Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5952 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 18
y văn vương thế tử 3

❊ ❊ ❊

"Bột Nhi Chỉ Cân Viết Viết! Tên hỗn xược xấu xí ngu ngốc nhà ngươi! Có phải ngươi lại nhân lúc ta không có mặt để bắt nạt người khác hay không?"Một lưỡi đao sắc nhọn kèm thanh âm bén ngọt cắt qua màn trướngĐứng ngoài doanh trướng là một bóng dáng xinh đẹp, chừng trên dưới 17 tuổi, gương mặt mỹ lệ, môi đỏ như son, da trắng như tuyếtĐó là một cô nương kiều diễm mặc trang phục, đeo trang sức quý tộc Mông Cổ vô cùng lộng lẫy.."Biểu tỷ....Sao, sao tỷ lại tới đây?" Viết Viết trợn tròn hai mắt, "Đây là quân doanh đó! Tỷ, tỷ không lẽ đến là vì...."Viết Viết liếc nhìn sang Ninh Bách, lập tức đoán ra nữ nhân ngốc này ngàn dặm xa xôi đến đây làm gì."Biểu tỷ, tỷ lại đến gây thêm phiền phức cho ta rồi." Viết Viết tức giận phủi tay."Nếu ta không đến thì ngươi còn định bắt nạt người khác à? Tên vô công rồi nghề này, đến chết cũng không bỏ thói ăn chơi. Ngoài ta ra còn ai trị được ngươi!" Hi Cát thò tay véo tai Viết Viết lôi dậy."Ui ui ui......Tỷ! Không ! Bà cô ơi, ngài nhẹ tay chút! Ui da....!" Viết Viết la oai oái. Đám nô tài liền che miệng trộm cười, chỉ có Ninh Bách cau mày nhìn một lát, rồi liếc sang Hồ Hồ đang ngồi trên giườngHồ Hồ thở dài, bước xuống giường. Nói chuyện suốt cả đêm, y thật sự mệt mỏiHi Cát dạy dỗ Viết Viết nửa ngày, chờ đến lúc cả hai nhận ra thì Ninh Bách đã dẫn Hồ Hồ đi rồi. Nàng buồn bã buông Viết Viết raViết Viết ôm chỗ đau, bất mãn nói, "Ngài đây ngàn dặm đường xa tới chẳng phải để dạy bảo bổn thế tử đâu nhỉ? Chưa kịp nhìn mấy cái đã đi rồi, mất công lại mất của ghê!""Ngươi câm miệng!" Hi Cát vỗ ầm một cái xuống bàn, khiến chén trà trên bàn nảy cả lênViết Viết sợ tới nhắm tịt mắt, không dám ho he nửa lờiHi Cát là con gái độc nhất của cữu cữu Viết Viết. Chỗ dựa của Viết Viết chính là vị cữu cữu này. Trong tay ông ta có 3 vạn binh mã, gấp ba lần binh mã của thúc thúc hắnViết Viết ngồi ngẩn ra, huynh đệ Ô Đốc và Ô Khuông cũng ngây như phỗng, không ai dám chọc bà cô dữ hơn hổ nàyRất lâu sau, Viết Viết mới dám đưa mắt ra hiệu cho huynh đệ Ô gia. Ô Đốc hiểu ý, sai người đi làm đồ ăn sáng cho đại tiểu thưViết Viết cũng đói. Lúc trước có Hồ Hồ ở đây, nghe Hồ Hồ giảng hăng hái đến quên cơn đói, vậy mà giờ đã thấy bải hoải cả ngườiThấy bọn nô tài lục tục mang đồ lên, Viết Viết mới dám hỏi."Tỷ, tỷ tới khi nào?"Hi Cát khẽ cong khóe môi xinh đẹp, "Cũng chừng 1 khắc thôi, đã thấy ngươi bắt nạt người của Ninh Bách. Sao ngươi lại bất trị như thế hả?"Nàng nói, lại đập một cái xuống bàn. Đám Viết Viết sợ co rúm người."Hồ Hồ là người của Ninh Bách khi nào? Ta...." Viết Viết định phản bác một câu nhưng lại ngậm miệng. Hóa ra đại tỷ ngốc này hoàn toàn không hiểu tình hình mà đã đến quấy phá hắn....Hồ Hồ sao có thể là người của Ninh Bách được. Hồ Hồ vừa biết Ninh Bách được mấy hôm, rõ ràng Ninh Bách kia muốn Hồ Hồ chế tạo vũ khí cho hắn nên mới tìm cách dây dưaHi Cát đập bàn quát, "Ngươi còn ngụy biện!""...." Viết Viết không còn biết nói gì nữa.*HI Cát đến khiến quân doanh lạnh lẽo này thêm phần hương sắcThiếu nữ xinh đẹp khiến đám lính ngừng bước chân, thậm chí có kẻ vì mải ngoái cổ nhìn mà đi đường đâm vào cộtSau đó bị những người khác cười ê mặtMộc Nhã ngồi trên bãi cỏ, nhìn đám lính ngây ngô kia, cảm thấy rất lạ. Hồ Hồ và Tần Quyên cũng đẹp lắm, sao không có ai vì ngắm bọn họ mà tông vào cột?Cho nên ở quân doanh, các cô nương vẫn được yêu thích hơnChân của Mộc Nhã mãi đến tháng tư năm nay mới khỏi hẳn, cuối cùng cũng có thể cưỡi ngựa bắn tên rồi. Việc đầu tiên hắn làm là túm lấy Tần Quyên, lôi nó chạy một vòng quanh đồng cỏ."Ngươi cẩn thận chút!" Tần Quyên bị Mộc Nhã túm chặt lấy, tuy lo cho chân của hắn nhưng cũng vui khi thấy Mộc Nhã phấn chấn như vậy."Tần, lũ ngựa mà A Dịch Cát đại nhân bảo ngươi chăm sóc đâu? Ở đâu ở đâu? Cho ta cưỡi thử!" Mộc Nhã hào hứng như đứa trẻ conA Dịch Cát bị Lỗ Ba đại nhân điều đi mua ngựa. Kỵ binh doanh cần gấp tuấn mã, 9 con ngựa này là do A Dịch Cát mua giá thấp từ một thương nhân người Túc Đặc. Giao cho người khác không an tâm, hắn bèn giao cho Tần Quyên, sau đó lại cùng Tang Ba Can và đám Đại Ưng ra ngoài mua ngựaCòn về Đại Ưng, Tang Ba Can cùng các thuộc hạ tìm thấy hắn ở một thị trấn nhỏ nằm ở tận cùng phía nam sa mạc Gobi. Vì không còn tiền nên hắn mắc kẹt ở đó suốt mấy tháng, chờ đại quân đi ngangCòn hai huynh đệ khác của Tang Ba Can thì không tìm được. Mọi người đoán có lẽ họ đã bỏ mạng rồi nên không nhắc lại nữaTang Ba Can vẫn làm bách phu trưởng như trước, còn Đại Ưng trở thành 50 phu trưởngNghe Mộc Nhã nói, Đại Ưng mang về cho Lỗ Ba thiên hộ một tin tức vô cùng hữu íchMộc Nhã cưỡi ngựa chạy trên đồng cỏ hai vòng, "Tần, con ngựa này sợ người lạ, khó cưỡi lắm."Tần Quyên cong môi cười nhưng không nói gìMỗi lần dắt ngựa, dọn chuồng, thêm cỏ, đều quen liếc nhìn về doanh trướng phía nam, mong trông thấy một bóng người áo trắngNhưng nửa tháng nay, thiếu niên kia vẫn không xuất hiệnTần Quyên không biết, Hồ Hồ đã bí mật về đôngTháng 4 năm ấy, Bá Nha Ngột Hồ Hồ đã kết thúc chuyến Tây chinh kéo dài 9 tháng để về đôngY Văn vương thế tử Viết Viết phái một đội thị vệ gồm 10 người hộ tống Hồ Hồ đi, vị thúc phụ đại tướng quân lẫn Ninh Bách thiên hộ đều không cản, cho nên những người khác cũng không dám nói gìHồ Hồ rời đi được vì y đã hứa với Viết Viết một chuyện. Lúc đi, y mang theo một phong thư mà vương thế tử Viết Viết soạn, muốn y giao cho mẫu phi của Quý Do, hoàng phi Nãi Mã Trân thịThuộc cấp của Quý Do vương là đại quân Chó Đen giết hại phụ thân Viết Viết. Dù Quý Do vương không biết, hay cái chết của Y Văn vương là do hắn đứng sau, Viết Viết vẫn nghi ngờ có kẻ mượn đao của Quý Do để giết Hồ Hồ....Mà ở Cát Cáp Bố doanh, trừ Viết Viết ra không ai biết chuyện này, họ chỉ nghĩ vương thế tử Viết Viết nhân hậu, thả Hồ Hồ về đôngVIết Viết quá hiểu loại người như Hồ Hồ. Một khi y đã hứa thì nhất định sẽ làmSau khi Hồ Hồ về đông, Tần Quyên chẳng thể hỏi thăm tình hình sống chết của y, mà Viết Viết cũng không nói cho nó biếtDù Viết Viết muốn mượn đao Nãi Mã Trân thị hoàng phi giết Hồ Hồ hay không.....Chắc chắn tình cảnh của y sau khi về đông sẽ chẳng hề tốt đẹp.*Đến tận tháng 5, Tần Quyên mới hoàn toàn ý thức được, thiếu niên dịu dàng với nó nhưng hờ hững với thế gian kia, đã không còn ở Cát Cáp Bố doanh nữaThiếu niên đạp lên gió tuyết để xuất hiện ở nơi này, đã biến mất lặng yên không tiếng động....thậm chí còn chẳng kịp nói một lời từ biệtNhìn mặt cỏ bát ngát mênh mông, Tần Quyên thấy khóe mắt cay cay. Nó nghĩ, tuy ngoài miệng tỏ ra chán ghét hồ ly kia, tận sâu trong lòng nó vẫn cảm thấy chút yêu thích.....Không biết y có sống tốt khôngMong là y sống tốt, ít ra cũng tốt hơn nó.*"Tần!"Mộc Nhã nhìn nữ nhân quý tộc xinh đẹp kia cưỡi ngựa tới. Sao nàng lại tới đây, lại còn gọi người huynh đệ của mình rõ là thân thiết? Có lầm hay không? Đại tiểu thư đó vừa mới gọi "Tần" đấy!Mộc Nhã trợn mắt choáng váng. Đại tiểu thư quen Tần Quyên khi nào? Sao hắn không biết?"Hi Cát tỷ tỷ." Tần Quyên đápMộc Nhã không nhịn nổi, ngoáy ngoáy lỗ tai. Hắn có nghe lầm không? Tần Quyên gọi một đại tiểu thư quý tộc là tỷ tỷ? Tên nhóc thối này quen Hi Cát tiểu thư lúc nào? Sao dám che giấu hắn?Hơn nữa, con sói con kia còn nhìn Hi Cát tiểu thư cười toe toét. Mẹ nó, quỷ ám rồi!Một tháng trước, Hi Cát đến bếp doanh tặng 50 con dê, 10 xe trái cây, mấy trăm cân ngũ cốc. Tần Quyên giúp Nô Nô Mạt Hách quản kho nên biết Hi Cát từ lúc ấyNó biết Hi Cát là người tốt, nhưng Hi Cát lại là biểu tỷ của vương thế tửHi Cát rất thích Tần Quyên, giống như yêu thích đệ đệ trong nhà. Nàng chưa bao giờ gặp một đứa bé ngoan như vậy, bảo gì làm nấy, không cãi nửa câu, cho nên bảo Tần Quyên gọi nàng là tỷ tỷBiểu đệ Viết Viết của nàng khiến nàng đau đầu bao nhiêu thì Tần Quyên ngoan ngoãn bấy nhiêu, hơn nữa vẻ ngoài còn đẹp, nàng càng lúc càng yêu thích."Tần Quyên, bọn chúng chưa phát quần áo mới cho đệ sao? Sao giờ còn mặc đồ mùa đông thế kia?" Hi Cát nói, lập tức sai nô tài tặng cho Tần Quyên quần áo mùa xuânMộc Nhã ngây người nhìn Tần Quyên thay áo, hâm mộ đến phát điên. Công bằng ở đâu? Chỉ cần đẹp mã là được đại tiểu thư tặng áo? Hắn phát khóc đến nơi rồi."Đệ mặc áo da này hợp lắm. Bảo Ô Đốc đến tết tóc cho đệ nhé." Hi Cát bảo nô tài tìm Ô Đốc tớiTần Quyên cau mày, vội nói không cần. Nó không quen tết tóc như người Mông Cổ, búi lên cũng không tiện, vì còn chưa đến tuổi vấn tóc của người Hán. Vậy nên nó bắt chước những thiếu niên người Kim, bện một cái đuôi sam để ứng phó. Dù sao để tóc lôi thôi cũng cản trở tầm nhìnHi Cát thấy vẻ mặt Tần Quyên không tự nhiên thì cũng không ép nữa. Nàng cười nói, "Vậy đệ cứ làm việc đi, ta đi tìm Viết Viết."Tần Quyên nghe tên Viết Viết thì không nói gì nữa, khẽ gật đầuMãi đến lúc Hi Cát đi xa, Mộc Nhã mới hỏi, "Khi nào mà..."Hắn còn chưa nói xong, Tần Quyên đã ngắt lời, "Hi Cát tỷ tỷ tặng lương thực và dê cho nhà bếp. Lúc ta quản kho giúp Nô Nô thì gặp được."Không biết vì sao, nó vẫn thấy có gì không ổn nên thêm vào, "Tỷ ấy chỉ coi ta như đệ đệ."Mộc Nhã không nhịn được mà xì một tiếng. Hắn có phải đám lắm mồm trong quân doanh đâu, thèm vào mà thêm mắm dặm muốiTần Quyên bảo Mộc Nhã cẩn thận, dừng làm lũ ngựa con sợ."Chúng nó không yếu vậy đâu. Ta cũng không nói lớn." Mộc Nhã khoanh tay."Chúng nó còn nhỏ mà bị sợ thì sẽ nổi điên trong chuồng." Tần Quyên lạnh nhạt nói, xách nước đi vào chuồng ngựaMộc Nhã định cãi tiếp nhưng thấy có hai người đi về phía này. Hắn không biết mặt họ nhưng nhận ra quân áo trên người họ ắt hẳn là đến từ kỵ binh doanh nên không nói chuyện nữaTần Quyên nghe thấy tiếng chân, ngiêng đầu nhìn sang, tay đổ nước vào máng cũng dừng."Ngài là...." Mộc Nhã hỏi."Đây là Ngột Lâm Nộ thiếu gia."Nghe thế, Tần Quyên cau mày. Mộc Nhã phản ứng nhanh, lập tức hành lễBột Nhi Chỉ Cân Ngột Lâm Nộ, trưởng tử cũng là người con duy nhất của đại tướng quânHắn ta 14 tuổi, hơn đường đệ Y Văn vương thế tử Viết Viết 1 tuổi, có chống lưng cực mạnh ở Cát Cáp Bố doanhNghe người ta nói hắn tốt bụng trượng nghĩa, từng theo Thác Lôi vương gia học cách dụng binh chừng nửa nămLà trưởng tử nhưng dù sao cũng chỉ là thứ tử, chuyện Thác Lôi vương có thật sự gặp thiếu gia này hay không vẫn còn là nghi vấn. Có lẽ thiếu gia chỉ đơn giản là đã từng tới doanh trướng của Thác Lôi doanh thôiTần Quyên dừng một chút rồi mới hành lễ. Nó nghĩ thiếu gia này đến đây, nhiều khả năng là có ý đồ với ngựa của nóNghĩ vậy, Tần Quyên không khỏi lo lắng.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »