Kiều Tàng

Lượt đọc: 9634 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 10
say rượu mà đến

❊ ❊ ❊

Edit: Rebecca Sugar (@QinhLing wattpad)

Mẫu thân sầu oán, vô tri vô giác mà ảnh hưởng tới Bình Lan, cho nên lúc ban đầu giữa Thôi Hành Chu cùng Triệu Tuyền hai vị biểu ca, Liêm Bình Lan không chút do dự lựa chọn người trước. Bởi vì, bản tính Triệu Tuyền rất giống với phụ thân Liêm Hàm Sơn, được chăng hay chớ, không có tâm tiến thủ, đều là hạng người tầm thường vô vị.

Nàng không muốn giống như mẫu thân, mắt nhìn người khác vinh hoa, cả ngày oán trời trách đất.

Nàng đã sớm thăm dò tính tình Thôi biểu ca, biết hắn thích nữ tử ôn nhu giải ý, hiếu thuận mẫu thân, tất cả mọi chuyện đều đặt di mụ lên đầu, nếu được Sở thái phi thích, cuối cùng có thể gả vào vương phủ, cũng coi như đền bù cuộc đời mà mẫu thân căm hận.

Chỉ cần an ổn chăm sóc, hoa cỏ tiên diễm bên ngoài cũng không cách nào rung chuyển được vị trí của nàng.

Nghĩ thế, Liêm Bình Lan trong lòng buông lỏng, cảm thấy mình lúc trước không nên bị mẫu thân thuyết phục, đi con đường tầm thường. Thời gian không còn sớm, nàng phải nhanh nằm ngủ, để ngày mai tinh thần phấn chấn, phụ họa bà bà tương lai, cũng để biểu ca nhìn thấy mình hiền đức...

Bởi vì thọ yến thái phi sắp đến, tỷ tỷ Thôi Phù đã lấy chồng xa của Thôi Hành Chu, cũng cùng nhi tử Cẩm Nhi mới hai tuổi trở về nhà mẹ đẻ.

Phu quân của nàng là đích tử [1] Khánh Quốc Công, phủ trạch ngụ tại tỉnh ngoài Duyện Châu, mỗi lần muốn về thật không dễ.

[1] con vợ cả.

Thọ yến vội vàng diễn ra tại nhà trước, Thôi Phù cố ý đưa ngoại tôn [2] Cẩm Nhi đến trước mặt Thôi Hành Chu, cười hỏi: "Trước đó vài ngày đệ đi Trấn Nam giải quyết việc công, ta có bảo đệ thay ta mua son phấn ở Hàm Hương trai về, đã mua được chưa?"

[2] cháu ngoại.

Thôi Hành Chu đong đưa trống lúc lắc chơi đùa ngoại tôn, suy nghĩ một chút nói: "Đã mua... nhưng đã tiện tay tặng người, đợi lần sau đệ mua lại cho tỷ."

Thôi Phù trừng đệ đệ một chút: "Son phấn ở Hàm Hương trai đều phải đặt trước, bởi vì phấn hoa trước dùng sương trộn với bắc hoa cúc ép ra nước, năm nay không lấy được thì phải đợi đến năm sau mới có... Là vị giai nhân nào trêu chọc khiến cho đệ đệ luôn luôn đoan chính của ta thần hồn điên đảo, còn đem son phấn ta thật vất vả mới định được cho người!"

Thôi Hành Chu không nghĩ tới son phấn tiện tay tặng cho Liễu Miên Đường nguyên lai lại có nhiều vấn đề như vậy. Lúc trước Liễu Miên Đường ân cần may vá kẹp áo cho hắn nên hắn mới dựa theo lễ tiết, thuận tay đưa son phấn trong ngực tặng cho nàng.

Bây giờ tỷ tỷ lấy chuyện này ra nhạo báng hắn, hắn cũng không biết nên nói gì, đành chỉ ngồi chơi đùa với Cẩm Nhi.

Thôi Phù tính tình thoải mái, sẽ không vì một hộp son phấn mà giận dỗi đệ đệ. Về phần đệ đệ ở bên ngoài kết hồng nhan, nghĩ đến chắc cũng là nhu thuận động lòng người, mới khiến hắn thích.

Thôi Phù cùng mẫu thân Sở thị tính tình khác nhau, từ nhỏ nàng đã không thích di mụ Liêm Sở thị cùng nữ nhi thích chiếm tiện nghi của bà ta.1

Mẫu thân bị quý thiếp trong phủ trạch chèn ép, thời điểm không sinh được con, các vị cữu cữu ở Sở gia thường đến thăm bà, nhưng vị di mụ kia mỗi lần tới, lại luôn chê cười mẫu thân, lời trong lời ngoài ý tứ chính là phụ thân không phải lương nhân, tỷ tỷ mệnh khổ.

Mỗi lần như thế, bà ta đều làm mẫu thân khóc hết nước mắt.

Mà bây giờ, đệ đệ kế vị Hoài Dương Vương, mẫu thân cuối cùng cũng được ngẩng cao đầu, di mụ như biến thành người khác, lấy lòng mẫu thân, nói bà trời sinh phúc vận, khổ tận cam lai, ý nghĩ muốn nhét nữ nhi vào vương phủ.

Thôi Phù cũng bởi vì lấy chồng xa, không lo được chuyện ở nhà mẹ đẻ, nếu nàng ở nhà, nhất định không để cho nữ nhi của di mụ kết đôi với Hành Chu.

Cho nên đối với chuyện Thôi Hành Chu có hồng nhan khác, Thôi Phù ngược lại cảm thấy vui vẻ.

Bất quá hai tỷ đệ cũng chỉ vội vàng nói một câu, không lo lắng hỏi thăm được nhiều, Thôi Hành Chu liền đi phòng trước gặp khách.

Thọ yến diễn ra náo nhiệt, yến hội trôi chảy suốt năm ngày.

Bất quá so với những năm trước, lần này khách và bằng hữu đến vương phủ chúc thọ vẫn ít đi.

Thôi Hành Chu minh bạch, này cùng chuyện trong triều có người vạch tội hắn ủng binh tự trọng [3], có quan hệ rất lớn.

[3] ý nói tự tiện dùng binh, điều khiển quân đội.

Đương kim Vạn Tuế đối với việc tiên đế sắc phong Vương gia khác họ luôn có chút kiêng kị, bây giờ nạn trộm cướp ở Chân châu từ một năm trước được cải thiện, Vạn Tuế tự nhiên là chờ không kịp muốn tá ma sát lư [4].

[4]Tá ma sát lư (卸磨杀驴): Tá: tháo dỡ - ma: cối xay – sát: giết – lư: con lừa. Sau khi xay xong thì giết chết lừa | qua sông dỡ cầu; qua cầu rút ván; ăn cháo đá bát.

Trên quan trường luôn để ý hướng gió. Bấy giờ xuân phong thổi không tới Chân châu, tự nhiên có người thông minh lĩnh hội thánh ý, tránh hiềm nghi không chịu đến đây.

Quan trường vốn là chìm nổi, mặc dù giờ đây sảnh ngoài hoa viên sáo trúc thanh bên tai không dứt, thế nhưng có ai biết được một khắc sau có rơi xuống vực sâu, chém đầu cả nhà hay không?

Trên bàn rượu ăn uống linh đình, người cùng Hoài Dương vương một bàn tất nhiên là mặt mũi tràn đầy ý cười, trong lời nói khắp nơi lộ ra huyền cơ, lại tựa như có điều dò hỏi.

Mà đổi thành một số người bên ngoài, thì bất quá đổi miệng thành a dua nịnh hót, hi vọng trên bàn tiệc vương phủ thành công vớt một ít chỗ tốt, từ trong miệng Hoài Dương vương chiếm được nhất quan bán chức.

Phàm là tiệc rượu xã giao, mấy cái này đều tránh không được, Thôi Hành Chu sớm đã quen.

Thừa dịp tiệc rượu kết thúc, tiệc trà dạo chơi hoa viên xã giao bắt đầu, Hoài Dương vương lấy cớ không tửu lượng không tốt, liền đi thư phòng nghỉ ngơi.+

Lúc này thư phòng không người, Thôi Hành Chu ngồi một mình bên án thư, mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ mái cong một phương trời xanh.

Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »