Kiều Tàng

Lượt đọc: 9675 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 16
quan nhân thụ thương

❊ ❊ ❊

Edit: Ringa (Demo-Wiu)

Chỉ là Liễu Miên Đường bất chấp cảm xúc muốn quan sát tư thế oai hùng của quan nhân, nàng nhớ rõ ban nãy chính nàng vừa làm bỏng tay của chàng.

Thôi Hành Chu phân phó Chi Bằng trói chặt rồi đi kêu quan sai tới bắt người xong, thì Liễu Miên Đường mới vội vàng đi tới kéo tay áo của hắn.

Thôi Cửu nhìn nàng đi tới, vốn dĩ định tránh né nhưng bước chân hơi ngừng lại, mới đứng im tại chỗ.

Liễu Miên Đường vén ống tay áo lên thì nhìn thấy cánh tay của Thôi Cửu đỏ hết một vùng, giống như muốn nổi bong bóng.

"Quan nhân, đều do ta không tốt..." Liễu Miên Đường nói được một nửa liền nghẹn ngào. Có lẽ là trong lúc nói chuyện, hít phải một chút khói mê nên trong nhất thời chân mềm nhũn, thuận thế liền ngồi quỳ trên mặt đất.

Nói thật thì, Liễu Miên Đường lớn lên xinh đẹp, dáng vẻ vành mắt hồng hồng chứa lệ khiến người nhìn mà thấy thương. Chỉ là bên trong phòng còn có gã dê xồm bị đau đến lăn qua lăn lại, hơn nửa cánh tay còn bị đỏ cả lên làm cho khanh khanh[1] giai nhân nhu nhược có phần giảm đi.

[1] Tên thân mật mà người đàn ông dùng để gọi phụ nữ.

Thôi Hành Chu liếc nàng một cái, ân cần đỡ nàng lên, sai Lý mụ mụ đem nước lạnh tới súc rửa vài cái rồi bôi một lớp dầu mè.

Cũng không biết tên tiểu tử Chi Bằng tìm đâu ra quan sai, tới cực nhanh, một đám đi vào cũng không nói nhiều, tay chân lanh lẹ đem ba tên trộm bị trói chặt lôi ra ngoài.

Ngoài cửa, đám quan sai ném ba người lên xe ngựa giống như ném túi khoai tây rồi biến mất nhanh như chớp, thậm chí lấy lời khai hay hỏi chuyện đều bỏ qua.

Liễu Miên Đường không quan tâm việc này, bận bịu ở bên cạnh quan nhân bị thương thổi khí, hi vọng giúp hắn giảm bớt đau nhứt.

Vừa rồi lúc đèn sáng, nàng nhận ra kẻ lén lút vào phòng nàng là gã ăn chơi mới gặp cách đây vài ngày trong ngõ nhỏ.

Vì thế hôm nay trong nhà gặp cướp, tất cả đều tại nàng mà ra!

Miên Đường trong lòng áy náy. Đợi sân nhỏ thanh tịnh, hai người trở về phòng ở, nàng liền dựa gần Thôi Hành Chu, nhìn hắn vẫn biểu tình thanh đạm, còn có cánh tay bị sưng đỏ, rơi nước mắt nói: "Phu quân, đều là lỗi của ta, chàng... chàng cứ trách mắng ta đi!"

Thôi Hành Chu không để ý tới vết thương trên cánh tay, dù sao hắn lớn lên từ trong quân, cũng đã trải qua đao quang kiếm ảnh.

Cùng lắm là nghĩ do hắn trèo tường quá sớm, thay tay ăn chơi kia vào phòng trước thì có lẽ là đã bị nóng đến khắp mặt đều nổi mụn nước. Liền nhịn không được mà nhíu mày, nhàn nhạt nói: "Lại không phải là do nàng muốn bị trộm thì vì sao phải mắng nàng? Lúc đầu là nghĩ nàng sẽ bị ủy khuất, không nghĩ đến nàng đã chuẩn bị từ đầu..."

Miên Đường nghĩ mà sợ: "May mà ta ngủ trễ, nghe Lý mụ mụ nói tướng công thích uống trà nóng, sợ chàng giữa đêm về nhà còn làm phiền Lý mụ mụ nấu nước, nên ta bảo Lý mụ mụ chuẩn bị cái bếp than đun trước. Bằng không thì tiện cho tên kia... Ta chỉ còn nước chết để chứng minh trong sạch.. đến lúc đó thì chỉ còn mỗi tướng công."

Nói đến chỗ đau, nước mắt liền ngăn không được mà chảy xuống.

Thôi Hành Chu khẽ thở dài, ngửa mặt lên trời nhìn trên xà nhà có thêm mạng nhện mới, mới chịu cúi đầu hoà ái nói: "Nàng nói mò cái gì?"

Nghĩ đến lại hối hận, Miên Đường khó tránh khỏi cảm giác oán hận đám tặc tử đột nhập vào nhà kia: "Ta xem người trên trấn Linh Tuyền đều là làm người hiền lành, nên là chỗ hoà thuận vui vẻ để sống, ai ngờ còn có bọn ác nhân ác nghĩa này, hơn nửa đêm xông thẳng vào nhà người khác. Ai cũng bảo Hoài Dương vương làm người hiền đức, hiện giờ xem rõ mới biết đều là bọn chó má lại để cho quan địa phương thân tộc làm hoạ một phương!"

Nàng còn chưa nói hết đã thấy quan nhân dùng đôi tuấn mục trừng nàng, giống như có chút không vui, kéo dài giọng, nói: "Trước nhà nàng không thanh tịnh thì liên quan gì tới Hoài Dương vương?"

Miên Đường biết mình nói lỡ, không cẩn thận ở trước mặt tướng công nói lời thô bỉ, vội vàng nghiêm túc lại, nhỏ giọng nói: "Phu quân chớ trách ta nói lỡ, thật sự là do quan lại chỗ này làm việc đáng giận! Quan nhân rõ ràng đã đem đơn kiện trình lên, lại không thấy hồi âm, đã chứng minh là đám thuộc hạ của vương gia đều trốn nhiệm vụ, bao che nhau. Hôm nay lại gặp cướp, rõ ràng là có tâm tư trả thù.. Nếu cái gã khốn nạn đó được thả ra…"

Nghe Miên Đường nói xong, Thôi Hành Chu mới nhớ tới nàng đã từng viết đơn kiện muốn cáo mấy gã lang thang, chẳng qua lúc đó hắn không để trong lòng, ra cửa liền quăng giấy xuống sông, sau đó Liễu tiểu nương tử hỏi lại thì hắn cũng chỉ thuận miệng đáp cho có lệ, chỉ nói đã nộp giấy lên quan phủ…

Nếu xét từ góc độ nào đó thì đúng là hắn lơ là nhiệm vụ, dung túng cho bọn lang thang... Nhưng mà nếu muốn hắn trực tiếp nhận sai đối với thê thiếp phản tặc thì đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.

Thế là trong lúc nhất thời, Thôi Cửu rơi vào trầm mặc, cả khuôn mặt anh tuấn bao phủ sương lạnh.

Ngày thường hắn đều có bộ dạng ôn hoà nhưng lúc này lại giống như núi cao, tuy ở trước mắt mà lại sờ không tới, chỉ có thể ngắm nhìn.

Bình thường, lúc Hoài Dương vương dự yến hội của các bậc công hầu, khó tránh khỏi việc sẽ có quan kỹ vũ cơ trà trộn vào trong buổi tiệc mà những nữ nhân đó cùng người khác chơi đùa, vui cười cũng không ai dám lại gần Hoài Dương vương.

Nguyên nhân do hắn, bởi vì nữ tử mua vui trong tiệc đều có mắt nhìn.

Hoài Dương vương văn nhã ý cười nhưng lại không có nửa điểm ôn hoà, càng không say mê ca múa. Nam nhân như vậy, cho dù có anh tuấn cao quý đến mấy nếu trong ánh mắt lộ ra tàn nhẫn thì cũng khiến lòng người tự ti nhát gan, không dám lại gần hắn.

Mà hôm nay, Hoài Dương vương luôn giả dối ôn hoà với thế nhân biến mất không bóng dáng, vóc dán hắn cao lớn ngồi ở đó, đôi tuấn mục lạnh lùng trừng mắt nhìn Miên Đường, thật là có cảm giác áp bức.

Hắn khó có lúc tức giận, lúc này ngược lại không che giấu, phát tiết toàn bộ buồn bực trong lòng ra.

Nếu là đổi với nữ nhân khác thì đã sợ tới mức không dám thở gấp, chỉ có thể khó xử đứng một bên không biết giải quyết như thế nào.

Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »