, triệt để giữ được gương mặt xinh đẹp, dù sao mặt mày cũng là ưu điểm duy nhất của cỗ thân thể này…
*Tiên nhân rửa sạch bụi trần, thoát thai hoán cốt.
Kiểm tra nội môn Thừa Kiếm tông ba năm một lần sắp đến, phàm là đệ tử ngoại môn Trúc cơ kỳ đều lăm le, mà các đệ tử ngoại môn chưa đến Trúc cơ cũng vô cùng hưng phấn, vây lại một chỗ chờ kiểm tra bắt đầu.
Đột nhiên có người hỏi: “Tiểu sư thúc có đến kiểm tra nội môn không?”
“Thẩm Trì? Hắn không phải là phế linh căn sao? Hai năm trước ta chẳng thấy được tu vi trên người hắn.”
“Cũng đúng, coi như hắn là linh căn bình thường cũng không có khả năng trong vòng ba năm thăng lên Trúc cơ kỳ, dù sao không phải ai cũng là thiên tài giống như Vô Hoặc sư thúc được, huống chi hắn vẫn ở ngoại môn.”
“Chẳng qua hắn chính là đệ tử nội môn Minh Lệ trưởng lão tự quyết định, Minh Lệ trưởng lão từng nói coi như hắn không lên được Trúc cơ kỳ, cũng sẽ thu hắn làm đồ đệ, chậc chậc, dung mạo đẹp thật là bất đồng.”
Khoảng thời gian Lục Nhận Vân Dương lui tông đã qua hai năm, nỗi sợ hãi về Thẩm Trì vốn lưu lại trong lòng mọi người cũng đã tan biến, trong lúc bọn họ vừa hâm mộ vừa ghen tị, một giọng nam thẳng thắn đột nhiên vang lên: “Tiểu sư thúc nhất định sẽ tới!”
Tiểu đệ tử gầy đét bên cạnh vẻ mặt nôn nóng kéo y một cái, “Trương sư huynh, ngươi nhỏ giọng một chút.”
Nhưng Trương Ngọc Hằng bất chấp người nào ngăn cản, giọng nói gằn từng chữ vang lên mạnh mẽ, “Hơn nữa hắn chẳng những sẽ đến, còn có thể thành công vượt qua kiểm tra!”
“Phụt…”
“Ha ha ha ha ha!”
“Vị tiểu sư đệ này thật ra có vài phần đáng yêu.”
Vốn các đệ tử Trúc cơ đang lặng lẽ chờ đợi kiểm tra bắt đầu cười đến mức nghiêng ngả trước sau, trong ngoài lời nói đều khinh thường Thẩm Trì, Trương Ngọc Hằng nhất thời mặt đỏ gay, “Các ngươi không biết gì về thiên phú của tiểu sư thúc, hắn kiểm tra nhất định tốt hơn các ngươi!”
Các đệ tử đạt đến Trúc cơ ở đây không người nào là không tu hành mười mấy hai mươi năm, thậm chí năm mươi năm trở lên cũng có mấy người, đa số bọn họ chỉ nghe qua Thẩm Trì mang phế linh căn, còn là đệ tử nội định của Minh Lệ trưởng lão, còn lại thì hoàn toàn không biết, nghe Trương Ngọc Hằng nói năng kiêu ngạo như vậy, lại thấy nhóm tân đệ tử lộ ra không ít biểu tình tán đồng, mặc dù trong lòng coi khinh, nhưng cũng sinh ra vài phần hiếu kỳ với Thẩm Trì.
Cho dù như thế, tiếng cười của bọn họ cũng càng tăng thêm.
Khuôn mặt Trương Ngọc Hằng đều là bất bình, lúc này đã nghĩ muốn tiến lên tranh luận cùng bọn họ, lại bị vài đệ tử ngoại môn bên cạnh kéo về.
Vất vả lắm mới giãy ra được ràng buộc của mọi người, Trương Ngọc Hằng vừa mới định mở miệng, lại phát hiện mình bị một cỗ uy thế phong tỏa lại, rốt cục nói không nên lời, mà tiếng cười nhạo ban nãy cũng im bặt.
Thẩm Vô Hoặc một thân bạch y xuất hiện trên đài mặt mọi người, lạnh lùng nói: “Ta là người phụ trách kiểm tra lần này của tông môn, đạo hiệu Vô Hoặc.”
Nghe thấy Thẩm Vô Hoặc giới thiệu, chúng đệ tử ngoại môn bỗng chốc trợn to mắt, Thẩm Vô Hoặc, chính là Thẩm Vô Hoặc kia?!
Gần ba năm nay trong môn phái đã loan truyền về Thẩm Vô Hoặc vô cùng kì diệu, được xưng là thiên tài tu hành có tư chất cao nhất nối tiếp Minh Lệ trưởng lão, ban đầu mới hai tháng đã lên Trúc cơ, huyền thoại ba năm lên Kim đan, tốc độ lên Kim đan này so với Minh Lệ mất năm năm ròng rã thời đó còn nhanh hơn đến hai năm!
Vả lại Thẩm Vô Hoặc còn thông qua thiên giai nhập môn, chỉ bằng vào điểm này, đã đủ khiến cho mọi người ngước nhìn, càng chớ bàn luận đến cái khác.
Tầm mắt Thẩm Vô Hoặc dừng một chút trên mấy người ban nãy cười cợt lợi hại nhất, “Đồng môn sỉ nhục lẫn nhau, phải làm thế nào?”
Ánh mắt Trương Ngọc Hằng sáng lên, vội vàng nói: “Bẩm sư thúc, quy định tông môn điều thứ ba mươi bảy, đồng môn phải giúp đỡ lẫn nhau, không được chỉ trích nhạo báng, nếu vi phạm, phạt tiền tiêu hàng tháng nửa năm.”
“Ừm.” Thẩm Vô Hoặc nhẹ giọng đáp, thản nhiên nhìn về phía hơn mười tên đệ tử ngoại môn đã đổ đầy mồ hôi lạnh, sau khi nghe được lời Trương Ngọc Hằng nói sắc mặt càng trắng bệch hơn, “Các ngươi muốn làm thế nào?”
Dưới tầm mắt của Thẩm Vô Hoặc, chúng liền hoảng sợ giống như có độc xà bò lên ăn mòn xương cốt, ngay cả hô hấp cũng đều ngưng lại, trong lúc bọn chúng cảm giác mình không còn sống được bao lâu nữa, bỗng nhiên phát hiện mình có thể động, vội vã cao giọng nói: “Đệ tử cam nguyện bị phạt!”
Mà lúc này Thẩm Vô Hoặc đang giương mắt nhìn về phía cuối xa xa con đường nhỏ, trong mắt toát lên vẻ mong đợi.