Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5747 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 99
khi bão tố sắp đến (9)

❊ ❊ ❊

Hai người nói chuyện rôm rả cả ngày, không để tâm đến thư đồng ngoài cửa. Hắn không dám vào, nhưng người trong phủ tới, quản gia bảo hắn gọi lão giaThư đồng gọi khẽ hai tiếng, Cung Hi Nhiên từ bên trong đáp vọng ra, "Ngươi chờ một lát."Hai người vẫn ngồi trong phòng nói chuyện, nhưng không lâu sau, tiếng bước chân hối hả tiến về phía bọn họ, khiến cả hai sực tỉnh. Cung Hi Nhiên vội tới bên cửa sổ, thấy binh lính áp giải quản qua con đường mòn dẫn tới việnCung Hi Nhiên kinh hãi biến sắc, Tần Quyên cũng cau mày nhìn Cung Hi NhiênHai người đương nhiên không hiểu chuyện gì đang diễn raCung Hi Nhiên định đi ra ngoài nhưng Tần Quyên đã túm tay hắn lại."Ngươi có biết vì sao chúng tới không? Ra ngoài như thế đã có chuẩn bị gì chưa?"Tần Quyên thực ra chỉ muốn nhắc nhở hắn. Cung Hi Nhiên suy tư một lát rồi nói, "Ta cứ đi trước đã. Ngươi vào nhà đi, không có việc gì thì đừng ra."Cung Hi Nhiên đi ra nói chuyện với đám qua binh một lúc, sau đó quan binh cũng dẫn hắn đi. TRước lúc rời đi, Cung Hi Nhiên đảo mắt về phía cửa sổ, ý nói Tần Quyên đừng ra mặtSau khi quan binh rời Cung phủ, Tần Quyên hỏi quản gia rốt cuộc có chuyện gì? Cung Hi Nhiên không phải là quan ở thành Ban sao? Cớ sao lại bị lính bắt?"Chuyện lão gia buôn gạo bị người ta tố giác." Quản gia khàn giọng đáp."Hóa ra ông biết tiếng Hán." Tần Quyên kinh ngạcVốn dĩ chuyện Cung Hi Nhiên bán gạo cũng không có gì nghiêm trọng. Nhưng mà việc làm ăn của hắn quá phất, cản trở đường kiếm cơm của người khácChẳng những thế, có vẻ như gần đây, Cung Hi Nhiên đã vô tình chọc phải quân doanh nào đó trong một vụ buôn bánTần Quyên không thu được bao nhiêu tin tức từ quản gia. Về lý mà nói, Cung Hi Nhiên phải lường đến hết những chuyện này rồi mới đúng. Nhưng ban nãy quản gia nói là tố giác....Tố giác chuyện gì? Có thật chỉ là chuyện buôn gạo không? Hắn cứ có cảm giác, ngoài buôn gạo ra, Cung Hi Nhiên còn làm gì đó khác nữaĐến tận tối hôm ấy, Cung Hi Nhiên vẫn chưa về. Người trong phủ bắt đầu luống cuốngTần Quyên chờ có người nào đó báo cho hắn biết sự thật. Hắn tin quản gia trong phủ và cả tỳ nữ người Quách Nhị kia chắc chắn biết được ít nhiềuHắn không hỏi là vì sợ kinh động đến tẩu phu nhân đang mang thai, hắn chỉ chờ người ta đến nói cho hắnNhưng chờ đến tận khuya vẫn không có ai tới tìmXem ra chuyện này không đơn giản nên người của phủ mới đề phòng hắn, giữ kín như bưngTần Quyên không khó chịu, dù sao trong phủ này cũng có người bị lừ như hắnHắn tưởng mình cứ ngủ một giấc đến sáng là quên, dù sao cũng không phải chuyện của mình, nhưng tới nửa đêm thì tỉnh và không ngủ lại được nữaHắn quyết định ngồi dậy mặc quần áo, trèo lên xà nhàTheo trí nhớ, hắn lần mò đến phủ quan ở thành Ban, phát hiện ra ở phủ quan lúc này có một đội quân cùng một vị tướng quânHắn không quen tướng quân này, nhưng biết người đang bị trói bằng xích sắt trước mặt tướng quân, chính là Cung Hi NhiênThấy vậy, Tần Quyên có chút kinh hoảngCung Hi Nhiên không những chọc phải quân Mông Cổ, mà là hẳn một vị tướng quânCụ thể ra sao thì phải nghe ngóng một chút."Cung Hi Nhiên, ngươi còn không chịu nhận?" Tướng quân kia ngáp một cái, dường như có chút mệt mỏi. Hắn đứng dậy khỏi ghế, đi tới chỗ xích sắt, bàn tay tóm chặt cằm Cung Hi NhiênNhìn vẻ mặt đau đớn của Cung Hi Nhiên cũng đủ biết người này dùng bao nhiêu sức lực."Nói! Ta giữ cái lưỡi của ngươi chỉ để ngươi khai hết mọi chuyện ra!" Tướng quân kia quát khẽ, nhưng Cung Hi Nhiên vẫn nín thinh."Ngươi vãn cứng đầu đúng không? Lão tử muốn xem xem ngươi gan lì hơn hay người trong phủ ngươi gan lì hơn. Người đâu!" Tướng quân hô lớn."Đến Cung phủ, giết toàn bộ....""Không, xin đừng...." Bấy giờ Cung Hi Nhiên mới lên tiếngTướng quân nheo mắt cười, nhướn mày, "Ồ, cuối cùng cũng chịu mở miệng rồi sao? Lão tử còn đang tưởng ngươi câm đấy."Hắn vỗ vỗ gương mặt Cung Hi Nhiên, "Vậy thì khai ra, ngươi có quan hệ gì với vương thất Đại Lý?"Nghe câu này, đến cả Tần Quyên cũng sững sờ. Cung Hi Nhiên là người của vương thất Đại Lý sao? Không thể nào. Đã nhiều ngày nay, qua những cuộc nói chuyện, hắn biết Cung Hi Nhiên hẳn là trọng thần Tống quốc được cài vào Quách Nhị mới đúngCung Hi Nhiên cười lớn, "Hạ quan đã nói rồi, chỉ có buôn bán với người Đại Lý thôi, không quen biết vương thất Đại Lý.....""Những người kia trước khi chết đã khair a, ngươi đã thư từ qua lại với vương thất Đại Lý hơn 2 năm nay, vậy mà dám nói không có quan hệ với bọn họ?" Nam nhân đạp một cái vào người Cung Hi NhiênCung Hi Nhiên thổ huyết, cơ thể co quắp."Không hề....Mấy tên mà ngài giết.....Chúng có thù với hạ quan, nên mới cố ý......Hạ quan tham tiền tiếc mạng, tuyệt đối không dám làm chuyện như vậy....Nếu ngài điều tra cẩn thận thì sẽ biết vì sao hạ quan đến Quách Nhị. Hạ quan không thể là người của vương thất Đại Lý được...." Cung Hi Nhiên hổn hển nóiTướng quân kia không biết, nhưng Tần Quyên biết chắc chắn Cung Hi Nhiên đang nói dối. Khi nói dối, người ta thường nói chậm để suy nghĩ xem tiếp theo phải nói câu gì. Mỗi lần Cung Hi Nhiên kiếm cớ khi Cung phu nhân nổi giận cũng biểu hiện như vậyTướng quân sai người của phủ quan mang lý lịch của Cung Hi Nhiên tớiTrên lý lịch viết, Cung Hi Nhiên hại chết một công chúa thuộc vương thất Đại Lý, đáng lẽ phải bị tống giam nhưng lại trốn tới Quách Nhị."Chỉ vì chuyện này mà muốn lão tử tin ngươi? Ai biết thứ này có phải ngươi làm giả không?" Tướng quân vung tay, ném xấp giấy xuống đất."Nếu ngươi không giở trò thì làm sao đã có thâm thù đại hận với vương thất Đại Lý như thế mà còn buôn gạo được với Đại Lý. Còn già mồm nói lão, ta sẽ lập tức sai người tra hỏi từng tên trong phủ của ngươi."Cung Hi Nhiên lại cười, "Thiên hạ đều vì kiếm lợi mà, hạ quan trời sinh tính xa hoa lãng phí, kiếm nhiều tiền cũng chỉ để bù cho khoản chi tiêu....Tướng quân thà tin mấy người chết chứ không tin hạ quan, thế thì hạ quan cũng chẳng biết nói gì hơn. Nếu ngài nhất quyết đem tính mạng người của Cung phủ ra uy hiếp, hạ quan chỉ đành nhận mệnh."Nam nhân kia nhìn Cung Hi Nhiên chằm chằm. Người của hắn nói Cung Hi Nhiên yêu vợ như mạng, nhưng khi nhắc đến tính mạng của người trong cung phủ, hắn lại tỏ vẻ thấy chết không sờn, khiến người ta nghi hoặcNam nhân ngập ngừng một lát, rồi nói với người bên cạnh, "Gọi ....... tới đây."Không lâu sau, một người mặc áo choàng xám trắng bước tới, áo phủ kín toàn thân, mặt được quấn trong vải màn kín mít, không thể nhìn rõ. Ấy thế nhưng chẳng hiểu sao Tần Quyên lại có cảm giác hết sức quen thuộcNgười này không cao, đáng lẽ người vóc dáng không cao mà lại có cảm giác quen thuộc thì Tần Quyên phải nhận ra ngay mới đúng, nhưng hắn nghĩ mãi vẫn không ra......"Ngươi xem nên làm thế nào?" Tướng quân hỏi người mới tới."Giết hắn." Người đó không do dự, nói thẳng."Hả? Vì sao?" Tướng quân hỏiNgười áo xám đáp, "Tướng quân thử cho người đến Cung phủ mà xem, hạ quan cam đoan bây giờ nơi đó đã vườn không nhà trống.""Sao? Nói vậy tên này chính là mật thám của Đại Lý?" Tướng quân nói rồi rút đao, chĩa về Cung Hi NhiênTrong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tần Quyên phóng ra một con dao nhỏ. Dao đó va vào lưỡi đao của tướng quân, khiến nó lệch đi, cứu được Cung Hi Nhiên một mạngLúc tướng quân kịp nhận ra thì Tần Quyên đã nhảy từ trên mái nhà xuống, chặt đứt xích sắt trên người Cung Hi Nhiên."Ngươi đi mau!" Tần Quyên quát khẽCung Hi Nhiên do dự nhìn Tần Quyên, "Vậy còn ngươi....""Kệ ta, đi!" Tần Quyên gầm lên, vừa trở tay chống đỡ đòn tấn công hung mãnh của tướng quânCung Hi Nhiên không nghĩ nhiều. Hắn phải gánh trên vai tính mạng vô số người. Trong hoàn cảnh này, hắn phải nghĩ cho đại cục, đành bỏ mặc Tần Quyên....Cung Hi Nhiên chạy ra ngoài. Có người ngăn cản, nhưng hắn bất chấp, rút một thanh đao trên giá đao ở phủ quan, chém tớiBan đầu Mục Hột tưởng người đến cứu Cung Hi Nhiên chỉ là một nhân sĩ giang hồ được thuê, nhưng sau gần 30 chiêu, hắn bắt đầu nhận thấy nội lực âm ỉ trong mỗi đường đaoHắn nheo cặp mắt sắc bén nhìn Tần Quyên, dường như đang phán đoán xem người trước mặt thuộc bộ tộc nào...Nghĩ vậy, khí huyết trong người hắn càng sục sôi, muốn nghiêm túc chiến một trận với kỳ phùng địch thủ nàyTần Quyên thầm nghĩ không ổn rồi. Hắn không thể bại lộ thân phận. Nếu dùng Tinh Tú đao pháp thì sẽ hại Ninh Bách, mà dùng Bạch Hạc thức thì hại Bá Nha Ngột....Nhưng nếu tên này không chịu buông tha, hắn khó lòng an toàn rời đi đượcTần Quyên bỗng nhớ ra, hắn vẫn có thể thi triển nội lực, vậy thì dùng đao pháp của Hột Nhan thịAi bảo Bác Bác Nộ từng sai người giết hắn vài lần? Chớ trách hắn ghi thùMục Hột làm sao không nhân ra đao pháp của nhà cữu cữu mình chứ?Rõ ràng tên này không phải người của Hột Nhan thị nhưng biết sử dụng đao pháp Hột Nhan thị. Vẫn có những người ngoài được luyện đao pháp Hột Nhan thị, nhưng nội công pháp thì không thể nào....Mỗi chiêu của Mục Hột đều sắc bén trí mạng, tốc độ ào ào, khiến Tần Quyên chống trả khó khăn....Hắn biết mình phải mau chóng rời khỏi đây, nhưng lòng ham chiến trỗi dậy....Đã lâu hắn không được đánh một cách sảng khoái thế nàyKhi thân thể đã mạnh đến một mức độ nào đó thì sẽ có năng lượng dư thừa không thể phát tiết, khiến hấn ham dục, ham chiến hoặc đam mê giết chócCung Hi Nhiên đá văng một binh sĩ, bất ngờ thấy một nhóm người áo đen cưỡi ngựa xông đến."Mau lên ngựa!"Cung Hi Nhiên biết đó là người của Triệu Hoài Chi đến cứu mình!Hắn vội chạy đến, một người áo đen kéo hắn lên ngựa, những người khác rút đao yểm hộTrong phòng, Tần Quyên đã giao chiêu với Mục Hột 40 lần. Mục Hột dần rơi vào thế hạ phong. Lúc này, lính đến nói Cung Hi Nhiên bị người khác cướp đi rồiĐây là phủ quan, Mục Hột vốn không mang nhiều quân đến, bây giờ muốn truy đuổi cũng không kịp rồi, chỉ có thể hạ lệnh giới nghiêm toàn thànhTRước mắt, cần hợp lực bắt Tần Quyên đãTần Quyên không có ngựa, dù chạy cũng dễ đuổi theoLúc đám binh lính tiến đến vây quanh, Tần Quyên nghĩ phen này mình không thoát được rồi....Dù khi quyết đấu với tướng quân, hắn ở thế thượng phong, nhưng nếu nhiều tên cùng lên một lúc thì có chạy đằng trời....Bất chợt, hắn chú ý đến người mặc áo xám trắng đằng kia. Hắn lập tức vọt đến, khống chế tên này....Trong nháy mắt hắn đã ghì được cổ người đóCảm giác quen thuộc bỗng nhiên ùa đếnKẻ này gầy yếu, không cao, ít nói, làm hắn nhớ đến một ngườiLà thiếu niên dịu dàng hay cười năm đó.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »