề chính đã tới.

“Nói vậy các vị cũng đã thấy, Xích Nhạn phong địa hình phức tạp, thế núi gồ ghề, phòng ốc phân bố cực kỳ lộn xộn.” Nói đến đây, giọng nói Thanh Nghiêm dừng một chút, ánh mắt do dự lướt qua mọi người một vòng, “Đây đều là kiệt tác của các sư huynh sư tỷ của các ngươi, cho nên, chuyện thứ nhất các ngươi ở Thừa Kiếm tông cần phải làm, là tự xây dựng một chỗ ở cho mình.”

Thanh Nghiêm vừa dứt lời, đệ tử trong hàng thoáng chốc nổ tung.

“Nhưng chúng ta lại chẳng có công cụ gì, xây nhà thế nào?”

“Căn bản đây là chuyện không có khả năng!”

“Vì sao đệ tử ngoại môn không có chỗ ở?!”

“Ta…”

“Yên lặng!” Nghe hết oán giận của mọi người vào tai, Thanh Nghiêm nhăn mày, trên khuôn mặt gầy guộc tràn đầy uy nghiêm, “Đây là quy củ từ trước của Thừa Kiếm tông ta, nếu như mỗi vị công tử tiểu thư các ngài được nuông chiều từ bé nhận thấy không chịu nổi khổ cực này, thì sớm nói với ta một tiếng, ta vẫn có thể đưa các ngươi xuống núi được.”

Lời vừa nói ra, lặng ngắt như tờ.

“Được rồi, chư vị còn có ý kiến gì, cứ việc nói ra.” Thấy mục đích đã đạt được, giọng nói Thanh Nghiêm hòa nhã đôi chút.

Vừa nãy bị y làm cho chấn động, các thiếu nên sợ bị tống ra khỏi tông môn nào còn dám có nửa câu oán hận, nhao nhao lắc đầu.

“Nếu các vị không còn ý kiến, vậy thì mời mọi người tự tản ra, nhân đây ta nhắc nhở một câu, Xích Nhạn phong tuy là lãnh địa của đệ tử ngoại môn, các người có thể xây dựng chỗ ở ở bất kỳ nơi nào, nhưng trong rừng núi có rất nhiều yêu vật linh thú, cực kỳ nguy hiểm, tốt nhất không nên tùy ý xông vào. Mặt khác cách ba ngày có một bài giảng ngoại môn, do đệ tử thân truyền tông môn phụ trách, hy vọng chư vị có thể tham gia đúng giờ.” Thanh Nghiêm tổng kết lại như vậy, rồi nhìn về phía Thẩm Trì đứng bên cạnh, nói: “Thẩm Trì, xin mời theo ta.”

Lúc này Thẩm Trì đang tính toán kế hoạch tiếp theo, nghe thấy Thanh Nghiêm bắt chuyện, cũng không lộ vẻ hoảng loạn, vài bước tiến lên theo phía sau y đi đến một sơn lộ khác.

Sơn đạo này là một trong vô số điều bình thường nhất của Xích Nhạc phong, mặc dù không tính là nguy hiểm, trên mặt đất lại đều là đá vụn, nếu như sơ sẩy một cái rất dễ ngã xuống dưới, không chết cũng mất lớp da.

Có lẽ nhớ tới Thẩm Trì còn nhỏ, Thanh Nghiêm bước đi cũng không nhanh, đi đến một chỗ rẽ, liền ngừng lại bên cạnh một tảng đá lớn, xoay người nói: “Ngươi là đệ tử thân truyền của Minh Lệ trưởng lão, có thể không cần tự xây dựng phong ốc, ta sẽ giúp ngươi an bài một chỗ ở.”

Vẫn chưa ngờ tới Thanh Nghiêm lại mở miệng nói lời này, trong lòng Thẩm Trì có chút hoang mang, nhưng vẫn chưa đem tâm tình đó biểu hiện lên mặt, hắn hướng Thanh Nghiêm cảm kích nói: “Cảm tạ Thanh Nghiêm quản sự, thế nhưng nếu ta vào ngoại môn, đương nhiên muốn tuân thủ quy củ ngoại môn.”

Đã có sẵn chỗ ở đương nhiên là tốt, nhưng đó không phải mong muốn của Thẩm Trì.

Khoảnh khắc ánh mắt dừng lại trên mặt Thẩm Trì, Thanh Nghiêm rốt cục xác nhận lời của hắn không phải là giả, trong mắt không khỏi tán thưởng nhiều hơn, “Không tồi! Tuổi còn nhỏ, chí khí cũng không nhỏ!” Y lấy ra từ trong tay áo một cái ngọc giản giao cho Thẩm Trì, “Còn đây là luyện khí pháp cơ sở của Thừa Kiếm tông, thứ này dùng để giảng dạy nội môn, nhưng người khác dạy chung quy không bằng tự mình lĩnh hội, bài giảng nội môn ngươi không cần thiết phải đi, có gì không hiểu cứ trực tiếp hỏi ta, chúc ngươi sớm lên Trúc cơ. Được rồi, đi đi.”

Thẩm Trì thu lại ngọc giản, nói với Thanh Nghiêm: “Đa tạ quản sự.”

Thấy rõ thân hình nho nhỏ biến mất sau sơn đạo, Thanh Nghiêm thở dài thật sâu, buổi sáng Vân Dục đã nói qua với y chuyện đứa bé này có băng hỏa linh căn, thời xưa băng hỏa linh căn cũng không gọi là phế linh căn, mà là nghịch linh căn.

Phàm là thân nghịch linh căn, không thể nào cân bằng linh lực trong cơ thể, tối đa tu tới Kim đan kỳ sẽ bị bạo thể mà chết.

Y chẳng biết tại sao Minh Lệ trưởng lão lại nhìn trúng đứa bé này, nhưng với tính cách của Minh Lệ trưởng lão hẳn sẽ không hại hắn đâu.

Thẩm Trì giẫm lên đá vụn sơn đạo trở lại hướng cũ, lại phát hiện hơn bốn mươi đệ tử ngoại môn nhưng chỉ tản đi được một hai người, bọn họ mỗi người đang trông ngóng, vừa rồi lúc Thẩm Trì đi qua sơn đạo, rõ ràng thấy ánh mắt bọn họ sáng ngời, dáng vẻ đều là thở phào nhẹ nhõm.

Đầu tiên mọi người nhìn ra sau lưng Thẩm Trì, phát hiện không có ai theo, xác nhận Thẩm Trì chỉ trở về một mình, liền vây xúm lại quanh hắn.

Trước đây tuy những người này nhiệt tình với hắn, nhưng lại chưa bao giờ làm ra động tác khác thường, dưới sự né tránh tận lực của Thẩm Trì, khoảng cách giữa hai bên cũng chưa từng gần quá hai thước, nhưng bây giờ mấy chục người đột nhiên bao bọc vây quanh hắn, thậm chí có người suýt chút nữa áp vào thân thể hắn.

Thẩm Trì vô thức lui lại một bước, đưa tay co rút vào trong ống tay áo, tay nắm vào khoảng không, lúc này hắn mới nhớ sau khi nhập môn vì không muốn khiến cho người khác khả nghi, đã đem dao găm thường ngày đặt trong ống tay áo thu vào túi đựng đồ.

Trong lúc Thẩm Trì dự định rút dao găm trong túi đựng đồ ra, các thiếu niên vừa rồi cũng không nhích lại gần nữa, chỉ mồm mép tép nhảy.

“Thẩm Trì, ngươi không sao chứ? Quản sự kia có bắt nạt ngươi không?”

“Người nọ vừa nhìn đã thấy chẳng phải tốt lành gì, gã muốn bắt nạt ngươi, chúng ta cùng đi đánh gã.”

“Ngươi định tính xây phòng ở chỗ nào? Có cần chúng ta giúp một tay không?”

Thẩm Trì: “…”

Vất vả lắm mới đuổi được các thiếu niên tựa hồ quá mức phấn khích, nhìn dáng vẻ bọn họ lưu luyến không rời vừa đi vừa quay đầu lại.

Thẩm Trì ở trong lòng hô lên, [Đi ra.]

[Dạ, chủ nhân, 013 hết lòng phục vụ ngài.]

[Phân tích hành vi vừa rồi của những người đó.]

[Bẩm báo chủ nhân, nguyên nhân hành vi vừa rồi của những người đó đã tìm được, xin hỏi có cần đọc ra không?]

[Ừ.]

[Theo hệ thống phân tích, từ dung mạo, hành vi cùng yếu tố tình cảm cá nhân và độ hảo cảm tích lũy đến mức độ nhất định, hành vi nhân loại đối đãi với người mình hảo cảm sẽ phát sinh một ít biến hóa. Như là hữu hảo, sùng bái, tình yêu, các loại tình cảm bề ngoài sẽ phát sinh tùy biến.]

[…]

[Có điều chủ nhân yên tâm, do nhân tố tuổi tác, những người này sinh ra hảo cảm với ngài tạm thời cũng sẽ không biến thành tình yêu. Mà đạt được càng nhiều người thân thiện với chủ nhân càng trợ giúp hoàn thành nhiệm vụ lớn hơn, mời chủ nhân tiếp tục cố gắng.]

Kết thúc cuộc đối thoại với hệ thống, Thẩm Trì đẩy ra lùm cây trước người, đi vào hướng trong rừng, mấy thiếu niên vừa rồi lặng lẽ đi theo sau hắn hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên đều đã nghĩ đến cảnh cáo ban nãy của Thanh Nghiêm, trong mắt tràn đầy lo lắng, lập tức muốn tiến lên ngăn cản Thẩm Trì tiếp tục tiến về phía trước.

Động tác của mấy người không thể nói là chậm, nhưng bọn họ tìm khắp bên ngoài rừng một lần cũng không thấy bóng dáng Thẩm Trì, đành phải mất công mà quay về.

Sau khi thoát khỏi truy lùng, Thẩm Trì thuần thục xuyên qua cánh rừng.

Khu rừng rậm này cũng không đáng sợ như Thanh Nghiêm nói, mặc dù đích thực có không ít yêu vật linh thú, nhưng chỉ cần dựa theo lộ tuyến đã định sẽ không mảy may nguy hiểm, con đường này kiếp trước Thẩm Trì từng lẻn vào Thừa Kiếm tông gặt hái được một số ít.

Từ rất sớm trước kia, Thẩm Trì đã biết Xích Nhạn phong có một chỗ cực kỳ thần bí.

Ngay từ lúc nói rõ với hệ thống chính mình sẽ tu tiên, Thẩm Trì liên đem ánh mắt đặt vào Xích Nhạn phong ngoại môn Thừa Kiếm tông, khi đó hắn từng tính toán, coi như cuối cùng hệ thống lừa hắn, thể chất của hắn vẫn chưa biến thành thuần linh thể, không có cách nào tu luyện công pháp mới, vậy hắn cũng có thể ở chỗ này tiếp tục tu ma.

Theo chân Thẩm Trì càng đi vào sâu, mới vừa rồi trên đỉnh ngọn cây còn thi thoảng chiếu xuống ánh mặt trời loang lổ từng bước bị rừng rậm hoàn toàn ngăn cách, chỉ còn dư lại một chút tia sáng đủ để người ta thấy rõ đường, trong không khí tràn ngập mùi lá cây mục nát dung hợp cùng bùn ẩm ướt, xa xa tựa hồ có tiếng dã thú gào thét từng bước tới gần.

Thẩm Trì tay nắm dao găm, chém đứt răng rắc những cây mây ngăn trở trước người, mặt không đổi sắc tiếp tục đi về phía trước.

Ước chừng sau gần nửa canh giờ, bầu trời trên ngọn cây dần dần sáng lên, mà cánh rừng ngày càng thưa thớt, cảm giác được âm thanh dã thú cùng áp lực mọi lúc đã bị quét sạch, trong gió tràn ngập một cỗ hương cỏ hoa nhàn nhạt.

Hoàn toàn rời khỏi rừng cây, trước mắt ngập tràn ánh sáng, phần cuối cánh rừng chính là một mảnh hồ nhỏ màu xanh gợn sóng lăn tăn.

Thẩm Trì dừng ở một bụi cây hoa nhỏ màu tím lam đằng trước hồ đong đưa theo gió, khom người ngồi xổm xuống đất, vươn tay phải ngắt nó lên từ mảnh đất bùn xốp.

Động tác của Thẩm Trì không coi là hòa nhã, nhưng những bụi hoa nhỏ này lại tựa hồ không chịu một chút ảnh hưởng nào, hai mảnh cánh hoa mềm mại vẫn phe phẩy lên kẽ ngón tay Thẩm Trì.

[Chúc mừng chủ nhân đã thu được cỏ tử quy.] Hệ thống nhắc nhở, [Xin chủ nhân chú ý, gần đây có tồn tại trận pháp.]

Cỏ tử quy ở Sơ Linh giới không hiếm thấy, nhưng cũng không tính là phổ biến, nó là một loại cỏ kết giới, xưa nay sinh trưởng ở bốn phía đại hình pháp trận, chu kỳ một trăm năm, mà có vẻ ngoại trừ báo trước phụ cận có cổ trận thì chẳng còn tác dụng gì. Nhưng Thẩm Trì lại không cho là vậy, kiếp trước hắn nghiên cứu qua không ít pháp trận, thậm chí cũng tự mình sáng tạo nhiều pháp trận độc đáo, mà trong rất nhiều thử nghiệm, hắn đã từng dùng đến cỏ tử quy.

Sự thực chứng minh, hễ những lúc xây dựng trận pháp, đem cỏ tử quy đặt vào tâm trận cùng các điểm trận, như vậy uy lực trận pháp đó ít nhất có thể nâng cao hơn gấp hai lần.

Thẩm Trì không nhanh không chậm đem từng bụi cỏ tử quy xung quanh đây nhổ hết lên, lúc rút ra còn cố ý dùng dao găm trên tay đào xới trên mặt đất một lúc, lại thuận thế đè xuống, mảnh đất trong nháy mắt liền khôi phục thành dáng vẻ chưa được đụng đến.

Không lâu lắm, trong túi đựng đồ của Thẩm Trì đã nhiều hơn mấy trăm bụi cây cỏ tử quy còn tản ra mùi bùn đất thơm tho thuộc về hoa cỏ.

Làm xong việc này, Thẩm Trì lau đi mồ hôi trên trán, đưa mắt tụ lại trên mặt hồ đang dậy sóng dập dờn, lúc này chính là buổi trưa, ánh mặt trời bị tầng tầng đám mây che lại, mặt hồ vẫn là một mảnh xanh lam, mặt hồ phản chiếu mây trời, có vẻ yên tĩnh bình yên.

Thẩm Trì quanh quẩn dạo một vòng ven hồ, lập tức ánh mắt tập trung vào một điểm trên mặt hồ, khóe môi hiện lên độ cong vui mừng, liền hơi lui về phía sau hồ một bước, sau đó nhảy lên, đúng là đã nhảy vào hồ.

Theo Thẩm Trì nhảy xuống, trong hồ không nổi lên tí ti bọt nước nào, tựa như hắn đã bị thế giới kia nuốt sống.

Trong lúc Thẩm Trì tiến vào rừng rậm, Vân Dục ngự kiếm dừng ở trước sơn đạo tông môn, thấy rõ một thân hình thon dài, mỉm cười tiến lên vài bước nghênh đón, “Ta biết là ngươi sẽ đến.”

— ♥ —

Tác giả có lời muốn nói:

Tác giả: Vô Hoặc ngươi tới quá muộn! Sư phụ bị Tiểu Trì đoạt đi rồi!

Thẩm Vô Hoặc: Đúng là Tiểu Trì của ta, Tiểu Trì muốn gì liền được cái đó, Tiểu Trì bị ngươi quăng đi đâu rồi?

Tác giả: Mất tích ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »