Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5902 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 20
y văn vương thế tử 5

❊ ❊ ❊

Khi Tần Quyên và Mộc Nhã mang màn thầu đã hấp chín đến thiêm binh nô lệ doanh để chia cho những người ở đó, không ngờ chính đêm ấy lại gặp phải cuộc tập kích quy mô lớn nhất 5 năm trở lại đâyCát Cáp Bố doanh bị tập kích! Đây là chuyện 5 năm qua chưa từng có, bởi vị trí đóng quân của họ tương đối kín đáoTần Quyên chợt nhớ Hi Cát đã từng nói với nó rằng Cát Cáp Bố doanh không thuộc quân chủ lực Tây Chinh. Bọn họ chính xác là viện quân, tức là doanh nào yêu cầu họ sẽ chi viện cho doanh đó, cho nên thường đóng ở nơi hiểm yếu, vị trí kín đáo. Nếu Cát Cáp Bố doanh bị tập kích thì nhất định là có kẻ bên trong cố tình tiết lộKhi những lời này vừa lướt qua trong đầu, nó không nghĩ nhiều, biết chắc thiêm binh nô lệ doanh chuyến này sẽ đi tong. Khi có chiến sự, tù binh và thiêm binh bao giờ cũng bị đẩy ra trướcNô Nô Mạt Hách vẫn còn ở bếp doanh. Nó không quan tâm được đến nhiều người khác, vội dẫn lũ ngựa non và Nô Nô Mạt Hách đến nơi cất giữ quân lương. Nếu thủ được thì tốt, không thủ được thì phải ngay lập tức thiêu hủy."Mộc Nhã, ngươi đừng hoảng, chúng ta...." Tần Quyên còn chưa nói dứt lời, Mộc Nhã đã mặc giáp lên."Tần, ngươi mang quân lương đi trước, ta đi tìm đám Tang Ba Can và Đại Ưng. Trọng trách bảo vệ lương thực giao cho ngươi!""Mộc Nhã!""Đừng mất thì giờ." Mộc Nhã dứt khoát nóiTần Quyên ngẩn ra, rồi trầm giọng nói, "Nhớ sống sót quay về."Nhìn thiếu niên quay lưng về phía mình bước đi xa, Tần Quyên thoáng run rẩy, nhưng không nói thêm lời nào, cũng cắn răng rời điTần Quyên mặc giáp lên, chạy về phía kỵ binh doanh. Lúc nó đến chuồng ngựa thì gặp Tả An ở đó."Mấy con ngựa này giao cho ta. Ngươi cưỡi con ngựa kia, đi theo Viết Viết." Tả An căn dặn, giao lũ ngựa cho thủ hạ của mìnhTả An là người A Dịch Cát tín nhiệm nên Tần Quyên cũng rất yên tâm, nhưng mà....Bảo nó theo Viết Viết, tình huống quái quỷ gì đây?Tần Quyên tức nghẹn thở, nhưng Tả An đã đi mất rồiViết Viết lập tức đi tới, theo sau còn có Ô gia huynh đệ. Xem ra trước khi đến chuồng ngựa, Tả An đã dặn Viết Viết hãy đi theo Tần QuyênTần Quyên không hiểu sao Tả An lại yên tâm giao Y Văn vương thế tử cho nó. Nó nghe Mộc Nhã bảo ngay cả đại tướng quân còn phải chăm sóc vương thế tử như con nuôi....Không phải Viết Viết có địa vị rất cao sao?Ô Đốc nói, "Còn ngẩn ra đó làm gì, mau chạy đi thôi."Ô Đốc mới từ kỵ binh doanh tới, nắm tình hình rõ hơn. Địch tập kích rất đông, đại tướng quân cùng hai thiên hộ đều ra ngoài chiến đấu, bọn họ phải nhân lúc này rút luiViết Viết có chút sợ hãi, ôm bảo bối của hắn chạy đến trước mặt Tần Quyên, "Tần, đi mau thôi?""Ta phải tới bếp doanh. Nếu các ngươi muốn theo ta thì tùy." Nói rồi nó cởi bỏ cương ngựa, dắt con ngựa già raÔ Đốc cả giận nói, "Ngươi có ý gì, giờ còn quan tâm lũ đầu bếp kia? Tả An bảo ngươi mang vương thế tử chạy trốn."Tần Quyên đáp, "Thứ lỗi, ta cũng chẳng biết mang vương thế tử lánh đi nơi nào, hơn nữa ta cũng không đi cứu đầu bếp. Ta cứu lương thực."Ô Đốc giận gần chết, đưa mắt ra hiệu bảo Ô Khuông đánh Tần QuyênÔ Khuông vung nắm đấm, Tần Quyên liền tránh được. Bị Ô Khuông đánh nửa năm nay, nó đã luyện thành phản xạ. Ô Khuông còn tưởng mình chưa lựa tốt thời cơ hay ra tay chưa đủ đứt khoátHắn thủ thế, chuẩn bị tấn công lần nữa thì bị một cây roi vút qua. Ô Khuông không tránh được, bị ngọn roi bện từ lông hỏa hồ quất cho một nhát mà không dám kêu, chỉ có thể nhìn chủ nhân cây roi, cung kính hành lễ, "Hi Cát tiểu thư....""Lương thảo giao cho người của ta. Ô Đốc Ô Khuông, các ngươi đưa Tần Quyên và Viết Viết đi trước. Địch có 8000 quân, phía ta có thể rút lui bao nhiêu hay bấy nhiêu."Hi Cát bình tĩnh dặn dò. Ô Khuông sửng sốt một rồi lại quay sang, chìa lưng cho Y Văn vương thế tử. Viết Viết không nghĩ ngợi gì, bò lên lưng cho Ô Khuông cõngViết Viết vẫn thản nhiên nói, "Tần, chúng ta mau trốn đi thôi."Tần Quyên chỉ nhìn Hi Cát, vội vàng nói, "Hi Cát tỷ tỷ, vậy còn tỷ phải làm sao?"Hi Cát tức gần chết, biểu đệ thật còn không bằng đệ đệ nhận vơ!"Ta không sao. Ta sẽ đi theo Ninh Bách thiên hộ, không cần lo cho ta." Nàng nói rồi quất ngựa rời điTần Quyên nhìn theo Hi Cát, trong lòng thực sự bất anViết Viết bám vào Ô Khuông cười nói, "Để tỷ ấy hành Ninh Bách một chút cũng được. Tần, ngươi cũng đừng lo cho tỷ ấy.""Ngươi câm miệng.""Cái gì? Ngươi dám nói vậy với bổn thế tử...."Viết Viết sửng sốt, cả Ô gia huynh đệ cũng ngẩn người. Ô Khuông định ra tay nhưng Tần Quyên lại nói, "Chuồng ngựa không còn bao nhiêu con. Muốn rút thì rút đi, không thì cũng đừng làm phiền ta."Nói rồi nó thúc ngựa bỏ điKhi Tần Quyên và đám Viết Viết rời kỵ binh doanh từ con sông nhỏ phía sau kỵ binh doanh, dọc theo sông hướng về phía nam. Khi ngoảnh lại, họ thấy ánh lửa đỏ bừng ở hướng Cát Cáp Bố doanhLửa cháy đầy trời, cả một vùng đỏ rựa.....Tần Quyên không kìm nổi, bỗng nhiên giục ngựa chạy như điên về hướng đó."Thằng nhóc này muốn chết à?" Ô Đốc gầm lênViết Viết nhìn theo bóng Tần Quyên, nheo mắt lại, bỗng nhiên lạnh giọng ra lệnh, "Ô Đốc, hướng nam."Ô Khuông nghi hoặc nhìn thoáng qua thế tử nhà mình. Hắn đương nhiên không hiểu vì sao vương thế tử lúc trước quan tâm đến con sói con kia như thế mà giờ lại dửng dưng lạnh lùng. Hắn không dám nghĩ nhiều, giữ chặt vương thế tử, thúc ngựa về phương namĐi hướng nam là bởi hắn nhớ ở đó vẫn còn một đại doanh Mông Cổ khác, là phân doanh của Thác Lôi vươngThác Lôi vương có hai đại doanh, một cái là chủ doanh của đại doanh quân Tây Chinh dưới quyền đích tử của Thác Lôi vương là Mông Kha. Cái còn lại đóng ở phía nam, gần Thiên TrúcViết Viết chỉ có thể tạm đến nương náu ở đóTần Quyên không yên tâm về Nô Nô Mạt Hách, còn cả A Dịch Cát, Mộc Nhã, Tang Ba Can....Nhưng khi nó cưỡi ngựa quay về thì gặp được một nô lệ binh ở nô lệ doanh."Mau chạy đi, viện quân của địch tới rồi. Ban nãy một vị đại nhân đã ra lệnh tiêu hủy lương thảo, bắt thiêm binh xông lên ngăn kẻ địch, dùng cung nỏ yểm hộ. Các đại nhân rút lui cả rồi...." Người đó nóiTần Quyên túm lấy gã hỏi, "Các đại nhân đi hướng nào?""Không biết, người chạy hướng bắc người chạy hướng đông....Ta không biết, ngươi mau buông ta ra. Chúng ta phải đến chỗ các đại nhân." Nô lệ binh kia vùng khỏi tay Tần QuyênTần Quyên biết lúc này sẽ có nhiều nô lệ binh muốn bỏ trốn, nhưng mà trốn đi đâu. Dù trốn đâu cũng không thoát đượcVì thảo nguyên rộng lớn cùng đại mạc bao la, không một nơi thái bình. Miễn là nam nhân thì sẽ bị quân đội bắt làm tù binhTrong thôn làng chỉ còn lại người già, phụ nữ và trẻ nhỏ. Nó từng nghe có nam nhân vì không muốn bắt đi lính mà tự chặt đứt chân mìnhMuốn trốn, đúng là nằm mơ giữa ban ngàyTần Quyên lặng lẽ cưỡi ngựa. Lương thảo bị đốt rồi, nó không biết Nô Nô Mạt Hách có bình yên không. Chỉ mong sao Nô Nô còn sốngLúc nó mới vào Cát Cáp Bố doanh hãy còn rất nhỏ. Chỉ lúc cận kề sinh tử, nó mới biết chỉ nam nhân gầy gò nhỏ bé kia mong nó sống sótDù thế nào nó cũng muốn tìm Nô NôNô Nô còn đang chờ nó dưỡng già, an táng cơ mà....*Tần Quyên tìm cách đuổi theo đám nô lệ binh tứ tán kia, cũng hỏi được tình hình bếp doanh."Lương thảo bị đốt hết, bếp doanh rút đi cuối cùng. Ngươi chớ hỏi ta, phải hỏi cái vị tiểu thư gì gì đó ấy. Cô ta dẫn người của bếp doanh chạy trốn....Đừng nói nữa, ta phải tìm bách phu trưởng của nô lệ doanh..." Lại một kẻ nữa đẩy Tần Quyên raMãi ba ngày sau, Tần Quyên mới trông thấy bóng lính Mông Cổ không quen biết trên thảo nguyênVì sợ gặp phải kẻ địch tập kích đêm trước nên nó không dám dừng lại, thúc ngựa chạy như điên suốt hai đêmKhi tới một nơi nó tạm cho là an toàn rồi mới bắt đầu tìm người. Nó cũng muốn trốn lắm, nhưng sợ lại bị một nhóm quân chẳng biết tốt xấu nào nữa bắt làm tù binhNó muốn gặp người của Cát Cáp Bố doanh, nhưng lỡ chẳng may bị người của doanh trướng khác bắt về thì nguyXui xẻo hơn là bị kẻ địch không rõ thế lực bắt làm nô lệ, thậm chí thiêm binhCàng nghĩ càng lo, nó không đi, nhưng rồi vẫn đi tiếpNó xuống ngựa, đầu tiên cho ngựa ăn cỏ, sau đó lấy ra cái la bàn tự chế để xác định phương hướng. Bấy giờ nó mới biết hướng mình chạy suốt mấy ngày nay là hướng namBảo sao không thấy sa mạc, dọc đường toàn là thảo nguyênĐương nhiên nó biết cứ tiếp tục đi về phía trước thì có khả năng sẽ thấy sa mạc, thậm chí núi tuyết. Cuốn Đại Đường Tây Vực ký trong túi áo của Nô Nô, nó đọc quá nhiều lần rồi."Chắc sẽ không lạc đến Thiên Trúc chứ...." Nó đột nhiên có suy nghĩ ngớ ngẩn như vậy. Đường Huyền Trang đi từ sa mạc Samarkand đến núi tuyết cũng mất tới vài tháng, cho nên làm gì có chuyện nó đi vài ba ngày là tới Thiên TrúcNó ăn một miếng bánh, trong lòng lại lo cho Nô Nô. Nó không biết đây là đâu, cũng không biết hướng nam có thành trấn nào không, hay lại gặp phải quân doanh Mông Cổ khác....Nó vừa lo lại vừa sợ hãiĐi thư thả 5 ngày, nó gặp một đàn dêLúc nhìn đàn dê kia, nó chợt cảm thấy hoang mang khiếp sợ. Có dê nghĩa là gần đây hẳn có thôn làng, ít nhất cũng là vài hộ chăn nuôiQuả nhiên đêm đó, nó theo đàn dê tìm thấy một thôn xóm, nhưng không lập tức vào thôn, vì không biết ở đó có an toàn khôngQuả thực nó cần tiếp viện. Lương khô mang theo người đã hết rồi. 5 ngày nay, nó bắt được cái gì thì nướng lên ăn cái đó....Nó cần lương khô, không có ngũ cốc không được. Có lẽ từ 6 tuổi đến nay chẳng mấy khi được một miếng thịt nên giờ nó không thèm thịt nữaTần Quyên ẩn nấp trong khe núi. Vào tháng năm, ngủ trên thảo nguyên cũng không thành vấn đề. Hành quân đánh giặc, lấy cẩn trọng làm đầu. Lỗ Ba thiên hộ từng nói thế, nó vẫn thuộc nằm lòngQuả nhiên khi Tần Quyên vừa chợp mắt được một lúc thì nghe tiếng vó ngựa dồn dập. Nó sợ đến mức vội vàng bật dậyCon ngựa chấn kinh, suýt nữa thì làm ồn, may là nó kịp gỡ một bó cỏ khô nhét vào miệng ngựa, mong sao ngựa chịu im miệng. Nơi này kín đáo, miễn là không gây tiếng động thì sẽ qua được kiếp nạnTần Quyên nhận ra những người đó....Hình như hơi giống quân của Ninh Bách thiên hộ ở Cát Cáp Bố doanhDù nhận ra nhưng nó không chạy đếnBởi trong lòng nó còn suy nghĩ khác. Nếu thoát được những người này, có phải nó không cần về Cát Cáp Bố doanh nữa đúng không? Chính nó cũng rất sợ, thoát được họ rồi liệu có gặp phải quân Mông Cổ khác hay không?

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »